Công đức!
A a a, cao nhân đang thưởng công đức cho chúng ta!
Tử Diệp và Chanh Y phấn khích đến mức không biết phải làm gì, trong đầu họ đang hét lên.
Hạnh phúc tới quá bất ngờ!
Đúng lúc này, giọng nói của Vương Mẫu dồn dập lên, "Nhanh! Đừng ngây người ra nữa, tranh thủ thời gian dùng công đức rèn luyện pháp bảo!"
Tử Diệp và Chanh Y lúc này mới như tỉnh dậy từ trong mộng.
Tử Diệp vội vàng gỡ trâm cài tóc của mình xuống, dẫn độ công đức vào, Chanh Y thì dẫn độ công đức tới dải lụa màu cam đang tung bay theo gió trên người mình.
Ngọc Đế thì cầm lấy một thanh Thanh Phong dài ba thước, Vương Mẫu thì cầm lấy một cái vòng tay màu vàng kim, để ánh sáng màu vàng kim công đức vờn quanh trên đó tiến hành rèn luyện.
Trong lòng của bọn họ kích động tới tột đỉnh, xem như lấy tâm cảnh của bọn họ vào lúc này thì đều kích động tới vẻ mặt đỏ lên, nụ cười trên khóe miệng căn bản là không kiềm chế nổi.
Cao nhân quá trâu bò, một lời không nói lập tức ban thưởng công đức, tùy hứng, đây chính là tùy hứng a!
Công đức thật sự là quá quan trọng, có rất nhiều hiệu quả, ngoại trừ thành Thánh cần lượng lớn công đức ra, tác dụng thường thấy nhất thì có ba, thứ nhất là tăng lên pháp lực của người, tuy nhiên cái này là lãng phí nhất, bình thường chỉ là vạn bất đắc dĩ mới có thể dùng, bởi vì thu hoạch công đức thật sự là quá khó khăn, mà tăng đường tắt tăng pháp lực lên cũng rất nhiều.
Thứ hai là ngưng luyện ra Công Đức Kim thân, cái này cần chi phí rất cao, cần phải nghĩ trăm phương ngàn kế đi thu thập công đức không ngừng, bình thường thật quá khó khăn, Công Đức Kim thân tự nhiên là thua xa vạn dặm so với Công Đức Thánh thể, nhưng là, một khi thành công, ít nhiều gì cũng là một cái Hộ Thân phù không tệ, vấn đề bảo vệ sinh mệnh được cải thiện lên rất nhiều, là một lựa chọn hàng đầu.
Thứ ba chính là dung nhập vào binh khí!
Phương pháp này xem như là tiết kiệm chi phí nhất, hơn nữa thấy được hiệu quả nhanh nhất, pháp bảo đối với tu sĩ mà nói thì không khác gì với sinh mạng thứ hai, rất quan trọng, một khi công đức dung nhập vào, uy lực của pháp bảo sẽ được tăng cường lên rất nhiều, trở thành pháp bảo công đức, nếu như công đức đầy đủ, thậm chí có thể trở thành Công Đức Chí bảo, uy lực không thể so sánh nổi, thậm chí có thể giết người không nhận nhân quả! Điểm này cực kỳ biến thái!
A Tỳ và Nguyên Đồ là hai thanh kiếm của Minh Hà lão tổ, chính là Công Đức Linh bảo, giết người không dính nhân quả, người người đều kiêng kỵ.
Trước đó không lâu, Ngọc Đế liên thủ với Vương Mẫu cũng vẫn phải ăn thiệt thòi dưới tay của Minh Hà lão tổ, cũng bởi vì pháp bảo không bằng người khác, bây giờ ... Pháp bảo rốt cuộc có thể được đề cao rất lớn, bọn họ làm sao lại không kích động cho được.
Trong mắt một đám thần tiên ở xung quanh, hận không thể trợn cho tròng mắt lòi ra ngoài, dán vào đó, nước bọt đều muốn chảy ra.
Lý Niệm Phàm tự nhiên nhìn phản ứng của mọi người vào trong mắt, trong đôi mắt lại là hiện ra một chút phức tạp.
Hắn cảm giác có chút áy náy.
Thật ra thì ... những công đức này vốn chính là những công đức mà Ngọc Đế và Vương Mẫu nên được, dù sao bọn họ trùng kiến Thiên Cung, xứng đáng nhận lấy khen ngợi của thiên đạo, tuy nhiên ... bởi vì công đức trong thiên địa thành bàn tay vàng của chính mình, điều này dẫn tới công đức khen ngợi cần phải trải qua tay của mình đi ban thưởng.
Nói cách khác, ta chẳng qua chỉ là trả lại thứ mà bọn họ nên có được mà thôi, bọn họ ngược lại còn phải mang ơn ta, sau này ... nếu như ta muốn, thậm chí còn có thể trực tiếp cắt xén công đức trên người bọn họ xuống...
Ngọa tào!
Ta vị Công Đức Thánh Quân này cũng khá ghê gớm nha ...
Ngọc Đế và Vương Mẫu càng tỏ ra kích động thì Lý Niệm Phàm càng cảm thấy xấu hổ và day dứt.
Khẩu hiệu của chúng ta là cái gì? Không có người trung gian nào ở giữa kiếm cái giá chênh lệch.
Hiển nhiên, Ngọc Đế và Vương Mẫu không biết cái khẩu hiệu này, không phải vậy ... chắc sẽ trở nên náo loạn.
Cũng được, mọi người tốt xấu gì cũng có giao tình, ta vẫn là không cắt xén...
