Đồ ăn phồng lên thực sự là một sự tồn tại rất kỳ diệu, miệng của Hằng Nga các nàng đều há hốc miệng thành hình chữ "O" vì ngạc nhiên, trơ mắt nhìn bánh quẩy kia cứ như vậy từ một chiếc que dài nhỏ đang phồng to lên với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được, cuối cùng phóng lớn hơn gấp mấy lần, trở thành vừa thô lại cứng, màu sắc ban đầu từ màu trắng như tuyết giờ lại như được dát lên một lớp màu đỏ.
"Bột mì thế mà còn có thể biến thành như vậy." Niếp Niếp thể hiện ra chính mình có thêm kiến thức, "Nó trông có vẻ rất ngon."
"Lau nước miếng ở khóe miệng một chút đi, trước tiên cho khách ăn." Lý Niệm Phàm vừa nói, vừa lấy bánh quẩy ra, đưa tới trước mặt Hằng Nga.
"Tạ ơn Thánh Quân."
Hằng Nga nhìn vào bánh quẩy không chớp mắt, bên trong đôi mắt còn đầy vẻ tò mò, nàng ta đương nhiên đây là lần đầu tiên nhìn thấy loại thức ăn này, trong lòng hơi động một chút, lại không thể không hiện ra một cỗ cảm giác thân thiết.
Nhớ lại lúc chính mình theo phụ thân còn ở phàm trần, khi đó nhân loại vừa mới khai hóa, cũng chỉ vừa mới thoát khỏi trạng thái ăn lông ở lỗ, đối với cách ăn uống, trên cơ bản là dừng ở cách đơn giản nhất, mỗi khi một món ăn ngon được sáng tạo ra thì đó là ngày hạnh phúc nhất của bản thân.
Không nghĩ tới thời gian trôi qua vô số năm, sau vô số năm, chính mình đã thực sự tìm lại được loại cảm giác trước kia một lần nữa, thực sự là ... đã lâu rồi.
Hằng Nga hít một hơi, tranh thủ nuốt nước mắt ở trong hốc mắt mình trở về.
Lý Niệm Phàm ở một bên cười nói: "Đừng ngây người, trực tiếp cắn vào mà ăn, bánh quẩy vừa ra khỏi chảo là ăn ngon nhất, để lâu thì không còn giòn lắm."
"Trực tiếp cắn?"
Hằng Nga đánh giá một phen, bối rối nói: "Thứ này thế mà có thể từ nhỏ biến lớn, quan trong là trở nên quá lớn, ta đây một cắn khó mà cắn vào được."
Lời tuy rằng nói như vậy, nàng ta vẫn cố gắng há hốc miệng ra, đưa quẩy vào trong miệng.
"Răng rắc!"
Theo răng nhẹ nhàng cắn xuống, lập tức phát ra một tiếng vàng cực kỳ giòn, cảm giác vừa xốp vừa giòn ngoài dự liệu khiến đôi mắt của Hằng Nga bỗng nhiên sáng lên.
Ngay sau đó, một cỗ mùi thơm đặc biệt thuộc về bánh quẩy lan tràn vào trong miệng, bánh quẩy cũng không có gia vị nào khác, chỉ có dầu và bột mì, nhưng cả hai kết hợp lại, lại sản sinh ra một loại mùi vị hoàn toàn mới, khó mà hình dung, lại để cho răng môi người lưu hương, vô cùng dư vị.
Đổ đỏ mềm và giòn tan, thơm ngọt ngon miệng.
Mặc dù có chất béo, nhưng lại không cảm thấy ngấy một chút nào.
Ăn ngon, cái này ăn cũng quá ngon đi!
Cao nhân đây cũng quá lợi hại, tu vi vô địch còn chưa tính, ngay cả làm đồ ăn cũng ngon tới như vậy, cái này còn có thiên lý sao? Thế giới làm sao có thể chứa được người ưu tú như đại nhân đây vậy?
Hằng Nga rong chơi ở bên trong đống đồ ăn ngon, gần như ăn tới quên mình, chẳng mấy chốc đã nuốt bánh quẩy nhai ở trong miệng mình xuống dưới, rồi lại há to miệng ra lần nữa, cắn vào cây quẩy trước mặt.
