Phải biết, hai thanh kiếm của Minh Hà lão tổ sở dĩ có thể trở thành Công Đức chi bảo, đó là bởi vì hắn bắt chiếc Nữ Oa nặn đất tạo ra con người, sáng tạo ra A Tu La nhất tộc, lúc đó mới có thể thu hoạch công đức, hắn vốn là muốn nhờ vào đó mà thành Thánh.
Nói theo một cách khác, muốn trở thành Công Đức chi bảo cần phải có công đức, mà công đức cần có muốn ít hơn nhiều so với trở thành Thánh Nhân.
Lý Niệm Phàm gật đầu, "Đã như vậy ..."
Tay của hắn hơi vung lên, lập tức, ánh sáng màu vàng kim của công đức giống như là hạt mưa, bay về phía mọi người mà đi, tất cả mọi người đều nghiêm mặt lại, thi nhau nín thở ngưng thần.
Công đức người có nhiều người có ít, có người lựa chọn dùng để rèn luyện pháp bảo, cũng có người lựa chọn dùng để cô đọng bản thân, tiêu trừ nghiệp chướng, để bản thân sau này dễ lăn lộn hơn một chút, dù gì, sau khi chết có thể được đầu thai vào một cái thai tốt vẫn là tốt hơn.
Lúc này, mọi người vốn là bởi vì chiến đấu mà nội tâm mệt mỏi, trong nháy mắt trở nên hoạt bát lại một lần nữa, chỉ cảm thấy tất cả những gì bỏ ra đều là đáng giá, chính mình quả nhiên không có chọn sai trận doanh, đi theo Công Đức Thánh Quân là có thịt để mà ăn.
Tiêu Thừa Phong và Diệp Lưu Vân nhìn vào pháp bảo trong tay mình, ánh mắt hiện lên vẻ kích động, giống như thấy được tiêu chí 'Pháp bảo cường hóa +1'.
Ngao Thành và Cự Linh Thần thì càng kích động hơn, miệng đều muốn cười tới nở hoa, ngây ngô vui sướng, nghiễm nhiên đạt được tiêu chí 'Pháp bảo cường hóa +2'.
Thái Hoa đạo quân cũng mở miệng nói: "Hai Thiên binh tới đây, truyền mệnh lệnh của ta, tiến về Địa Phủ, chào hỏi, để những người chết trận lần này được ưu tiên đầu thai."
Tất cả được sắp xếp thỏa đáng, mọi người một lần nữa giẫm lên tường vân, trùng trùng điệp điệp bay lên phía Thiên Cung mà đi.
Thái Hoa đạo quân đứng ở trên tường vân, trên mặt nở ra nụ cười tươi, một bộ dáng vẻ dương dương tự đắc, đang suy nghĩ một cách nghiêm chỉnh nên tuyên dương đợt chiến thắng lợi này một cách trắng trợn như thế nào để có thể tăng thêm uy thế cho Thiên Cung.
Nhưng đồng thời, ánh mắt của của hắn cũng lập lòe không ngừng, bắt đầu suy nghĩ sâu xa là ai đang giở trò quỷ đằng sau mối họa Tây Hải.
Cuối cùng, hắn nhịn không được thở dài một tiếng, mở miệng nói: "Yêu tộc ... đến cùng còn có ai ở đằng sau chỉ đạo? Trùng kiến Yêu đình đây? Hừ!"
Lý Niệm Phàm nghe được lời phàn nàn của Thái Hoa đạo quân, ngẩng đầu nhìn hắn một cái rồi cười nói: "Đạo quân đây vẫn là một suy đoán tốt."
Sắc mặt Thái Hoa đạo quân hơi ngưng trọng lại, vội vàng hỏi: "Thánh Quân biết?"
"Không biết, tuy nhiên cũng không khó đoán cho lắm."
Lý Niệm Phàm dừng một chút, kết hợp với tri thức về truyện thần thoại mà hắn biết, đối với Yêu tộc sớm đã để ý tới, mở miệng nói: "Yêu tộc từ lúc xuất thế tới nay, ở trên Thái Dương tinh (mặt trời) sinh ra Đế Tuấn và Đông Hoàng Thái Nhất hai vị Yêu Hoàng này, lập Yêu đình hiệu lệnh vạn yêu trong thiên hạ, tuy nhiên hai vị này rõ ràng đều đã thân tử đạo tiêu, về sau lại có Hậu Nghệ bắn mặt trời (Chim), đại năng còn lại có liên quan với Yêu tộc chỉ còn ba người, Nữ Oa nương nương, Lục Áp và Yêu sư Côn Bằng."
