Chúng tiên gia thì thi nhau giật mình trong lòng, vội vàng đứng nghiêm, chờ mong đến không chịu nổi.
Đúng vào lúc này, lông mày Lý Niệm Phàm hơi nhíu, cười nói: "Cự Linh Thần, ngươi đi qua đây."
"Ta ... Ta?" Cự Linh Thần rõ ràng là sững sờ, nhìn thấy Lý Niệm Phàm gật đầu, lúc này mới đầy cõi lòng thấp thỏm mà đi qua, thân thể hắn to cao vạm vỡ, lại là bước từng bước như mèo bước, cố gắng khống chế cho bước chân của chính mình được nhẹ nhàng hơn.
Hắn ngơ ngác nói: "Thánh Quân, ta cũng có công đức sao?"
Lý Niệm Phàm không nói gì, đưa tay một chỉ, một sợi tơ công đức màu vàng kim chậm rãi bay về phía Cự Linh Thần, phẩm chất trình độ lần này tự nhiên kém hơn xa so với Ngọc Đế, thậm chí còn mỏng hơn một nửa so với Tử Diệp, nhưng là ... công đức chính là công đức, những tiên nhân khác đều trợn lồi hết cả mắt lên, tái rồi!
Đôi mắt Cự Linh Thần trợn lớn lên như chuông đồng, hưng phấn tới không kiềm chế được, được đĩa bánh từ trên trời rơi xuống đập cho chóng mặt, vội vàng gỡ xuống hai thanh búa treo ở bên hông của mình, dùng công đức tới rèn luyện.
Búa của hắn chỉ là một thanh Hậu Thiên Linh bảo bình thường, tuy nhiên trải qua công đức tẩy lễ, các phương diện đều tăng lên hơn gấp mười, tuy rằng không so được Hậu Thiên Chí bảo, nhưng ở bên trong Hậu Thiên Linh bảo thì uy lực đã không yếu.
Cự Linh Thần đánh giá hai thanh búa của chính mình, cười đến đến cái cằm đều muốn rớt xuống, cũng may hắn vẫn là biết nặng nhẹ, ổn định tâm thần cung kính nói: "Đa tạ Công Đức Thánh Quân."
Lý Niệm Phàm tùy ý khoát khoát tay, "Ngươi có công sửa chữa Nam Thiên môn, không cần cám ơn ta."
Sửa chữa ... Nam Thiên môn?
Vậy mà cũng được?!
Mà ngay cả Ngọc Đế cũng sửng sốt một chút, trừng mắt lên, ngọa rào a (CMN)! Sớm biết như vậy ta cũng đi sửa, đây quả thực là lấy không a!
Cự Linh Thần miệng rộng cười toe toét, vỗ bộ ngực vang lên bang bang, "Thánh Quân đại nhân, không phải ta thổi, ngay ở phương diện này, ta là chuyên nghiệp! Sau này ngài có bất cứ việc nặng việc nhọc gì, giao cho ta, đừng khách khí, tuyệt đối đừng khách khí!
Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, sau đó thì xoay người nhìn vào Công Đức Thánh Quân điện, mở miệng nói: "Quả nhiên không nghĩ tới, đạt được danh xưng Công Đức Thánh Quân này thế mà có thể sinh ra năng lực như vậy cho ta, cũng thú vị, xem ra ta vẫn là có chút tác dụng."
Ngọc Đế âm thầm lau lấy mồ hôi lạnh trên trán, cao nhân thật thích nói đùa, cười làm lành nói: "Nào chỉ là có chút tác dụng a, quả thực là rất quan trọng a!"
"Vậy cái Tiên cung này của các ngươi ..."
Ngọc Đế vội vàng tiếp lời, làm một cái động tác mời, "Thánh Quân nói đùa, đây là Tiên cung của ngài a, hoàn toàn xúng đáng, mời, xin mời!"
"Đa tạ Ngọc Đế." Lý Niệm Phàm chắp tay, nhấc chân cất bước đi lên.
