Cự Linh Thần gãi đầu một cái, "Ngươi sao có thể gọi là người đây, phải gọi là Cơ Khí tinh mới đúng."
"Cự Linh Thần, mời đóng cái miệng rộng của ngươi lại." Ở một bên Thái Bạch Kim Tinh ho nhẹ một tiếng, nếu như không phải trường hợp không cho phép, hắn thật muốt rút hai phát vào trên cái miệng rộng của Cự Linh Thần, ở nơi của cao nhân, ngươi lấy ở đâu ra nhiều lời như vậy? Không cần biết người ta là người máy hay là Cơ Khí tinh, nhưng đều là người tâm phúc ở bên cạnh cao nhân, đã là tâm phúc bên cạnh cao nhân vậy thì ngươi có thể nhấc có thể khiêng sao? Ngươi như vậy thế nhưng là sống không được lâu.
Tiếp theo, hắn nhìn về phía Lý Niệm Phàm, mở miệng nói: "Thánh Quân, cần chúng ta chuyển những thứ gì, cứ việc phân phó."
Lý Niệm Phàm cười nói: "Chẳng qua chỉ là một số vật phẩm đồ dùng gia dụng thường ngày thôi, căn bản không cần các ngươi giúp một tay, ta chỉ cần đặt vào không gian trực tiếp mang đi."
"Thánh Quân, chuyện này làm sao có thể giống nhau được?" Thái Bạch Kim Tinh lắc lắc cây phất trần trong tay, nghiêm mặt nói: "Thánh Quân đây chính là niềm vui dời tới nơi ở mới, phàm nhân dọn nhà cũng phải cần mời người tới vận chuyển hàng hóa, đây chính là cảm giác nghi thức, tuyệt đối không thể bỏ xuống."
Cự Linh Thần cũng gật đầu liên tục, để lộ ra cơ bắp của mình, cười nói: "Đúng vậy a, Thánh Quân ngài cũng đừng khách khí với chúng ta, giúp người dọn nhà là sở thích của ta."
"Được thôi." Lý Niệm Phàm bất đắc dĩ gật đầu.
Đối với sự nhiệt tình của Thái Bạch Kim Tinh và Cự Linh Thần, hắn tuyệt không ngạc nhiên, địa vị của mình bây giờ chẳng khác nào kế toán phát tiền lương, nói theo một cách khác thì không thua gì quyền sinh sát, phàm là người đầu óc không có vấn đề, khẳng định đều sẽ muốn tới giao hảo.
Tiểu Bạch ở một bên mở miệng hỏi: "Chủ nhân, ngài muốn dọn nhà? Mang theo Tiểu Bạch không?"
Lý Niệm Phàm thuận miệng nói: "Không tính là dọn nhà, chẳng qua chỉ là 'đơn vị' cho phòng ở, thi thoảng đi qua ở lại mà thôi."
Hắn mỉm cười, bảo Thái Bạch Kim Tinh chờ một lát, chính mình thì mở cửa căn phòng chứa đồ đạc linh tinh ra, đi vào.
Thái Bạch Kim Tinh và Cự Linh Thần đứng ở ngoài cửa, yên lặng đánh giá mọi thứ ở bên trong Tứ Hợp viện, Linh bảo đầy sân quả thực để bọn hắn mở rộng tầm mắt một cái thật to, tuy nhiên hấp dẫn sự chú ý của bọn họ nhất vẫn là cái máy lọc không khí và máy lọc nước.
Cự Linh Thần thận trọng đưa đầu tiến vào bên cạnh máy lọc không khí, khẽ hít sương trắng vừa mới dâng trào ra vào, lập tức cảm thấy thần thanh khí sảng, pháp lực toàn thân đều có một chút đề cao!
Tuy rằng chỉ là một hít thôi, nhưng một hít này đã là chuyện cực kỳ không thể tưởng tượng nổi, Cự Linh Thần cảm thấy chính mình mỗi ngày chẳng cần phải làm chuyện gì cả, chỉ cần một mực đứng ở bên cạnh máy lọc không khí này hít khí thôi cũng phải nhanh hơn vô số lần so với việc mình tu luyện.
Nếu như luôn có cái máy này ở bên cạnh, vậy thì chỉ cần cho đầy đủ thời gian, vậy pháp lực quả thực muốn tăng cao a.
Trong con ngươi của hắn lập tức hiện ra vẻ chấn kinh, "Đây là tiên khí cực kỳ tinh khiết, hiệu quả có thể so với tiên đan!"
Thái Bạch Kim Tinh bình chân như vại, nhỏ giọng nói: "Máy lọc nước này còn có thể lọc nước thành Tiên Linh chi thủy a, hai cái này có thể hóa phàm thành tiên, hai cái máy này chắc chắn chính là Tiên Thiên Linh bảo cực phẩm, này được rồi, đừng có mà kinh ngạc, làm cho cao nhân không vui thì ngươi gánh nổi không?"
Tuy nhiên ngay sau đó, chính hắn là người ngây ngẩn cả người trước nhất.
Chỉ thấy, Lý Niệm Phàm một tay ôm một cái máy lọc nước, một tay ôm một cái máy lọc không khí từ bên trong phòng linh tinh đi ra.
Thái Bạch Kim Tinh còn tưởng rằng chính mình đang hoa mắt, dụi dụi con mắt, nhìn vào trong tay Lý Niệm Phàm một chút, lại nhìn vào cái máy lọc không khí đang phun sương kia một chút, cảm giác đầu óc có chút lộn xộn.
Hắn kìm lòng không được ngu ngơ mà hỏi: "Thánh Quân, ngài cái này ... làm sao có tới hai cái?"