Chẳng mấy chốc, dị tượng từ từ lắng lại, nhưng là thật lâu khó mà bình phục nội tâm của chính mình, Ngọc Đế và Vương Mẫu thì cũng thôi đi, đám người không có đạt được công đức kia thì ngược lại càng kích động không hiểu, khích lệ! Tấm gương đang ở trước mắt, tự nhiện đạt được khích lệ!
Bốn người Vương Mẫu vội vàng nói lời cảm tạ một cách chân thành, kích động đến giọng nói vẫn còn đang run rẩy, "Đa tạ Công Đức Thánh Quân."
Lý Niệm Phàm khoát tay áo, cười nói: "Ha ha ha, không cần phải cảm ơn ta, các ngươi trùng kiến Thiên Cung, đây là khen ngợi mà các ngươi vốn nên có được."
Lý Niệm Phàm chỉ là ăn ngay nói thật, tuy nhiên lọt vào trong tai của mọi người thì quả thật không giống như vậy.
Cái gì là lòng dạ, đây chính là lòng dạ a, ban thưởng công đức cho chúng ta vậy mà vẫn còn có thể nói ra được những lời nói nhẹ như mây gió như vậy, thử hỏi trên đời này ai có thể làm được như vậy?
Bọn họ cuối cùng đã hiểu vì sao cao nhân lại sẽ đi cướp đoạt công đức thiên đạo tới trên người mình, hắn có phải thật chỉ vì cái gọi là dành để tự vệ cho bản thân mình sao? Rõ ràng là không phải, hắn đây rõ ràng chính là vì mọi người a!
Tuyệt Địa Thiên Thông, thiên đạo biến mất, công đức lâu rồi không thấy xuất hiện, cao nhân không vừa mắt, đã hiên ngang đứng ra, vì có thể phân phát công đức cho mọi người cho nên mới nghĩ tới việc cướp đoạt công đức về trên người mình a! Chúng ta ... nhận lấy thì ngại a!
Ngọc Đế và Vương Mẫu đưa mắt nhìn nhau, đều từ trong mắt của đối phương thấy được sự cảm động, trịnh trọng nói: "Lý công tử, không cần nhiều lời, chúng ta đều đã hiểu!"
Chanh Y ở một bên tiếp lời nói: "Lý công tử, công tử có thể ban công đức thứ quý giá như vậy cho mấy người chúng ta, chuyện này là một chuyện cực kỳ hiếm được, chúng ta vẫn phải nên tạ ơn ngài."
"Khụ khụ, thật không cần."
Lý Niệm Phàm sờ lên mũi của mình, mở miệng nói: "Thật ra thì ta không phải là muốn khoe khoang cái gì cả, chỉ là vừa rồi ta cảm ứng được một chút, công đức này với ta mà nói thì căn bản chính là gân gà, xem như phát ra ngoài thì trong ta còn có thể tái sinh, giữ lại ngược lại là lãng phí, nếu như có thể, ta thậm chí nguyện ý phân phát cho mỗi người các ngươi một chút."
Còn có thể tái sinh?
Đây là ý gì?
Mọi người lập tức choáng váng ngay tại chỗ, rõ ràng chỉ là một câu nói rất đơn giản, nhưng là dung lượng não của bọn họ căn bản là không gánh được nổi luồng thông tin này, luồng thông tin này quá nặng, trực tiếp trở nên trống rỗng, tiểu tâm can càng là giật giật, thiếu chút ngạt thở mà an tường.
Quá hung tàn, quá không nói đạo lý!
Đối mặt loại tình huống này, chúng ta nên nói cái gì và nên áp dụng cách thể hiện nào để ứng phó?
Mọi người cảm thấy khuôn mặt của chính mình đều cứng ngắc lại, đã là không thể nào khống chế nổi vẻ mặt trên khuôn mặt của mình.
Đây chính là công đức thiên đạo a! Xem như Thánh Nhân cũng phải cực kỳ thận giọng đối với công đức thiên đạo a, làm sao ở trong tay cao nhân lại biến thành ... công đức có thể tái sinh?
Hóa ra ... là nhỏ yếu làm hạn chế trí tưởng tượng của ta.
Vào lúc mọi người ở đây hoàn toàn không biết nên nói cái gì tiếp theo, Tam công chúa Hoàng nhi chớp chớp ánh mắt của mình, nhăn nhăn nhó nhó mong đợi nói: "Vậy, vậy ... Thánh Quân, ta có thể có công đức không?"
Lý Niệm Phàm nhìn về phía nàng ta, lắc đầu nói: "Thật không có ý tứ, không có."
"Hoàng nhi, không được hồ nháo!" Vương Mẫu lập tức quát mắng, "Ngươi cho rằng công đức là cái gì? Người không có công lớn đối với thiên địa, thì không thể được! Chỉ có thể ngộ mà không thể cầu a!"
Ngọc Đế bị giật mình kêu lên, cũng vội vàng trầm giọng nói: "Hoàng nhi, sau này không nên hỏi những vấn đề như thế này, đừng hỏi!"
Cao nhân nguyện ý ban cho chúng ta công đức, đó là của chúng ta, mở miệng nói cái là có thể có được sao? Không hiểu chuyện a!
"Không sao." Lý Niệm Phàm ho nhẹ một tiếng, ánh mắt hơi nâng lên, bắt đầu quan sát trong đám người, tuy nhiên đúng như Vương Mẫu nói, công đức không phải ai cũng có thể có, việc giúp cụ bà đi qua đường những chuyện tương tự như vậy thì hiển nhiên không hình thành được công đức mà chủ yếu phụ thuộc vào ý nghĩa đối với thiên địa, Lý Niệm Phàm muốn ban cũng không ban ra nổi.