Hắn hít sâu một hơi, đưa tay một chiêu, Thái Dương Tinh hỏa còn phải cường đại hơn so với mấy lần trước đó bùng cháy lên, biến thành một đầu Hỏa Long màu vàng phun ra nuốt vào hỏa trụ ngang ngập trời không cách nào lường trước được, dễ dàng xoay chuyển xu thế suy sụp, nghiền ép nước đen đặc của Giao Vương trở về.
Mặc dù là Thái Hoa đạo quân đã có chuẩn bị về tâm lý, nhưng vẫn không thể không bị chiêu này của chính mình làm cho chấn kinh, "Ta thế mà mạnh như vậy."
"Rống!"
Ngao Thành gào thét một tiếng, long thân thế mà lại lớn hơn trước ba phần, vẫy đuôi một cái, lực lượng đột nhiên tăng cường trong nháy mắt đánh cho giao long vội vàng không kịp chuẩn bị bay ra ngoài, da tróc thịt bong, khó có thể tin.
Áp chế của Huyền Nguyên Khống Thủy kỳ trong nháy mắt đã bị đánh phá, bên Thiên Cung đột nhiên bộc phát ra sức chiến đấu trực tiếp vượt quá sự hiểu của bên Tây Hải, trong lòng hiện ra vô số dấu chấm hỏi.
Ngay cả tiềm lực bộc phát ra khi đối mặt với nguy cơ sinh tử, thì tiềm lực bộc phát ra khi đối mặt với nguy cơ sinh tử rõ ràng là không giống như thế này a, đây quả thực chính là tập thể đang phê thuốc kích thích, thật không khoa học.
Nghe tiếng đàn mà thôi, làm sao lại trở nên cường đại tới như vậy?
Áp lực của chúng yêu bên Tây Hải rõ ràng tăng lên gấp bội, lỗ tai của bọn chúng run rẩy không ngừng, nghiêng tai lắng nghe, thử nghiệm muốn nghe lắng nghe thật tốt tiếng đàn này, để xem mình có thể có cảm ngộ rõ ràng ra cái gì không, cuối cùng phát hiện nghe không hiểu ra cái gì ... giống như không có tác dụng đối với đám người bên mình.
Đám bọn họ cùng nhau nhìn về phía nơi tiếng đàn phát ra, phát hiện người đánh đàn chỉ là một phàm nhân, loại người này căn bản chình là tồn tại đất cát, nếu không có sự thay đổi vào lúc này thì sẽ chẳng có ai đi để ý tới hắn ta.
Chẳng lẽ tiếng đàn chỉ là một cái che giấu, thật ra thì đám người này là đang mở hack gì đó sao?
"Tà môn."
Ánh mắt của Giao Vương lập lòe không ngừng, nghĩ thế nào cũng không thể nghĩ ra chuyện này rốt cuộc là chuyện như thế nào, trong lòng chửi bậy không ngừng.
Dưới đấy Tây Hải, bên trong bóng tối tĩnh mịch, một đôi mắt màu đỏ đột nhiên mở ra, giọng nói trầm thấp mà khàn khàn chậm rãi truyền tới, "Tiếng đàn này ... có chút cổ quái!"
Lúc này, một con Bạng tinh chính là từ trên mặt biển nhanh chóng bơi xuống, vội vàng mở miệng nói: "Nhị đại vương, chiến đấu bên ngoài dường như có chút bất lợi đối với chúng ta, xuất hiện một số tình huống ngoài ý muốn, chỉ sợ cần ngài phải ra tay."
"Ào ào ào!"
Thân thể Nhị đại vương hơi động một chút, xung quanh lại là dâng lên đông đảo xúc tu, như là cây cột, từng cái từng cái đung đưa hóa ra là một con Bạch Tuộc tinh vô cùng to lớn.
