Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 476: CHƯƠNG 476: TA CÓ THỂ GẶP ĐƯỢC CÁC NGƯƠI THẬT SỰ LÀ QUÁ TỐT RỒI

Lý Niệm Phàm ôm lấy xúc tu bạch tuộc, trong đầu đã xác định ra được phương pháp ăn nào là ngon nhất rồi, trong lòng không thể không tránh khỏi cảm giác có chút tiếc nuối, đáng tiếc chỉ còn lại một cái xúc tu như vậy.

Hắn tự nhiên đoán được vừa rồi là có chuyện gì xảy ra, rõ ràng vừa rồi lúc chính mình đang đánh đàn, dẫn tới con Bạch Tuộc tinh này để ý tới, bởi vậy lúc này mới tới đánh lén mình.

Tuy nhiên trên người mình mặc nội giáp Linh bảo mà Ngọc Đế tặng, nó căn bản không phá được phòng ngự của mình, ngược lại bởi vì mình còn là Công Đức Thánh thể, cho nên lập tức bị lôi bổ xuống cho không còn lại gì, cái xúc tu này chính là nguyên liệu nấu ăn còn lại duy nhất của nó.Li ê n hệ zl: 0 7 6 9 4 1 7 9 8 2

Tất cả mọi người đều bị sốc đến nỗi những bộ não không thể suy nghĩ được cuối cùng cũng từ từ phục hồi lại tinh thần, không hẹn mà cùng nhau bộc phát ra một trận tập thể hít khí lạnh đã kìm nén được một lúc.

"Tê -- "

Kinh khủng như vậy, nghe rợn cả người!

Không ít Thủy yêu đã bị lôi điện kia dọa đến sợ vỡ mật, hai chân giống như nhũn ra, trực tiếp tê liệt ngã xuống trên mặt đất, đã mất đi năng lực phản kháng.

Giao Vương lúc này mới để ý thấy cơ thể mình đã bắt đầu bốc khói, hắn vội vàng dùng nước xoa lên da thịt cháy đen của mình, da đầu tê dại vì đột nhiên hoảng sợ, toàn thân đều đang run rẩy, có vẻ hơi luống cuống tay chân.

Khó có thể tưởng tượng, hai Đại vương nhà mình, Bạch Tuộc tinh cảnh giới Đại La Kim Tiên, chỉ bởi vì quật phàm nhân một cái thế mà cứ như vậy không còn? Là thật không còn, chỉ còn lại có một cái xúc tu.

Đây chính là át chủ bài chúng ta giấu đi a, không nghĩ tới cảnh tượng vừa diễn ra đã đưa phe mình xuống vực sâu, có thể nói là một tiếng hót lên làm kinh lòng người, trợn mắt há hốc mồm.

Chính mình cũng bởi vậy mà trên thân bị thương.

Bị trọng thương.

Cục diện vốn đang tốt đẹp trong nháy mắt biến thành bọt nước, chính là vội vàng không kịp chuẩn bị như vậy, không hề có đạo lý nào có thể nói, quả thực giống như nằm mơ.

"Hô"

Thái Hoa đạo nhân và mọi người thấy Lý Niệm Phàm không có việc gì, cũng không có dấu hiệu nổi giận, lập tức thở phào nhẹ nhõm, sau khi hoảng sợ cực độ thì chính là lửa giận ngập trời.

"Ta đã khuyên muốn tốt cho các ngươi rồi, các ngươi vậy mà không nghe, nhìn thấy chưa, lần này thì toang rồi đi."

"Tây Hải diệt vong, mọi người theo ta xông lên giết a!"

"Một tên cũng không buông tha!"

Thái Hoa đạo quân và đám người Ngao Thành gào thét một tiếng, lại kéo chiến trường lại một lần nữa, tuy nhiên thế cục lần này đã khác trước rất nhiều, yêu loạn Tây Hải lập tức rơi vào thế hạ phong.

