Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 456: CHƯƠNG 456: Ở LÚC THÍCH HỢP LIẾM NGƯỜI TA NÊN LIẾM

Màn sương đen dần dần tan biến, bên trong đó xuất hiện một bóng người mảnh khảnh mặc áo choàng đen, tuy nhiên đội mũ trùm đầu màu đen, che giấu đi dung mạo của mình, chỉ có nhìn thấy một đôi mắt đỏ như máu bắn ra, cùng với một đôi răng nanh sắc nhọn nhô ra khỏi môi.

"Hai tên Thủy Văn mà ta diễn hóa ra kia đều đã chết, hơn nữa chết một cách không hiểu ra sao cả!"

Giọng nói lạnh lùng và trầm thấp, mang theo loại giọng điệu không thể tưởng tượng nổi, "Ta chính mắt nhìn thấy bọn nó tử vong, bị tên Công Đức Thánh Nhân kia dùng một loại bình phun sương không hiểu ra sao cả phun chết rồi, chết được rất quả quyết, không có một chút giãy giụa nào."

Trước khi nàng ta ở vào ngủ say, cố ý dùng huyết dịch của bản thân, bồi dưỡng ra ba con Thủy Văn, và để cho chúng được phát triển lớn mạnh, không nghĩ tới bây giờ nàng ta vừa mới thức tỉnh, ba con Thủy Văn thế mà lần lượt qua đời, một chút cống hiến cũng không làm ra, đợt này thua lỗ nặng a.

Lông mày Minh Hà lão tổ hơi nhíu lại, "Có thể giết chết hai tên Đại La Kim Tiên chỉ trong chớp mắt, bình phun sương kia ít nhất cũng phải là Tiên Thiên Linh bảo cực phẩm, Linh bảo như thế làm sao mà ta chưa bao giờ nghe nói qua a."

"Bình phun sương kia rất không bình thường, giống như chính là vì khắc chế ta mà làm ra vậy, rất khủng bố." Văn đạo nhân trong lòng còn sợ hãi, dưới lớp áp choàng, ánh mắt lập lèo không ngừng, đây chính là nguyên nhân mà nàng ta không dám hành động thiếu suy nghĩ, sợ khẽ động liền an tường mà ra đi...

"Chẳng qua chỉ là tổn thất mấy tên thủ hạ mà thôi, không ảnh hưởng tới toàn cục." Minh Hà lão tổ lơ đễnh phất phất tay, nói tiếp: "Thật ra thì hành động lần này, mục đích của ta cũng chỉ là thăm dò, Thiên Cung có thể lập lại thế nhưng cũng là nằm ngoài dự liệu của ta, rất rõ ràng, ngoại trừ Ngọc Đế và Vương Mẫu ra, còn có một cái biến số khác, tu vi chỉ sợ không ở dưới ta và ngươi."

Muỗi đạo nhân lạnh lùng nói: "Cũng bởi vì cái thăm dò này của ngươi, để cho ta tổn thất hai tên Thủy Văn còn lại!"

"Đây cũng không phải là chuyện mà ta muốn xảy ra." Minh Hà lão tổ dừng lại một chút, sau đó bắt đầu tự thổi tự lôi nói: "Kế hoạch này tuyệt đối hoàn mỹ, bao gồm Thiên Cung, Địa Phủ, Long tộc và Phượng tộc, lúc đầu nếu như thuận lợi, đủ để mang tới tổn thất không nhỏ cho bọn họ, mà xem như thất bại, chúng ta cũng có thể biết được đối phương nông sâu cỡ nào, thăm dò ra đằng sau bọn họ còn có biến số nào khác hay không."

Văn đạo nhân mở miệng nói: "Hừ, tiếp theo ngươi chuẩn bị làm thế nào?"

"Như trước mắt Thiên Cung lập lại, trong thiên địa đông đảo các phong ấn tự nhiên sẽ theo đó mà buông lòng ra, tin tưởng rất nhiều người sẽ nhẫn nhịn không được tịch mịch mà xuất thế, tới lúc đó ta cũng sẽ chủ động đi trợ giúp càng nhiều người xuất thế hơn, tung hoành ngang dọc làm lớn mạnh phe mình!"