Trải qua Lý Niệm Phàm suy luận ra, bối cảnh đột nhiên trở nên rõ ràng hơn rất nhiều, Thái Hoa đạo quân gật đầu nói: "Đúng là như vậy."
Sau đó lại phân tích tiếp: "Nữ Oa nương nương cho tới nay đều ở vào vị trí trung lập, ở bên trong Yêu tộc cũng chỉ là tồn tại giống với khách khanh, khả năng cao là sẽ không đối phó với Thiên Cung chúng ta như vậy, Lục Áp thì thích tự do, rời khỏi sự trói buộc của Tam giới, lâu rồi không thấy, chỉ có Côn Bằng năm đó lui về ở ẩn ở biển Bột Hải mới có khả năng có tham vọng như vậy!"
Lý Niệm Phàm tiếp lời nói: "Nếu như trong khoảng thời gian này không xuất hiện thêm cường giả Yêu tộc nào khác, vậy hắn là có khả năng cao nhất."
Lại là một vị đại lão, Thiên Cung thật đúng là lắm tai nạn a, thời gian hùng mạnh năm đó, dựa vào đại thế, không người nào dám đắc tội, tất cả mọi người đều ẩn nhẫn không xuất hiện, chờ tới khi đại thế hỗn loạn, thời đại hưng thịnh không còn thì tất cả sẽ nhảy dựng lên, tranh nhau giành vai nhân vật chính trong thiên địa.
Nhưng khi nghĩ đến điều đó, lông mày hắn lại đột nhiên nhăn lại.
Cứ như vậy, Hỏa Phượng và Tiểu Đát Kỷ các nàng muốn nhất thống Yêu tộc, chẳng phải là chắc chắn sẽ phải đối đầu với Côn Bằng sao? Chuyện này quá nguy hiểm.
Yêu sư Côn Bằng đây chính là nhân vật cấp đại lão thời Hồng Hoang, chắc chắn là tồn tại Chuẩn Thánh đỉnh phong, lực hiệu triệu thế nhưng là đều không thua kém Đế Tuấn là bao, sở dĩ xưng là Yêu sư, chính là có ý tứ làm Tổ sư của Vạn yêu.
Hắn nhịn không được nói: "Đạo quân, chuyện này thế nhưng phải để mắt nhiều một chút, nhất là bên Hỏa Phượng kia, rất có thể sẽ tạo nên sự chú ý của Yêu sư Côn Bằng."
Sắc mặt Thái Hoa đạo quân lập tức ngưng trọng lại, đây chính là mệnh lệnh đầu tiên mà cao nhân nói thẳng ra với mình, tâm tình lập tức trở nên nặng nề hơn, cực kỳ thận trọng nói: "Thánh Quân yên tâm, ta chắc chắn sẽ để mắt tới Côn Bằng!"
Ngao Thành ở một bên, thần sắc cũng khẽ động, nhớ cho kỹ cái tên Côn Bằng này, sau khi trở về chắc chắn sẽ để cho các phương để ý tới, cao nhân đã có tính toán rồi, không tiếc bất cứ cái giá nào, Côn Bằng này ... phải làm thành đồ ăn!
Sau đó, tất cả mọi người không nói gì, Lý Niệm Phàm mím môi một cái, trong lòng âm thầm suy nghĩ lấy, nếu như có thể, công đức của mình vẫn là phải nghiêng về phía Đát Kỷ nhiều nhất có thể, dù sao thì cũng là người một nhà a.
Sau này có cơ hội lập công kiếm lấy công đức, phải lưu ý để nhiều hơn cho Đát Kỷ, tiền lương của mình không phải lúc nào cũng có thể trả cho người ngoài, còn phải chăm lo tới người trong nhà nhiều hơn, có cửa sau mà không đi, vậy chẳng phải thành đồ đần sao.
Trở lại Thiên Cung, sắc trời đã tối dần xuống.
Mọi người thắng ngay từ trận đầu, chúc mừng đơn giản một phen rồi từ từ giải tán, một đám Thiên binh vui vẻ đắc ý trước đông đảo các quan văn, chính mình đi lần này là thu được công đức.
Nghĩ tới sau này Thiên Cung tuyển người sẽ dễ dàng hơn không ít, dù sao có công đức cái ban thưởng này, lực hấp dẫn vẫn là rất lớn.
