Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 474: CHƯƠNG 474: MỘT KHÚC NÀY TÊN LÀ ... QUẢNG LĂNG TÁN!

Giao Vương thì lại nở ra một nụ cười âm hiểm, mở miệng nói: "Đây là đặc biệt chuẩn bị dành cho các ngươi, hôm nay ... ai cũng đừng nghĩ rời khỏi nơi này!"

"Từ khi các ngươi bắt đầu chiếm lĩnh lấy Tây Hải, cũng chính là đã bắt đầu bố cục nơi này rồi, mục đích chính là vì hấp dẫn sự chú ý của chúng ta, sau đó để chúng ta đi tới đánh các ngươi." Bây giờ cục diện đã hiển hiện ra rất rõ ràng, Thái Hoa đạo quân tự nhiên cũng nhìn ra được mánh khóe trong đó, trầm giọng hỏi: "Là ai đang tính kế Thiên Cung ta?"

"Thiên Cung của các ngươi vốn chính là thứ thuộc về Yêu tộc chúng ta! Nó vốn là Yêu đình của chúng ta!"

Trong mắt Giao Vương bùng lên ánh sáng, trong giọng nói lạnh lùng còn mang theo chút mỉa mai, "Lần đại kiếp nạn này, nên thay đổi thế giới, một lần nữa đoạt lại huy hoàng vốn nên thuộc về Yêu tộc chúng ta! Yêu tộc chúng ta mới là tồn tại sinh ra để thống trị thế giới này!"

"Yêu đình..."

Trong chớp mắt, trong đầu Thái Hoa đạo quân hiện lên rất nhiều người, đến cùng là ai, còn sống, hơn nữa thế mà lại đi tính toán Thiên Cung.

"Chúng tiểu nhân, giết sạch tất cả người của Thiên Cung, đánh lên Thiên Cung chấn trọng lại Yêu đình!"

"Giết a!"

Bên trong Tây Hải, vô số hải sản và thịt rừng hô to, xung kích mà ra, khí thế lên cao không ngừng.

"Chỉ dựa vào đống hải sản và thịt rừng của các ngươi sao?"

Cự Linh Thần cười lạnh liên tục, trong tay cầm hai lưỡi búa, lại không sợ hãi một chút nào, con mắt trợn to lên nghênh kích mà ra, gào thét, "Vì vinh quang của Thiên Cung, tất cả chúng ta cùng nhau xông lên a!"

Chiến đấu giữa hai bên vào lúc này trược tiếp tiến vào trạng thái rất gay cấn, khí thế của đám yêu quái dâng cao lên, bên Thiên Cung thì tử chiến tới cùng, đấu pháp trở nên vô cùng thảm liệt.

Nhìn vào hai bên chém giết lẫn nhau, Long Nhi nhịn không được nói: "Ca ca, có cần ta phải tham gia vào chiến trường không?"

Lý Niệm Phàm sờ lên đầu của Long Nhi, nhịn không được bật cười nói: "Chỉ dựa vào chút tu vi này của ngươi, tham gia vào chiến trường thì chẳng khác gì là tới nhét kẽ răng, không làm được cái gì cả."

Hắn nghiêm túc nhìn lướt qua chiến trường, phát hiện hai bên đều đã đánh tới đỏ mắt.

Lần này, Thiên Cung bắt buộc phải làm, Tây Hải thì đã bố cục từ lâu, hai bên không bên nào có ý tứ dừng lại nhận thua, bên Thiên Cung tuy rằng đã rơi vào tính toán của đối phương, nhưng sắc mặt của Thái Hoa thì nặng nề nhưng trong lòng cũng là quyết tâm, thi triển ra càng ngày càng nhiều thủ đoạn, rõ ràng vẫn là muốn đánh ra khí thế cho Thiên Cung.

Hiện tại còn không phải thời điểm chính mình xuất hiện, nếu như Thiên Cung hoàn toàn gặp phải bất lợi, hoặc là nhìn thấy đám người Niếp Niếp gặp phải nguy hiểm, chính mình lại ra tay cũng không muộn.