"Có hai cái thì rất hiếm lạ sao?" Lý Niệm Phàm cảm thấy có chút buồn cười, "Cái đồ chơi này chẳng qua cũng chỉ giống với cái ghế cái bàn mà thôi, vật dụng hàng ngày mà thôi, không đáng tiền, bên trong còn có không ít, nếu như không phải muốn chuyển nhà, thì chắc chắn sẽ luôn chất đống trong đó."
Thái Bạch Kim Tinh khẽ há miệng, lại là im ắng.
Cái này còn có thể giao lưu nói chuyện bình thường được sao?
Trong nội tâm hắn đang gào thét điên cuồng.
Đây chính là Tiên Thiên Linh bảo cực phẩm a, không đáng tiền? Ngài còn có không ít???
Bảo bối bực này có thể dùng số lượng tới để đếm sao? Chẳng lẽ còn có thể sản xuất lượng lớn hay sao?
Tuy nhiên sau đó, nội tâm gào thét của Thái Bạch Kim Tinh dần dần lắng lại, cả người một bộ vẻ mặt duy trì trạng thái ban đầu, bất động.
"Đương đương đương."
Một thứ rồi lại một thứ được Lý Niệm Phàm mang ra từ bên trong gian phòng chứa đồ linh tinh.
Nồi bát bồn chậu, dao nĩa ly đũa, mỗi một dạng đều có linh quang lấp lóe, khí tức thần dị lưu chuyển.
Tiên Thiên Linh bảo, hơn nữa ít nhất cũng phải là Tiên Thiên Linh bảo thượng phẩm!
Lúc này ... hoặc là được chứa trong rương, hoặc là ném lung tung xuống đất, chất đống như là rác rưởi ở trước mặt của mình.
Cái này ... cái này bảo bối nhiều lắm a! Đếm nổi sao?
Thái Bạch Kim Tinh choáng váng.
Cự Linh Thần càng là tròng mắt đảo trắng tròng mắt, miệng há thành hình vuông, gặp phải bạo kích.
Hắn lặng lẽ rút hai thanh lưỡi búa ở bên hông của mình ra, sau đó nhét vào trong ngực, giấu đi.
Thật không có thể diện để mà so sánh!
Suy nghĩ của hắn tung bay không ngừng, đột nhiên thế mà muốn khóc.
Nghĩ lại trước đây không lâu, chính mình cũng bởi vì được Thánh Quân chiếu cố tới, ban thưởng công đức một phen, để cho hai cái lưỡi búa (rìa) của mình được tăng lên mà cao hứng, khi đó ... chính mình là vui vẻ tới cỡ nào a, thậm chí hưng phấn tới cầm hai thanh lưỡi búa này giơ lên đắc ý ở trước mặt mọi người.
Tuy nhiên, hai thanh lưỡi búa này của chính mình bây giờ cũng chẳng qua chỉ là Hậu Thiên Công Đức Linh bảo mà thôi.
Nhìn vào đống đạo cụ mà cao nhân ném ra kia, nhỏ như dao gọt trái cây, lớn tới như dao làm bếp, cái nào không phải là Tiên Thiên Linh bảo thượng phẩm?
Quá xấu hổ!
Không có ý tứ, ta thật không biết chính mình nghèo như vậy.
Một bên, Thái Bạch Kim Tinh cũng lặng lẽ sờ sờ thu hồi phất trần trong tay của mình.
Khi bảo bối mà ngươi coi là tính mạng của mình cũng không bằng bồ đồ ăn cơm của người ta, loại cảm giác này quả thực chính là ... chua loét loèn loẹt.
"Được rồi, cũng gần đủ rồi, đồ vật tạm thời trước hết là như vậy đi."
Lý Niệm Phàm đi ra khỏi phòng chứa đồ linh tinh, phủi tay, nói tiếp: "Đúng rồi, Tiểu Bạch, người ra hậu viện hái khoảng trăm cân hoa quả, mang nhiều một chút cũng đỡ lo."
"Được rồi, chủ nhân tôn quý của ta." Tiểu Bạch lập tức tiến về hậu viện.
Thao tác này lại cho mấy người Thái Bạch Kim Tinh được mở mang tầm mắt lớn hơn.
Hóa ra linh căn tiên quả là dựa theo cân tới để mà tính toán, mà động một tí lại là trăm cân.
Lý Niệm Phàm thì lại thu thập một số thứ như trứng gà, thạch, rượu...
Tổng cộng những việc vặt vãnh cuối cùng cũng hao phí tới nửa canh giờ, lúc này mới đại khái giải quyết xong.
"Được rồi, Tiểu Bạch ngươi ở lại trông nhà a, ta lúc nào cũng có thể trở về." Lý Niệm Phàm bàn giao một tiếng, sau đó cùng mọi người khiêng bao lớn bao nhỏ đi về phía Thiên Cung.
Thái Bạch Kim Tinh và Cự Linh Thần còn có hai tên Thiên binh đi theo, trong tay ôm, trên vai khiêng, những thứ lặt vặt này quấn chặt che phủ bọn họ, tuy nhiên bọn họ đều không dám khinh thường chút nào, thậm chí vẻ mặt còn ngưng trọng hơn trước nay chưa từng có, quả tim đập lên liên hồi, ôm chặt ôm chắc lấy.
Nói ra ngươi khả năng không tin, trong tay của ta ôm một đống lớn Tiên Thiên Linh bảo, đằng sau còn vác lấy một túi xác da rắn chứa toàn linh căn tiên quả, toàn thân từ trên xuống dưới, ta chính là rẻ tiền nhất.
Ta phải ôm chặt các ngươi, ta bây giờ tạm thời là giàu có hơn bao giờ hết.