Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 479: CHƯƠNG 479: CẦN DIỆT KHẨU KHÔNG?

Nghe được hai chữ Hằng Nga, Lý Niệm Phàm càng xác định được thân phận của người đi tới.

Nữ tử này đương nhiên chính là nhân vật chính trong truyện Thường Nga bôn nguyệt kia, tên ban đầu của nàng ta chính là Hằng Nga.

Thật ra thì, ở bên trong Tây Du ký cũng có nhắc tới, Thường Nga là nói về thần tiên có giới tính nữ trong Thiên Cung, bị Trư Bát giới đùa giỡn cũng không phải Hằng Nga này, mà là một vị khác bên trong đông đảo Thường Nga tiên tử. (Hằng Nga và Thường Nga các đạo hữu hỏi google nha)

Lý Niệm Phàm cười nói: "Hóa ra Hằng Nga tiên tử ngươi có dáng vẻ như vậy, ta cũng không dám lừa gạt nước mắt của ngươi, sẽ bị sét đánh."

Hằng Nga hé miệng cười một tiếng, dí dỏm nói: "Thánh Quân đại nhân thế nhưng là tuyệt đối đừng nói như vậy, Hằng Nga sợ sẽ gặp sét đánh."

Nàng ta là đang trêu chọc thân phận Công Đức Thánh Quân của Lý Niệm Phàm.

"Ha ha ha, ngươi là dựa vào giá trị nhan sắc, ta dựa vào tài hoa của mình, kẻ tám lạng người nửa cân."

Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, sau đó nói ra lời mời: "Hằng Nga tiên tử, có muốn đi lên cùng uống một ly hay không?"

"Tiểu nữ tử từ chối thì bất kính."

Váy của Hằng Nga trôi nổi bồng bềnh theo làn gió trôi dạt tới trên lầu các, ngồi ở đối diện Lý Niệm Phàm.

Lý Niệm Phàm nhìn vào Hằng Nga tiên tử ở đối diện mình, có hơi chút ngẩn ngơ, phối hợp với bối cảnh trăng sáng vừa lớn vừa tròn kia, đây thật sự là tiên tử dưới trăng ngồi ở trước mặt mình.

Cùng uống rượu với chính mình, đây quả thực là một trải nghiệm khác biệt.

Lý Niệm Phàm lấy ly thủy tinh ra, rót rượu cho Hằng Nga, "Hằng Nga tiên tử, mời."

"Đa tạ Thánh Quân." Hằng Nga lại là phóng khoáng hơn so với trong sự tưởng tượng của Lý Niệm Phàm, giơ ly rượu lên, uống một hơi cạn sạch rượu trong ly.

Một ly rượu vào trong bụng, sắc mặt của nàng lập tức ửng đỏ lên.

Lý Niệm Phàm nhịn không được nhắc nhở: "Ngạch ... Hằng Nga tiên tử, rượu của ta tương đối mạnh, vẫn là uống từng chút từng chút một mới thỏa đáng."

Hằng Nga cười nói: "Thánh Quân đại nhân yên tâm, tửu lượng của tiểu nữ tử vẫn là được, chẳng lẽ đại nhân lại không nỡ bỏ ra rượu ngon sao?"

"Ha ha, đương nhiên sẽ không, cứ uống cho thoải mái là được." Lý Niệm Phàm cười khoát tay, nhìn vào hai gò má ửng đỏ ở trên mặt Hằng Nga, tỏ vẻ có chút nghi ngờ.

Chẳng mấy chốc, sự hoài nghi này đã được chứng thực.

Đại khái là nhận lấy ảnh hưởng bởi bài thơ kia của Lý Niệm Phàm, nên cảm xúc của Hằng Nga cũng không ổn định.

Ly rượu thứ ba vừa vào trong bụng, Hằng Nga nhìn vào con mắt của Lý Niệm Phàm, đã bắt đầu mắt say lờ đờ mê ly, cười nói: "Năng lực biên cố sự của Thánh Quân quả nhiên để cho Hằng Nga được mở rộng tầm mắt, ngay cả chính ta nghe được cũng cảm động."

Vừa nói, nàng ta vừa cầm lấy một quyển sách nhỏ, trên đó bỗng nhiên in bốn chữ Thường Nga bôn nguyệt, trong quyển sách này, không chỉ có cố sự, còn bổ sung thêm bức họa, giống với kiểu sách manga.

Sắc mặt Lý Niệm Phàm lập tức quýnh lên, tương đối xấu hổ, đây là người trong cuộc tìm tới mình để lý luận a.