Dựa vào thân phận Công Đức Thánh Nhân của chính mình, tới lúc đó ánh sáng công đức vừa hiện ra, mang theo công đức hành tẩu, đảm nhiệm người giữ hòa bình thế giới, nghĩ tới chắc cũng không có người nào dám có hành động mù quáng.

Lý Niệm Phàm sờ vào nội giáp Linh bảo phòng ngự mặc trên người, trong lòng thoáng có chút yên tâm rồi nói với Long Nhi: "Nếu như tình huống không ổn, ngươi chú ý bảo vệ ta, tới lúc đó chúng ta cùng xông vào chiến trường."

Long Nhi gật đầu, "Ta biết, ca ca, chúng ta cứ ở chỗ này chờ đợi sao?"

"Ừm, trước mắt chỉ có thể chờ đợi một chút."

Lý Niệm Phàm hít sâu một hơi, nhìn đám người đang dốc sức chiến đấu một cách sôi nổi, rồi nhìn những thi thể khác nhau trôi nổi ở trên mặt biển mà suy nghĩ trong lòng có chút xốn xang, trong khung cảnh hoành tráng như thế này, khó tránh khỏi có chút nhiệt huyết lên cao.

Trong lòng hắn khẽ động, mở miệng nói: "Trong bối cảnh như vậy, vẫn còn thiếu một bản nhạc nền làm người say mê, ta quyết định đánh một bản nhạc, cổ vũ động viên bọn hắn đi."

Theo như khoa học cho thấy, trong chiến tranh có phối hợp thêm âm nhạc đúng là có tác dụng đề cao sĩ khí.

Bởi vì cái gọi là thừa thắng xông lên, không cần biết là gióng trống hay là thổi kèn hiệu, đều có thể làm cho tâm trạng của binh lính trở nên phấn chấn hơn, Lý Niệm Phàm tự nhiên là không có cách nào đi giết địch, điều duy nhất hắn có thể làm là nghĩ ra phương pháp phụ trợ này, hy vọng sẽ có một chút tác dụng đi.

Hắn đưa tay lên và lật một cái, lập tức có một chiếc cổ cầm rơi xuống trước mặt hắn, đón lấy rồi khoanh chân ngồi ở trên mặt nước, đưa tay sờ lấy dây đàn.

Đập vào mắt chính là tiếng la hét giết càng ngày càng nghiêm trọng, pháp lực như ánh sáng bay tán loạn, hỏa diễm, nước, ánh điện lưu chuyển không ngừng ở bên trong Thủy lao kia, nổ một mảnh rồi lại một mảnh nước biển, trải qua chiến đấu trong thời gian dài như vậy, không cần biết là Thiên binh Thiên tướng hay là Yêu tộc, không nhiều thì ít đều bị thương một chút, tuy nhiên vẫn còn đang liều mạng.

"Một khúc này tên là ... Quảng Lăng tán!"

Ngay sau đó, Lý Niệm Phàm khuấy động lấy dây đàn, "Khanh!"

Tiếng đàn ban đầu thì nhu hòa, chậm rãi dập dờn phát ra, trong chiến trường trông như chẳng có ý nghĩa gì, rất dễ dàng để người không cần để ý tới.

Tuy nhiên, chính cái tiếng đàn yếu ớt này, lại có thể truyền một cách rõ ràng vào trong tai của mỗi một người, điểm này lập tức lộ ra vẻ rất kỳ dị.

Thái Hoa đạo quân và mọi người đang rơi vào một trận chiến đấu gian khổ, ở sau khi nghe được tiếng đàn, thân thể chính là chấn động mạnh một cái, đôi mắt nhịn không được mà nhìn về phía tiếng đàn phát ra, cái nhìn này để cho con ngươi của bọn hắn đều co rụt lại, trong lòng tuôn ra vẻ mừng rỡ như điên.

Là cao nhân!

Cao nhân đây là muốn ... ra tay?