Đối với Tiên cung này, Lý Niệm Phàm nói không thích vậy là giả, đây chính là chỗ ở của thần tiên a, đứng nơi này thế nhưng là có thể quan sát được toàn bộ tinh không và đại địa, hưởng thụ niềm vui thú của thần tiên.
Tiến vào Công Đức Thánh Quân điện, bố cục bên trong dùng một cái từ để hình dung thì chính là đại khí là cao quý.
Tất cả mọi thứ đều đã chuẩn bị thỏa đáng, có thể trực tiếp xách túi vào ở, ngồi hướng bắc quay mặt về hướng nam, hiệu quả thông gió rất tuyệt vời, nhìn qua cửa sổ là có thể nhìn thấy thiên địa hồn độn mênh mông bên ngoài kia, trên đỉnh còn có lầu các ngắm cảnh, có thể đoán được, vào buổi tối, ánh sáng sao chắc chắn sẽ sáng chói, xinh đẹp không tưởng nổi.
Kiếp trước người người đều truy cầu nơi có phong cảnh đẹp, phòng hướng về hồ nước, phòng hướng về bờ biển, vậy ta đây nên tính là phòng hướng về sao? Hay là phong hướng Thiên Hà?
Niếp Niếp và Long Nhi các nàng đã bắt đầu chơi đùa ở trong Công Đức Thánh Quân điện.
Ngọc Đế biết điều không tiếp tục quấy rầy, cáo từ một tiếng, thì dẫn chúng tiên rời đi.
Đi ra khỏi Công Đức Thánh Quân điện, Ngọc Đế và Vương Mẫu đều thở phào nhẹ nhõm một hơi, kích động, thấp thỏm, chấn kinh vân ... vân các loại cảm xúc cuối cùng đã có thể được phát tiết ra ngoài.
Ngọc Đế mở miệng nói: "Hô --- cuối cùng thì cao nhân cũng đã chịu nhận Công Đức Thánh Quân điện rồi"
Vương Mẫu hỏi ra nghi hoặc trong lòng mình, "Ngọc Đế, cái danh xưng Công Đức Thánh Quân này có thể cấp công đức cho người ta sao?"
"Ha ha, vấn đề này ngươi thế mà không hiểu ra được sao, ngộ tính ngày thường của ngươi đi đâu rồi?"
Ngọc Đế cười khổ lắc đầu, sau đó nói: "Làm sao có thể? Công Đức Thánh Quân là xưng hào mà chúng ta cố ý định chế ra cho cao nhân mà thôi, trước kia chưa từng có, làm sao có thể có tác dụng lợi hại như vậy được."
"Vậy, vậy..."
"Ngươi suy nghĩ kỹ một chút xem trước đó cao nhân nói cái gì?"
Ngọc Đế dừng một chút nhắc nhở: "Cao nhân nói, công đức của hắn không mang lại lợi ích cho người khác, cảm thấy cái danh xưng Công Đức Thánh Quân này của hắn là hữu danh vô thực, tương đối gân gà."
Con ngươi Vương Mẫu hơi co rụt lại, mang theo giọng điệu rung động khó có thể tin hỏi: "Cho nên ... chức năng này thuần túy chính là cao nhân tự thêm cho chính mình?"
"Ngươi nghĩ như vậy sao?" Trong giọng nói của Ngọc Đế mang theo sự sợ hãi thán phục, "Lấy cảnh giới của cao nhân, hắn cần xưng hào Công Đức Thánh Quân này thì có tác dụng gì, đây còn không phải là chuyện một cái ý niệm trong đầu a, còn cần gì phải có lý do sao?"
Vương Mẫu không thể không khẽ gật đầu, "Ngươi nói rất hay rất có đạo lý."
Chanh Y trầm ngâm một lát, mở miệng nói: "Bệ hạ, nương nương, thật ra thì ta cảm thấy chính là bởi vì cách làm của chúng ta để cho cao nhân cao hứng, cho nên hắn mới nguyện ý để cho chúng ta có thể có cơ hội thu hoạch được công đức."