Hắn ho nhẹ một tiếng nói: "Khụ khụ, lúc ấy cũng là tình thế bắt buộc, còn xin Hằng Nga tiên tử chớ có trách."

"Ta không trách đại nhân mà còn phải cám ơn đại nhân."

Hằng Nga nhìn về phía Lý Niệm Phàm chớp chớp mắt mấy cái, trên khuôn mặt vốn trắng nõn nà, lúc này lại đỏ ửng cả lên, hơi thở như hoa lan, mang theo mùi rượu, "Cố sự này rất đẹp, có thể để cho phàm nhân biết rõ về ta, thậm chí còn được phàm nhân xưng là Nguyệt Cung tiên tử, được người hương hỏa, để cho Nguyệt cung ta không còn vắng lặng nữa."

"Hằng Nga tiên tử thích là được rồi."

"Ha ha, Lý công tử có biết trước đó vì sao ta lại gả cho Đại Nghệ không?"

Hằng Nga lẩm bẩm nói: "Thuở ban đầu, nhận loại mới được thành lập, lúc đó còn rất rất yếu đuối, sống ở trong khe hẹp giữa Yêu tộc và Vu tộc, cũng may ở giữa Vu và Yêu luôn có đấu tranh không ngừng, vì vậy nhân loại mới có thể phát triển mạnh mẽ..."

Lý Niệm Phàm không ngắt lời, trong lòng hắn cũng tò mò về cố sự cụ thể xảy ra lúc đầu, yên lặng mà lắng nghe.

Tuy nhiên, Hằng Nga lại đột nhiên không nói, nâng hồ lô rượu lên, tự rót cho mình một ly nữa, sau đó lại uống một hơi cạn sạch, nửa nằm trên bàn, nghiễm nhiên từ một tiên tử trong trẻo lạnh lùng thoát tục trở thành một tiên tử bợm rượu.

"Về sau, Khoa Phụ của Vu tộc gặp phải Kim Ô đùa bỡn, bị nướng tới chết, Đại Nghệ cũng là một thành viên của Vu tộc, đã chuẩn bị vì đó mà báo thù, trùng hợp mười đứa con trai của Đế Tuấn đồng loạt đi ra ngoài chơi đùa, nướng lấy cả đại địa, để dân chúng Nhân tộc lầm than."

Hằng Nga dừng lại một chút tiếp tục nói: "Nhân tộc hợp tác với Vu tộc, chuẩn bị bắn giết tất cả mười con Kim Ô, Vu tộc nhất mạch, trời sinh khó mà sinh sôi, cho nên đưa ra ý nghĩ thông gia với Nhân tộc, muốn kết hợp với Nhân tộc để huyết mạch Vu tộc được kéo dài càng nhiều."

"Lúc ấy, Đế Khốc cha ta vì để cho Nhân tộc thoát khỏi bể khổ, cho nên đáp ứng, càng là vì biểu hiện ra thành ý, hứa hẹn ở sau khi bắn rụng mặt trời thì gả ta cho Đại Nghệ (Hậu Nghệ)."

Giọng nói của Hằng Nga càng nói càng nhỏ, vốn là đôi mắt to xinh đẹp đã bởi vì hơi say rượu mà chậm rãi nhắm lại, để lại một hàng mi thật dài trên đường kẻ mắt.

Dù vậy, nàng ta vẫn không quên nhấc hồ lô rượu lên rồi lại tiếp tục rót cho mình một ly.

Tuy nhiên lại bị Lý Niệm Phàm chặn lại, "Hằng Nga tiên tử, ngươi say rồi, không nên uống nữa."

"Nói bậy, ta thế nhưng là có tửu lượng cao, làm sao có thể say?"

Hai mắt Hằng Nga đã nhắm đột nhiên mở ra, hốc mắt đỏ ửng, có vẻ như có dấu hiệu say rượu, uốn éo người cướp hồ lô rượu, "Không nỡ bỏ ra rượu ngon đúng không? Ta tịch mịch nhiều năm như vậy, thật khó có thể tìm được người có thể nói chuyện, sao có thể keo kiệt như vậy đây? Hay là ta múa cho đại nhân xem một điệu đi."

"Đừng, tuyệt đối đừng!"

"Phù phù!"

Còn chưa dứt lời, cả người nàng ta lập tức úp sấp vào trên mặt bàn, không có động tĩnh, chỉ có tiếng hít thở ngủ say nhỏ xíu truyền ra.

"Hô ... còn may." Lý Niệm Phàm cảm thấy may mắn, nếu như uống rượu một cách điên cuồng, như vậy nơi này của mình sẽ trở nên náo nhiệt.