Mặt ngoài bọn họ mặc dù thể hiện ra dáng vẻ không sợ chút nào, nhưng thật ra thì trong lòng bọn họ đều hiểu rõ, trận này tám thành là muốn thất bại, hơn nữa còn không có cách nào để mà đầu hàng, đối phương hoàn toàn chính là áp dụng kế sách gậy ông đập lưng ông, các phương diện khác đều có ưu thế lớn hơn so với bên Thiên Cung.

Mà vào lúc này, biến số tới, cao nhân đánh đàn!

"Khanh khanh khanh."

Tiếng đàn đã thay đổi từ nhẹ nhàng ban đầu sang bắt đầu trở nên sôi nổi, giai điệu dần trở nên kích động và hào sảng.

Quảng Lăng tán là một khúc đàn duy nhất mang không khí chiến đấu sát phạt bên trong các tác phẩm âm nhạc, thể hiện ra chính là tinh thần phản kháng và ý chí chiến đấu.

Tiếng đàn không nặng nề như tiếng trống, cũng không đi thẳng vào lòng người như tiếng kèn, tuy nhiên, ở trong tay của Lý Niệm Phàm, theo một khúc đàn này, lại là có tiếng tư thế hào hùng chậm rãi hiển hiện lên, một bức tranh chiến đấu khổng lồ từ từ trải rộng ra, hiện ra ở trong tâm trí của mọi người.

"Ào ào ào."

Tiếng đàn giống như tiếng nước biển chảy xuôi, bắt đầu dung nhập vào trong thân thể của Thiên binh Thiên tướng, để toàn thân bọn họ đều nổi lên một lớp da gà, huyết mạch toàn thân đều rất giống như muốn sôi trào lên, ý chí tiềm ẩn sâu ở trong huyết mạch kia là không sợ cường bạo, thà chết chứ không chịu khuất phục bắt đầu thức tỉnh ở dưới tiếng đàn này, pháp lực toàn thân thì càng giống như lửa thiêu, bắt đầu gia tăng tốc độ lưu động.

"Xông lên, giết sạch đám yêu nghiệt này!"

Đôi mắt tất cả Thiên binh Thiên tướng lập tức đỏ lên, chỉ cảm thấy trong cơ thể không hiểu vì sao hiện ra một cỗ lực lượng dùng không hết, trong đầu chỉ có một cái suy nghĩ duy nhất đó chính là chiến!

Thái Hoa đạo quân cảm nhận được lực lượng đột nhiên xuất hiện ở trong cơ của mình, sâu trong đôi mắt hiện ra một vệt hoảng sợ nồng đậm, đánh nhau lâu như vậy, vẻ mặt mệt mỏi của hắn thế mà đã được quét sạch sành sanh, sinh ra một loại cảm giác có tinh lực dồi dào, hơn nữa ... pháp lực của mình thế mà được tăng cường?

Đây không phải là ảo giác, mà là thật sự xảy ra!

"Tiếng đàn này ... mạnh, quá mạnh a!"

Cổ họng của hắn nhấp nhô lên xuống, bờ môi khô khốc chát chát một trận, cảm thấy không thể nào tưởng tượng nổi.

Biến điều tưởng tượng thành hiện thực, một phương tiện thích hợp để biến điều tưởng tượng thành hiện thực!

m nhạc quả thật có lực lượng làm nâng cao tinh thần, nhưng là ... cái gọi là cảm giác chẳng qua chỉ là ảo giác, là phương diện tinh thần, thân thể vẫn là thân thể trước đó, tuy nhiên, với tiếng đàn của cao nhân rõ ràng là không phải là khác biệt, tiếng đàn của cao nhân chẳng những có thể điều động lực lượng nội tâm của ngươi, mà còn nâng cao thực lực chân thực của ngươi.

Điều này quá kinh khủng khiếp!

Tặng đạo hữu đọc tới chương này code giảm giá 35% khi mua full số chương hiện có của truyện Ngạo Thế Đan Thần: 13920689

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!