Màn đêm buông xuống, Lý Niệm Phàm khác ngày thường đêm nay không thể nào ngủ được, những trải nghiệm vào ban ngày đối với phàm nhân như hắn mà nói thì có ảnh hưởng vẫn là không nhỏ, cảnh tưởng đánh nhau đặc sắc cùng với máu tanh không phải có thể ở trong khoảng thời gian ngắn là có thể quên đi được, đương nhiên, còn có một chút lo lắng dành cho Tiểu Đát Kỷ.
Một mình hắn đi tới chỗ cao nhất của Công Đức Thánh Quân điện, mang theo hồ lô rượu, cầm theo ly rượu, bắt đầu tự mình uống một mình.
Rót một ly rượu, uống một hơi cạn sạch.
Từ trên cao nhìn vào vẻ lộng lẫy của Thiên Cung, không thể không cảm thấy có chút mơ màng, trong bất tri bất giác, chính mình thế mà thân quen với một đám thần tiên, hơn nữa ... còn trở thành lão bản phát tiền lương cho bọn họ, được bọn họ kính yêu, quả thực là thú vị.
Sau đó lại nhịn không được ngẩng đầu nhìn vào bầu trời sao xa xa.
Nơi này chính là khu vực ngắm cảnh tốt nhất, vừa ngẩng đầu, đã có thể nhìn thấy bầu trời đầy sao, khác với nhìn vào bầu trời sao ở phàm trần, ở chỗ này sẽ có cảm giác có rất nhiều vì sao đang ở gần ngay trước mắt.
Nhất là cách đó không xa, trăng tròn như khối ngọc trắng kia, toàn thân tỏa ra ánh sáng trắng sáng trắng sáng, tuy nhiên cũng không cảm thấy chói mắt, càng không có nhiệt độ, ngược lại mang tới cho người ta một loại cảm giác lạnh như băng.
Toàn bộ mặt trăng như là một bức họa có bối cảnh rất lớn, hiện ra ở trước mặt Lý Niệm Phàm.
Rất đẹp, đồng thời lại rất cô độc.
Trong lòng sinh cảm giác, hắn nhịn không được khẽ ngâm thơ:
"Vân mẫu bình phong chúc ảnh thâm,
Trường hà tiệm lạc hiểu tinh trầm.
Thường Nga ưng hối thâu linh dược,
Bích hải thanh thiên dạ dạ tâm."
Dịch thơ:
"Vân mẫu bình phong ánh nến phai,
Ngân Hà nhạt bóng xế sao mai.
Thường Nga hối trộm bình linh dược,
Bể biếc trời xanh những tối dài."
Dịch nghĩa:
"Bóng nến in đậm trên bình phong bằng đá vân mẫu
Sông Ngân hà dần dần xuống thấp, sao sớm lặn chìm
Thường Nga chắc hẳn hối hận đã ăn trộm linh dược
Hằng đêm phơi bày tấm lòng giữa nơi trời xanh, biển biếc"
"Thường Nga hối trộm bình linh dược, bể biếc trời xanh những tối dài."
Một tiếng hồi âm chậm rãi truyền đến, nhưng là một giọng nữ mềm mại nhẹ nhàng, giọng nói giống như tiếng trời, cảm xúc lại cực kỳ phức tạp.
Lý Niệm Phàm theo tiếng hồi âm nhìn lại, đã thấy từ xa một đạo bóng người chậm rãi từ từ bay tới, thoạt nhìn còn tưởng rằng đó là một bức họa.
Lại nhìn vào, thì đó là một nữ tử mặc váy trắng, tóc búi lại, thân hình như không có trọng lượng, đang từ từ trôi về phía nơi này.
Nhất tiễn thu thủy thần mị hồn, bán khúc thanh ca ảnh nhược phiêu.
Nữ tử siêu đẹp.
Gần như có thể so sánh với Tiểu Đát Kỷ của ta.
Với giọng điệu của nữ tử đọc bài thơ vừa rồi, kết hợp với địa điểm, Lý Niệm Phàm đã mơ hồ đoán được nữ tử này là ai.
"Thánh Quân đại nhân thật là người phi phàm, tài hoa hơn người, một bài thơ như muốn để Hằng Nga phải rơi lệ, chẳng lẽ biết ta tới nên cố ý lừa gạt nước mắt của ta sao?"