Minh Hà lão tổ cười ha ha, tiếp tục nói: "Có rất nhiều người không muốn để cho Thiên Cung được lập lại, ta chỉ cần từ đó châm ngòi, chắc chắn có kỳ hiệu, tới lúc đó ngư ông đắc lợi, há không đẹp quá thay?"

...

Bên trong Lăng Tiêu bảo điện, Thiên Cung.

Ngọc Đế và Vương Mẫu đang lần lượt chào hỏi các vị thần tiên lần lượt thức tỉnh.

Đám người này giống như ngủ một giấc mộng dài vừa mới tỉnh, sau khi trải qua mê mang ngắn ngủi thì thi nhau lộ ra vẻ kích động.

Sau đó thì thi nhau hành lễ nói: "Tiểu thần bái kiến bệ hạ, bái kiến nương nương."

Ngọc Đế hơi đưa tay, uy nghiêm nói: "Các khanh gia miễn lễ."

"Tạ bệ hạ."

Một lão giả có mái tóc trắng xóa, trên tay cầm phất trần, trên trán còn khảm vào một viên đốm nhỏ chiếu sáng lấp lánh, lập tức mở miệng nói: "Bệ hạ nhân nghĩa, nhiều năm đi qua như vậy, thế mà còn không có quên tiểu thần, nguyện ý vì tiểu thần đi làm chuyện nghịch thiên này, trợ tiểu thần phá phong ấn, tiểu thần có tài đức gì, cảm thấy thẹn ở trong lòng, hổ thẹn a!"

Trong khi nói chuyện, hắn lấy tay đưa lên và lau những giọt nước mắt trên khóe mắt.

Thần tiên khác không dám thất lễ, vội vàng than thở khóc lóc, một tên còn thành kính hơn so với một tên, "Bệ hạ vì cứu chúng ta, chắc chắn đã hao hết vô số tâm lực, chúng ta khắc sâu trong lòng cả ngũ tạng lục phủ, muôn lần chết không chối từ!"

Ngọc Đế ngồi ở trên bảo tọa, nhìn vào chúng tiên ở dưới đài, mặt lộ vẻ phức tạp, trong lòng hổ thẹn.

Quá khen, các vị quá khen a.

Ta cũng không có hao hết nhiều tâm huyết tới vậy, ta chỉ là ở lúc thích hợp liếm người ta nên liếm thôi a.

Chê cười.

Sắc mặt hắn như thường, mở miệng nói: "Các ngươi không cần phải như thế, thật ra thì lần này sở dĩ các ngươi có thể khôi phục, toàn bộ đều dựa vào một vị cao nhân, người này là quý nhân của ta, càng là quý nhân của Thiên Cung!"

"Trên thế giới thế mà còn có nhân vật bực này?" Thái Bạch Kim Tinh giật nảy cả mình, vội vàng góp lời nói: "Vậy còn chờ gì nữa, tranh thủ thời gian sắc phong người này vào cung làm quan a!"

"Ăn nói cho cẩn thận, người này tuy rằng thích khiêm tốn, nhưng kỳ thực lớn hơn so với ta, làm quan chắc chắn là không được, cụ thể làm như thế nào ta đã nghĩ kỹ."

Sắc mặt của Ngọc Đế trở nên ngưng trọng, uy nghiêm nói: "Ta nói cho các ngươi biết, chính là muốn ở sau đó các ngươi đối mặt với cao nhân, nhất định phải lấy lễ để tiếp đón, không được thất lễ dù chỉ là một chút nào!"

"Chúng thần tuân chỉ!" Chúng tiên đều là cùng nhìn nhau, nửa tin nửa ngờ.

Ngọc Đế khoát tay áo, sau đó mở bàn tay ra, chậm rãi hướng về bầu trời, mở miệng nói: "Được rồi, Thiên Cung bây giờ đang rất thiếu nhân thủ, ta cần phải thiết lập chức quan một lần nữa, trọng chỉnh trật tự của Thiên Cung! Cả gan cho mời ... Thiên Địa ấn!"

Hoàn toàn yên tĩnh.