Lý Niệm Phàm nhìn thấy loại tình huống này, nhịn không được cười, ngoài ra còn có chút niềm vui ngoài ý muốn.

Nói tới, cái xúc tu bạch tuộc này còn tính là gián tiếp giúp chúng ta, lập công lớn a.

Giao Vương mắt thấy đại thế đã mất, cũng là người quyết đoán, mang theo thân thể chín một nửa vung một cái quay đầu là chạy, vẫn không quên ném xuống lời hung ác, "Núi xanh còn đó, nước biếc còn chảy dài, ta sẽ còn quay trở lại!"

"Nghiệt giao, chạy đi đâu?!"

Thái Hoa đạo quân quát lạnh một tiếng, cầm theo Thiên Dương kiếm đuổi theo.

Ngao Thành cũng truy kích theo, trong đầu lóe lên linh quang, nghĩ tới sở thích của cao nhân, lập tức quát lớn: "Hôm nay, một thân thịt giao này của ngươi, chúng ta có dự tính, không cần chạy!"

"Đại thế đã định, chúng ta đi vào chiến trường."

Lý Niệm Phàm tâm niệm vừa động, dưới chân có công đức tường vân bay lên, yên yên ổn ổn tiến vào bên trong chiến trường.

Theo cái tường vân màu vàng kim này đi tới, tất cả mọi người, nhất là Thủy yêu Tây Hải, toàn thân đều run lên, dọa tới sắc mặt trắng bệch, tâm can loạn chiến, thi nhau lui lại không ngừng.

Bọn chúng không biết đây là tình huống như thế nào, chỉ biết Đại vương nhà mình kia tỏ ra rất trâu bò, đánh đối phương một cái, đối phương không chỉ chẳng bị làm sao cả, còn chẳng nhúc nhích tí nào, hai Đại vương nhà mình thì lại trực tiếp bị sét đánh một thì bốc hơi, ngay cả hừ cũng không kịp hừ ra khỏi cuống họng, một thì tàn một phần thân thể.

Quả thực kinh khủng tới cực điểm.

Không thể trêu vào, không thể trêu vào.

Diệp Lưu Vân nhẹ nhàng đi tới, bảo vệ bên cạnh, cung kính nói: "Thánh Quân đại nhân, đã tiến vào giai đoạn kết thúc sau cùng, ngài nhìn xem, xem có cái gì có thể lọt vào mắt không?"

Ý tứ của hắn chính là đám hải sản và thịt rừng, thế nhưng là có con nào muốn ăn hay không.

Lý Niệm Phàm khoát tay áo, "Vẫn là chờ đám người Ngao Thành trở về đi, nếu như được, thịt giao kia sẽ rất hấp dẫn."

Diệp Lưu Vân gật đầu, "Ta đã hiểu, nghĩ tới bọn họ chắc chắn sẽ không để cho Thánh Quân đại nhân phải thất vọng."

Niếp Niếp từ trên chiến trường biến thành độn quang, rơi vào trên công đức tường vân, "Niệm Phàm ca ca..."

Lý Niệm Phàm cười nói: "Niếp Niếp, thực lực của ngươi tăng lên rất nhanh a, đến cảnh giới gì rồi?"

"Đại Thừa kỳ." Niếp Niếp cười hì hì một tiếng, "Lần này lại để cho ta thôn phệ được không ít pháp lực, trước mắt các loại pháp lực có thể thôn phệ đã càng ngày càng nhiều, lập tức là có thể trở thành tiên."

Nói xong, còn nhìn về phía Long Nhi, có chút đắc ý, giống như muốn nói ta đây sắp đuổi kịp ngươi rồi.

Long NHi hít mũi một cái, kiêu ngạo nói: "Thôi đi, ta đã là Thiên Tiên trung kỳ, chúng ta vượt qua thời kỳ còn nhỏ là không cần tu luyện, tốc độ phát triển cũng đã rất nhanh rồi."