Muốn nói về thân thế của Hằng Nga, kỳ thật vẫn là rất trâu, cha nàng là Đế Khốc, lập tiết khí (thời tiết) ở phàm trần, chia thời tiết ra làm bốn mùa, công đức không nhỏ, là một trong Ngũ Đế trong Tam Hoàng Ngũ Đế.

Thành thật mà nói, thật đúng là chẳng có mấy người có lá gan đi đùa giỡn với Hằng Nga.

Chỉ là không nghĩ tới ... tiên tử có danh tiếng lẫy lừng này lại là kẻ bợm rượu, hơn nữa tửu lượng không tốt, phẩm rượu cũng chẳng ra sao cả.

Lý Niệm Phàm nhìn vào Hằng Nga đang ngáy o o, lập tức cảm thấy gặp khó khăn, chắc chắn là không thể để cho người ta ngủ ngoài trời được a.

Đúng, nàng ta uống mấy ly ấy nhỉ?

Hình như là sáu ly thì phải, vậy cũng quá dễ say đi.

Nhỡ rõ, từng có triết nhân nói, một nữ sinh nếu như không có ý tứ đối với ngươi, vậy chính là ngàn chén không say, nếu như có ý tứ đối với ngươi, vậy chính là uống rượu lập tức ngã.

Lý Niệm Phàm trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào Hằng Nga đang nhắm chặt mắt, bình tĩnh trấn định nói: "Hằng Nga tiên tử, Hằng Nga tiên tử?" Lý Niệm Phàm gọi nàng ta vài tiếng mang tính thăm dò, "Ta biết ngươi không có say, mơ tưởng dụ hoặc đạo tâm của ta, đừng giả bộ nữa đứng lên đi."

Không có phản ứng.

Ngược lại là Lý Niệm Phàm mặt mo đỏ ửng, không được, không thể nhìn nữa, nhìn nhiều sẽ xảy ra chuyện.

"Tiên tử, tiên tử tỉnh lại đi." Hắn cố ý lấy tay chọc Hằng Nga.

Xem ra là hoàn toàn say.

Lý Niệm Phàm liếm liếm bờ môi của mình, sau đó đứng dậy, đứng ở trên lầu các quan sát bốn phía xung quanh, sau khi xác định xung quanh không có người nào để ý tới nơi này thì chắp tay nói với Hằng Nga: "Tình thế bắt buộc, đắc tội rồi."

Hắn hít sâu một hơi, nhẹ nhàng đưa tay, tìm rất lâu mới thấy được chỗ nên hạ tay, cuối cùng vẫn cắn răng một cái, ôm lấy vòng eo, sau đó bắt đầu từng chút một ôm lấy đi xuống lầu dưới.

Tin tức tốt là thân thể Hằng Nga rất nhẹ, giống như không có trọng lượng, cũng không cảm thấy mất sức, tin tức xấu là, thân thể của nàng quá mềm, mềm nhưng mà có co dãn, Lý Niệm Phàm thậm chí cũng không dám dùng quá lực, hơn nữa bởi vì say, nàng ta theo bản năng ôm lấy Lý Niệm Phàm.

"Tê -- "

Lý Niệm Phàm hít vào khí lạnh, cuối cùng thận trọng ôm lấy nàng ta đi xuống lầu dưới.

Vừa định bước vào phòng một cách nhẹ nhàng, nhưng khi nghe thấy một tiếng "ken két", Niếp Niếp và Long Nhi cùng nhau tò mò thò đầu ra khỏi phòng bên cạnh.

Ba ánh mắt chạm vào nhau, khung cảnh chìm vào im lặng.

Long Nhi nhìn vào Hằng Nga một chút, không thể không trợn tròn mắt, che miệng lại kinh ngạc thốt lên: "Ca ca, ngươi trở thành kẻ xấu!"

Tuy nhiên ... Lý Niệm Phàm làm sao cảm nhận được trong giọng nói của nàng mơ hồ lộ ra mấy phần hưng phấn.

Quả nhiên, ngay sau đó, chỉ thấy hai mắt nàng ta tỏa sáng, mong đợi mà hỏi: "Cần giúp một tay không?"

Niếp Niếp thì tương đối chuyên nghiệp, như có điều suy nghĩ nói: "Cần diệt khẩu không?"

Lý Niệm Phàm toát mồ hôi hột, sầm mặt lại, uy nghiêm nói: "Hai người các ngươi tới vừa đúng, nàng ta giao cho các ngươi, còn có ... một tháng không được xem Ti vi!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!