Bàn tay của Ngọc Đế cứ như vậy bày ra ở phía trước, không thể đạt được một lời đáp lại nào.

Tràng diện rơi vào cảnh xấu hổ.

Cái gọi quân quyền là thiên đạo ban cho, mà Thần vị tự nhiên cũng phải do thiên đạo ban cho, Ngọc Đế tuy rằng có thể ổn định Thần vị, nhưng chỉ có lập ra con dấu trong thiên địa, mới tính chính thức đạt được biên chế, được thiên đạo tán thành và ủng hộ, tuy nhiên ... Thiên Cung dường như thật không có, không có Thiên Địa ấn, Thiên Cung và tông phái bình thường có khác gì nhau?

Các vị tiên nhân không có một ai nói chuyện, thi nhau cúi thấp đầu, giống như cái gì cũng không biết, chấp nhận làm đà điểu.

"Cái này ..." Dù là tâm cảnh của Ngọc Đế, vào lúc này cũng khó tránh khỏi đỏ mặt, chính mình người làm Ngọc Đế này có phải nên tuyên bố Thiên Cung giải tán hay không?

Vương Mẫu ở một bên, trong đầu lóe lên linh quang, nhỏ giọng nói: "Ngọc Đế, ngươi không ngại thử mượn dùng uy danh của cao nhân một chút xem sao?"

Sắc mặt Ngọc Đế hơi nghiêm lại, do dự thật lâu, lúc này mới chậm rãi từ trên chỗ ngồi đứng dậy, cực kỳ thận trọng bái một bái về phía phương hướng Lạc Tiên sơn mạch, "Hạo Thiên bất đắc dĩ, hôm nay cả gan mượn dùng tên tuổi của Lý công tử, còn xin vạn vạn thứ tội."

Tiếp theo, hắn trở về chỗ ngồi một lần nữa, nghiêm mặt lại nói: "Ta muốn lập Lý Niệm Phàm công tử thành Công Đức Thánh Quân trong thiên địa, mời ... Thiên Địa ấn!"

"Ầm ầm!"

Bên trên bầu trời, đột nhiên xuất hiện một tiếng sấm, thiểm điện có hình Z vạch phá trời xanh, thiên địa cũng phải run lên, ngay sau đó, một tia sáng từ trong hỗn độn xa xôi vọt bắn mà ra, hình thành một cái ấn, chui vào trong mi tâm của Ngọc Đế!

"Cái này thế mà ... thật là được rồi?"

Dưới đài, chúng tiên gia đều nhìn tới ngây người, không còn cách nào giả bộ là con đà điểu nữa, cảm thấy có chút mộng ảo.

Trước đó Ngọc Đế cho mời, thiên đạo căn bản chẳng thèm để ý tới, còn thiếu chút trực tiếp để Thiên Cung giải tán, tuy nhiên, Ngọc Đế lôi tên tuổi của một người ra, Thiên Địa ấn lập tức vội vàng xuất hiện, đây là ... sợ đại lão không vừa lòng?

Loại cảm giác này, giống như là một tên dân chúng vội vội vàng vàng sốt ruột muốn tặng lễ cho đại nhân vật vậy, không quan tâm người ta có để ý tới hay không, tặng dù sao cũng còn tốt hơn so với không tặng.

Người này là ai, dựa vào tên tuổi của hắn lại dễ làm như vậy sao?

Cả người Thái Bạch Kim Tinh run lên, run giọng mà hỏi: "Bệ ... Bệ hạ, vi thần cả gan, xin hỏi ... người này có phải là, vị ... cao nhân mà mới vừa rồi ngài nhắc tới hay không?"

Ngọc Đế nhìn vào phản ứng không thể không kinh hãi của mọi người, nhếch miệng lên mỉm cười, gật đầu nói: "Không sai."

"Tê ---- đại nhân vật, thiên đại khủng bố đại nhân vật a!"

"Đáng sợ, kinh khủng!"

"Khó trách có thể hóa giải phong ấn cho chúng ta, nói thật, ta đã đoán được phong ấn này chỉ dựa vào bệ hạ thì có khả năng là không hóa giải được."

"Được chứng kiến tài hoa a."

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!