"Không hổ là Thiên Cung, Côn Bằng lão tổ bố cục nhiều như vậy thế mà bọn họ còn có thể ngăn cản được." Bản thể Bạch Tuộc tinh từng chút từng chút rút mình ra khỏi bùn, "Xác định chắc chắn không có biến số gì rồi chứ?"
"Sẽ không có biến số gì, tình huống bây giờ thì chỉ cần ngài ra tay, đám người Thiên Cung chắc chắn sẽ bị hốt gọn một mẻ!"
Bạch tinh dừng một chút rồi nói tiếp: "Ban đầu thì không cần ngài phải ra tay, thế nhưng là tiếng đàn này quả thực có chút không thể nào giải thích được, ta là nghe không hiểu."
"Tình huống ta tự nhiên hiểu được, ta cũng tò mò, Thiên Cung đột nhiên xuất hiện biến số đến cùng có phải có quan hệ gì với tiếng đàn này không, hay là ... thật sự có người nào khác đang âm thầm tương trợ cho bọn họ!"
Trong mắt Bạch Tuộc tinh tỏa ra ánh sáng lập lòe, giống như đang suy nghĩ, sau đó thì lắc lắc đầu, khẽ cười nói: "Không nghĩ nữa, nghĩ quá phí đầu óc, muốn biết đáp án thì rất đơn giản, ta chỉ cần giết tên phàm nhân kia đi, để tiếng đàn kết thúc thì như vậy sẽ biết được có phải là liên quan tới tiếng đàn đó hay không!"
Lời nói rơi xuống, một cây xúc tu của nó lập tức như một con rắn bắn vọt mà ra, sau đó thì kéo dài ra vô hạn, lên sát mặt biển nhanh chóng lao về phía Lý Niệm Phàm!
Tốc độ của nó quá nhanh quá nhanh, trong nháy mắt đã tới gần Lý Niệm Phàm, lồng nước mà Long Nhi hình thành ở trong mắt nó thì chẳng khác gì không có, nhưng vì lý do cẩn thận, nó cũng không trực tiếp đánh ngay chính diện mà là lựa chọn đi vòng ra sau lưng.
"Soạt!"
Xúc tu như là roi, từ trong biển ầm vang bộc phát mà ra, bọt nước văng khắp nơi, mang theo khí thế ngập trời, hướng về phía sau lưng của Lý Niệm Phàm đập thẳng mà xuống!
Đám người Thiên Cung đang giao chiến trong lòng có cảm giác, nhìn thấy một màn này thì đều muốn rách cả mí mắt, thiếu chút nữa trực tiếp bị dọa đến ngất đi.
"Dừng tay!"
Đám người Tiêu Thừa Phong đều như nổi lên cơn điên, bốc lên nguy nghiểm trọng thương, tận khả năng sử dụng ra tất cả thủ đoạn của mình, muốn xông tới ngăn cản.
"Ha ha ha, đi là đi như thế nào, ở lại cho ta!" Giao Vương nhìn thấy thần sắc vội vàng của mọi người thì lập tức trở nên đắc ý hơn, Huyền Nguyên Khống Thủy kỳ vung lên, thủy lao lập tức trở nên càng kiên cố hơn, ngăn cản đường đi của mọi người.
"Người không biết không sợ, ngươi không biết không sợ gì a!"
"Xong xong, chúng ta nên bàn giao như thế nào với cao nhân đây a!"
"Giao Vương, nhanh bảo người của ngươi dừng tay lại, chúng ta đây là vì muốn tốt cho ngươi!"
Thái Hoa đạo nhân trơ mắt nhìn vào xúc tu đánh ra mà xuống kia, chỉ cảm thấy da đầu như nổ tung lên, cả người ngay cả hít thở cũng không thông.
"Ba!"
Lồng nước của Long Nhi lập tức tán loạn, xúc tu to lớn ầm vang rơi đập vào trên phần lưng của Lý Niệm Phàm.
Tiếng đàn, im bặt mà dừng!