Lần này, biên độ mở ra của miệng nàng ta lớn hơn rất nhiều so với lần trước đó, đây là sự rụt rè cẩn thận không cách nào giữ lại được.
"Răng rắc, răng rắc."
Mỗi lần cắn một miếng đều có một tiếng vang giòn giã truyền ra, chỉ là nghe thấy tiếng thôi cũng làm cho người ta sinh ra từng đợt thèm thuồng.
Chẳng mấy chốc, một cây bánh quẩy đã được nàng ta tiêu diệt gọn, cuối cùng còn chưa đã ngứa liếm liếm lấy chất béo dính ở trên ngón tay ngọc.
Lý Niệm Phàm cười nói: "Mùi vị có để cho Hằng Nga tiên tử hài lòng không?"
"Hài lòng, rất hài lòng." Hằng Nga gật đầu mà không nghĩ ngợi chút nào, đôi mắt đẹp nhịn không được hếch về phía chảo dầu.
Lý Niệm Phàm thì nhìn về phía sữa máy say sữa đậu nành, thấy say cũng được rồi, cười nói: "Chờ một chút, bánh quẩy vẫn là quá khô cứng, vẫn phải ăn kèm với sữa đậu nành như vậy mới không cảm thấy ngấy."
Hằng Nga yên lặng khẽ gật đầu, ánh mắt của nàng nhìn về phía nơi xa, lại là có chút dừng lại, nơi đó có một đạo thân ảnh màu lam đang bước nhanh trong đám mây.
Lập tức kinh hỉ nói: "A, Lam nhi, nha đầu này trở về rồi? Thánh Quân đại nhân, ta có thể đi gọi nàng ta tới đây không?"
Lý Niệm Phàm thuận miệng nói: "Có làm sao đâu mà không được, vừa đùng cùng nhau ăn điểm tâm luôn."
Hằng Nga lập tức từ trên lầu các từ từ bay ra, không bao lâu đã đứng đối diện với Lam nhi đang có vẻ mặt vội vàng.
Nhìn thấy sắc mặt Lam nhi hơi trắng bệch, lông mày Hằng Nga không tự chủ được mà nhẩy một cái, mở miệng hỏi: "Lam nhi, ngươi làm sao vậy?"
"Hằng Nga tỷ tỷ." Lam nhi nhìn về phía Hằng Nga, ngừng lại, khẽ thở dài khổ não nói: "Ban đầu ta phụng mệnh nương nương tiến về khu vực Bắc Hà ở phàm trần để tìm kiếm nơi hạ lạc của Ôn thần, lại không nghĩ rằng Ôn thần bây giờ thế mà không nghe theo điều lệnh, hơn nữa tùy ý làm bậy ở phàm trần, đã gây ra rất nhiều bệnh dịch."
"Ngươi giao thủ với hắn?" Hằng Nga thấy tay Lam nhi hơi rụt rụt, lập tức tiến lên, vung tay lên.
Đã thấy ở trên lòng bàn tay phải của Lam nhi có một vết thương dài và hẹp màu đen, vết thương có khí tức (khói) màu đen lan tràn ra, khiến cho toàn bộ tay phải của Lam nhi có hơi biến thành màu đen, còn có từng vết máu chảy ra.
Sắc mặt Hằng Nga bỗng nhiên hất sang một bên, cảm nhận được khí tức của ôn dịch bên trong vết thương, lo lắng hỏi: "Vết thương này không chữa khỏi sao?"
Lam nhi vội vàng rụt tay nhỏ về, khẽ nói: "Hằng Nga tỷ tỷ yên tâm, thương thế này đối với ta không có lo lắng tính mạng."
"Ngươi cái nha đầu này, chuyện lớn như vậy chẳng lẽ còn muốn tự mình gánh sao?"
Hằng Nga khẽ cau mày, mở miệng nói: "Đã bị thương thành ra như vậy rồi, ngươi còn che giấu làm cái gì, còn không nhanh đi tìm nương nương?"
"Không, không cần..."