"Được rồi, các ngươi đều lợi hại, cả hai đều là thiên tài." Lý Niệm Phàm cười ha ha, Niếp Niếp và Long Nhi đúng là thiên tài, theo tốc độ phát triển này được duy trì tiếp tục, tương lai tám thành là đại lão một phương, quá ổn.

Lúc này, Thái Hoa đạo quân và đán người Ngao Thành đã bay ra khu vực Tây Hải, tiến vào Nam Hải.

Giao Vương giống như theo thời gian dần trôi qua mà bắt đầu ổn định lại tâm tình của mình, một lần nữa trở nên bình tĩnh mà thong dong.

Trong lòng nó vẫn còn sợ hãi nhìn thoáng qua sau lưng, vừa sử dụng pháp lực, khôi phục lại nơi thịt của mình bị nướng cháy kia trở lại tươi mới, trong lòng thầm nghĩ: "Ha ha, cứ đuổi theo đi, các ngươi cứ đuổi theo ta đi, chờ tới địa bàn Nam Hải, ta sẽ để cho các ngươi có tới mà không có về!"

Mấy đạo lưu quang lướt qua bầu trời trên mặt biển, tốc độ nhanh tới mức cực hạn.

Phương pháp tăng tốc của Thái Hoa đạo quân cực kỳ cao cấp, tốc độ càng lúc càng nhanh, đã kéo khoảng cách với Giao Vương tới càng ngày càng nhỏ.

Sắc mặt hắn bình tĩnh, nói với giọng điệu uy nghiêm: "Nghiệt giao, hôm nay cho dù ngươi lên trời hay độn thổ xuống đất, ta chắc chắn phải trảm ngươi dưới kiếm của ta!"

"Không sợ chết mà nói thì các ngươi cứ tiếp tục đuổi theo ta đi!"

Giao Vương cười lạnh một tiếng, đột nhiên nhìn thấy có hai thân ảnh đang từ nơi xa chậm rãi tới, lập tức đôi mắt sáng lên, tăng tốc bay đi.

Hai đạo thân ảnh này chính là Ngao Thư và Ngao Phong, hai người bọn họ vừa từ xa trở về, cũng không biết là đi làm cái gì, trên mặt còn mang theo ý cười, trong tay đều cầm một quả quýt.

Ngao Phong mở miệng nói: "Đợt này đưa tam đệ của ta vào trong Chiêu Yêu phiên, còn thiếu mỗi Lục muội, chờ tới lần sau, huynh đệ tỷ muội chúng ta cũng đã được thu thập đầy đủ a."

Ngao Thư cười nói: "Thái tử ra tay quả nhiên có hiệu suất cao, bây giờ suy tính cẩn thận, Nam Hải Long tộc chúng ta cũng đã có một nửa trưởng lão trở thành người một nhà, cứ tiếp tục như vậy thì toàn bộ Nam Hải sẽ được chúng ta xách xong."

Ngao Phong mở miệng nói: "Quân địch có thế lớn, ta đây hoàn toàn là vì Nam Hải Long tộc, hy vọng phụ vương có thể hiểu được nỗi khổ này của ta đi."

Đúng lúc này, bọn họ đều thấy được Giao Vương đang chạy thục mạng mà tới, đưa mắt nhìn nhau, sắc mặt đều ngưng tụ lại, nghênh tiếp đón lấy.

Ngao Thư mở miệng ra hỏi: "Giao Vương, làm sao mà ngươi lại từ Tây Hải chạy tới nơi này? Hơn nữa ... ngươi bị thương rồi?"

"Ngao Phong thái tử, Ngao Thư trưởng lão!"

Trên mặt Giao Vương hiện ra vẻ mừng như điên, giao thân lắc lư nhanh chóng tiến lên, vui vẻ nói: "Ha ha ha, hai vị đạo hữu, ở vào cái thời khắc nguy hiểm khó khăn này, ta có thể gặp được các ngươi thật sự là quá tốt rồi, thực sự là quá làm cho ta cảm thấy thân thiết a!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!