Nhưng là ... Lý Niệm Phàm thế mà không nhúc nhích tí nào, trên mặt chỉ lộ ra một chút nghi hoặc.
Vừa rồi có phải là ... có thứ gì đó vỗ vào lưng của ta hay không?
Sự hỗn loạn của chiến trường vào thời khắc này đột nhiên được lắng lại, tất cả mọi người đều trơ mắt nhìn về phía phương hướng này, mắt trợn tròn, lộ ra vẻ mặt khó có thể tin cùng với kinh hãi muốn tuyệt vọng.
Thái Hoa đạo nhân sững người.
Ngao Thành cứng đờ.
Cự Linh Thần tắt nắng dại ra.
Tiêu Thừa Phong trố mắt ra mà nhìn.
Giao Vương đứng hình.
Còn có Bạch Tuộc tinh vừa rồi đập Lý Niệm Phàm cũng đứng hình.
"Điều này ... Điều này sao có thể?" Đầu óc Bạch Tuộc tinh vang lên ông ông, nhớ lại lực đạo vừa rồi của chính mình, không có lý do a, vừa rồi ta rõ ràng là có dùng lực a.
"Ầm ầm!"
Trên bầu trời cao, một đạo thiên lôi màu tím đột nhiên nổ lên từ phía trên giáng xuống.
Thiên lôi này tới cực kỳ mạnh mẽ, không có một chút dấu hiệu báo trước nào, hơn nữa to tới mức nghe tiếng thôi cũng đã run rẩy cả người, trực tiếp xuyên phá trời xanh, như là cột lôi điện, nặng nề giáng thẳng vào bên trong Tây Hải!
Vùng thế giới này, thoáng qua đều được bao phủ lên một lớp màu tím mộng mơ.
Toàn bộ một đám Thủy yêu dưới vùng đáy nước này trong nháy mắt bị thanh lý, liên đới lấy vùng nước biển kia đều là trực tiếp bốc hơi, tạo thành một khu vực chân không trong khoảng thời gian ngắn ngủi.
Lôi điện thoáng qua lập tức biến mất, nhưng là cảnh tượng rung động tới cực độ kia lại một lần nữa phát đi phát lại ở trong đầu của tất cả mọi người, khắc thật sâu vào trong linh hồn!
Bạch Tuộc tinh ở dưới đáy biển kia đầu óc còn đang ở trong trạng thái mộng bức, căn bản không biết chuyện này là như thế nào, không kịp sám hối, bốc hơi ngay tại chỗ.
Trên mặt biển, Giao Vương bị lôi điện quét qua một bên, lập tức thịt trên người có hơi cháy xém, bị thương không nhẹ.
Tuy nhiên, lúc này nó lại không rảnh bận tâm tới thương thế của mình, mà là ngơ ngác nhìn vào Lý Niệm Phàm, hận không thể trợn cho tròng mắt của mình lồi ra ngoài, một bộ dáng vẻ như gặp quỷ kinh hãi tới miệng giao há to ra, cái cằm đều mở ra được tới chín mươi độ.
Cái này, cái này, cái này là tình huống như thế nào?
Còn nói không có bật hack?
Lôi điện tuy rằng không còn, nhưng lực lượng lôi điện ở trong không khí vẫn còn rất đậm, thi thoảng kêu lên tư tư ở quanh thân mọi người, để bọn họ cảm thấy một trận tê dại, động cũng không dám động.
Lý Niệm Phàm chậm rãi đứng người lên, đưa tay sờ vào sau lưng của mình, sau đó hơi kéo một phát lại là từ trên vai của mình lấy xuống một xúc tu bạch tuộc treo trên vai hắn.
"Yêu hô, một cái xúc tu Bạch Tuộc thật là lớn a."
Tặng đạo hữu đọc tới chương này code giảm giá 35% khi mua full số chương hiện có của truyện Ngạo Thế Đan Thần: 13920689