Lam nhi hơi lui về sau một bước, giọng điệu rất nhỏ, tuy nhiên lại mang theo vẻ quật cường, "Chút chuyện nhỏ này không cần thiết phải kinh động tới nương nương, ta trở về lần này chỉ cần tìm mấy tên thiên binh đi cùng với ta, chắc chắn có thể dẹp được việc này lại."
"Nào có dễ dàng như vậy." Hằng Nga lắc đầu, tuy nhiên nhìn thấy vẻ quật cường trong mắt của Lam nhi, thế rồi lại nuốt lời trong miệng xuống, trong lòng bất đắc dĩ.
Nha đầu này, lá gan không lớn, nhưng là tính cách lại bướng bỉnh lạ thường.
"Hằng Nga tỷ tỷ, ta không nghe ngươi nói nữa, ôn dịch có mức độ nguy hại quá lớn, ta phải tranh thủ thời gian đi tìm người đi cùng với ta." Lam nhi nói xong thì chuẩn bị rời đi.
"Chờ một chút." Hằng Nga vội vàng gọi Lam nhi lại, "Thánh Quân đại nhân mời người đi qua, đại nhân cũng không phải người mà ngươi có thể từ chối."
Trong nội tâm Lam nhi đột nhiên hoảng, mở to hai mắt mà nhìn, "A! Chuyện này ..."
"Ai nha, đừng sợ, Thánh Quân đại nhân còn có thể ăn ngươi hay sao?"
Hằng Nga nhìn vào dáng vẻ của nàng mà cảm thấy buồn cười, "Ngươi cũng dám đi đánh với Ôn thần, tại sao lúc thường lá gan lại nhỏ như vậy? Đi, chớ do dự, tranh thủ thời gian đi theo ta."
Lam nhi có chút mất ý kiến, trầm mặc dễ bảo yên lặng đi theo Hằng Nga đi tới lầu các.
Nàng ta núp ở sau lưng Hằng Nga, hai chân hơi cong, làm một cái tư thế sau đó nhẹ giọng khẽ nói: "Lam nhi, bái ... bái kiến Thánh Quân đại nhân."
Tuy rằng chỉ gặp mặt một lần, nhưng ấn tượng của Lý Niệm Phàm đối với nàng vẫn là rất sâu, ngạc nhiên mà hỏi: "Ngươi hình như rất sợ ta?"
"Không có ... không có." Lam nhi lắc đầu liên tục, hốc mắt đỏ lên, lại là vội đến độ dường như sắp khóc.
"Thánh Quân đại nhân, nha đầu này là cây xấu hổ hóa hình, nhát gan có tiếng, thật ra thì hiện tại đỡ hơn nhiều so với trước kia rồi."
Hằng Nga đẩy Lam nhi đi lên phía trước, "Nếu như là ở trước kia, đại nhân chỉ cần thổi nàng một hơi, nàng ta nói không chừng lập tức choáng."
"Trách không được, hóa ra là một gốc cây xấu hổ." Lý Niệm Phàm giật mình gật đầu, nhưng trong lòng thì cảm thấy thú vị, vị tiên nữ này không nên trêu chọc.
Hắn không có ý định trêu chọc Lam nhi nữa, mà là lấy bánh quẩy ra, đặt ở trước mặt nàng, cười nói; "Một cây bánh quẩy, mời từ từ dùng."
"Tạ ... Tạ ơn." Lam nhi nhẹ nhàng nói một tiếng, tay phải hơi động một cái, lại là vội vàng đổi thành tay trái.
Lý Niệm Phàm chú ý tới động tác này của nàng ta, nhịn không được hơi thoáng nhìn một cái, đã thấy tay phải của nàng núp ở bên trong ống tay áo dường như có hơi đen, lại nhìn trên mặt của nàng, cũng dính một số bụi đất, tóc tai thì hơi loạn, dáng vẻ mệt mỏi long đong vất vả.
Đúng, nàng ta dường như vừa mới ra ngoài làm nhiệm vụ trở về, còn chưa kịp chỉnh trang lại chính mình.
Lập tức, hắn khéo hiểu lòng người mở miệng nói: "Niếp Niếp, Lam nhi tiên tử vừa mới trở vê,f trước khi ăn cơm, ngươi vẫn là trước tiên mang theo nàng ta đi rửa tay cùng rửa mặt đi."