Vương Mẫu và Ngọc Đế cả hai lại lộ ra thần sắc đăm chiêu, "Ồ?"
Chanh Y phân tích nói: "Cao nhân chắc là có chút hài lòng đối với xưng hào Công Đức Thánh Quân và Công Đức Thánh Quân điện, nhưng là cao nhân rất chú trọng đối với bốn chữ danh chính ngôn thuận này, cho nên cao nhân mới có thể nghĩ tới, không thể để cho cái danh xưng này trở thành cái danh xưng hữu danh vô thực, tâm tình tốt một chút, dứt khoát thuận tay giao cho cái danh xưng này một cái năng lực, đồng thời cũng xem như cho chúng ta phần thưởng lấy lòng của cao nhân."
"Lời này ... Có lý!"
Ngọc Đế sáng tỏ thông suốt, "Cao nhân làm việc hoàn toàn là dựa vào tâm ý của mình, nói trắng ra chính là phải làm cho hài lòng, chúng ta có thể làm tới một bước này cũng là có chút thành phần trời xui đất khiến, vận khí, đúng là vận khí a! Nếu bỏ cuộc giữa chừng thì có thể bỏ lỡ tạo hóa vô cùng lớn, đây cũng xem như là khảo nghiệm của cao nhân đối với chúng ta đi."
Vương Mẫu hít sâu một hơi, mở miệng nói: "Bất kể như thế nào, cao nhân làm như thế là ban ân lớn cho chúng ta, có công đức cao nhân ban cho chúng ta, chúng ta nên càng cố gắng hơn nữa mới được! Thiên Cung kiến thiết cần tranh thủ thời gian đi vào quỹ đạo, cũng phải để cho Tam giới nhanh chóng khôi phục trật tự, như thế mới có thể để cho cao nhân càng cảm thấy hài lòng hơn."
Ngọc Đế gật đầu, "Nói không sai, Thiên Cung vừa lập lại, chuyện cần phải làm còn rất nhiều, mọi người chúng ta thế nhưng phải hăng hái đứng lên làm việc a!"
Lạc Tiên sơn mạch! Phàm trần!
Mấy đạo tường vân từ không trung chậm rãi bay tới, sau đó rơi vào bên trong Tứ Hợp viện.
Tiểu Bạch đứng ở cái chòi nghỉ mát, hơi khom người nói: "Hoan nghênh chủ nhân về nhà."
Lý Niệm Phàm nhìn quanh một vòng, ngạc nhiên nói: "Tiểu Bạch, làm sao trong nhà chỉ còn có một mình ngươi? Đại Hắc đâu?"
"Đã đi ra ngoài chơi rồi, đến nay vẫn chưa về nhà."
Lý Niệm Phàm khẽ chau mày, "Ngược lại là ta sơ sót với nó, để nó chơi đi thôi, chỉ cần đừng gặp phải yêu quái là được."
Nghĩ lại, chính mình gần đây quả thực có chút bận rộn, đều để Đại Hắc một thân một mình ở nhà, tuy nhiên ... đây cũng là chuyện không còn cách nào khác, chính mình tiếp xúc đều là đại lão tiên nhân, cũng không thể mang theo người một con chó bình thường được, như vậy thì có chút không ổn.
"Cục sắt này thế mà lại biết nói chuyện!" Cự Linh Thần ở đằng sau Lý Niệm Phàm, con ngươi của hắn đột nhiên trợn lớn lên, khó có thể tin đi đánh giá Tiểu Bạch, sợ hãi than nói: "Quá lợi hại, khối sắt này thế mà cũng có thể thành tinh, con mắt còn biết chiếu sáng, không thể tưởng tượng nổi a."
Tiểu Bạch quay đầu nhìn về phía Cự Linh Thần, gằn ra từng chữ một: "Vị to con này, ta là người máy."