Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 482: CHƯƠNG 482: ĐỘC ÔN DỊCH NÀY, CHẲNG PHẢI CHỈ LÀ CHUYỆN VẶT THÔI SAO?

"A, được."

Niếp Niếp thả bánh quẩy xuống, cười nói với Lam nhi: "Lam nhi tỷ tỷ, đi theo ta."

"Tạ... Tạ ơn."

Lam nhi nhỏ giọng nói lời cảm tạ, sau đó thì nhắm mắt theo đuôi đi đằng sau lưng Niếp Niếp, nhưng trong lòng nổi lên từng trận bất an.

Rửa mặt rửa tay?

Đây là có ý gì?

Nàng ta suy nghĩ miên man, không thể không đưa mắt nhìn vào tay phải bị thương của mình, nhịn không được rụt tay vào trong ống tay áo.

Thánh Quân đây là đang chê tay phải của ta dơ bẩn sao? Nhưng là rửa tay thì có thể làm được cái gì? Vết thương của ta có thể rửa đi được sao?

Trong lòng giấu tâm trạng phức tạp, các nàng đã đi xuống lầu một.

Niếp Niếp đi về phía bồn rửa tay, "Lam nhi tỷ tỷ, tới."

"Ừm ... Ah!" Tinh thần Lam nhi không tập trung lập tức lấy lại tinh thần, chỉ thấy Niếp Niếp cúi người, nhấc một cái thùng đỏ chót để ở dưới đất lên, sau đó nước ở bên trong thùng đỏ được đổ rầm rầm vào bên trong một cái chậu rửa mặt.

Lam nhi nhìn vào dòng nước ào ào chảy xuống, nhịn không được nói: "Đây là ... Tiên Linh chi thủy? Ta không cần dùng cái này để rửa, như vậy quá lãng phí."

"Ai nha, cái này đối với Niệm Phàm ca ca mà nói chẳng qua chỉ là loại nước bình thường nhất, Lam nhi tỷ tỷ còn không hiểu sao?"

Niếp Niếp nháy nháy mắt với Lam nhi, sau đó chu cái mỏ lên nói: "Nơi này thật không có thuận tiện như ở chỗ Tứ Hợp viện của Niệm Phàm ca ca, chỗ đó vừa mở vòi nước ra cái là có nước máy chảy ra, nơi này còn phải chính chúng ta chuyển tới, đường đường Thiên Cung ấy vậy mà thiết kế thật là dở."

Sắc mặt Lam nhi trở nên phức tạp, không nói gì.

Dám nói Thiên Cung thiết kế dở, ngươi là người đầu tiên, quan trọng nhất là, chúng ta cần nước máy kia thì để làm cái gì? Tiên nhân có cần phải rửa tay rửa mặt sao?

"Được rồi, trước khi ăn cơm phải rửa tay, bên này đây là nước rửa tay, vừa đúng còn có thể chơi."

Niếp Niếp vừa nói chuyện vừa tự mình chơi, ấn vào trên đỉnh một cái chai ở bên cạnh, sau đó có chất lỏng đặc sệt rơi vào trên tay, sau đó Niếp Niếp xoa vào tay bên kia của mình rồi xoa đều..., làm mẫu cho Lam nhi xem, chẳng mấy chốc ở trên hai cái tay nhỏ đã được bong bóng màu trắng bám đầy vào.

"Lam nhi tỷ tỷ, ngươi xem thật là trơn, rất thoải mái. "

Sau đó nàng ta vui vẻ cho tay vào trong nước, hai mắt đều nheo lại.

"Oa! Dễ chịu -- "

Lam nhi trông thấy Niếp Niếp như vậy thì nhịn không được khóe miệng lộ ra ý cười, sự lo lắng trong lòng cũng giảm xuống, lá gan bung ra, sau đó cũng giơ tay lên, chậm rãi để vào trong nước.

Cảm giác lạnh như băng lập tức quấn lấy tay của nàng, bong bóng bởi vì Niếp Niếp mà lưu lại đang trôi nổi ở trên mặt nước, chậm rãi quay xung quanh bàn tay của nàng, đây là cảm giác hoàn toàn khác với nước bình thường, trước nay chưa từng có, quả thật là rất trơn..

Lam nhi nhịn không được xoa xoa hai tay của mình khi ở trong nước một cái, chỉ cảm thấy tay của mình càng trở nên linh hoạt hơn, cũng mềm mại, có một loại cảm giác vô cùng thư thái.

Thật thần kỳ...

Khuôn mặt của nàng dâng lên một vệt đỏ ửng, hai tay bắt đầu đan vào trong nước, tẩy rửa cho nhau.

Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, đôi mắt của nàng ta đột nhiên mở to, nhưng đồng tử co rút lại thành hình kim khâu, khó có thể tin nhìn chằm chằm vào tay phải của mình, cả người như đông cứng lại, nàng ta còn tưởng rằng mình bị ảo giác.

Tay phải của mình, nó, nó ... vết thương ở trên tay của mình ... biến mất?

Làm sao lại như thế?

Điều này sao có thể?

Nàng ta soạt một tiếng, rút tay của mình từ trong nước ra, lật qua lật lại nhìn từ trên xuống dưới để kiểm tra, nhìn chằm chằm vào nơi tồn tại vết thương trước đó.

Vết thương không những biến mất mà còn trở nên trắng nõn nà hơn, giống như một viên ngọc trắng, một bàn tay nhỏ hoàn mỹ.

Nó biến mất, nó thực sự biến mất!

Nàng ta nhìn về phía chậu nước kia một lần nữa, lại phát hiện trên mặt nước nổi lên một lớp vết đen, cái này rất giống như là ... tay người bình thường bị bẩn, rửa tay vào trong nước tay sạch vết bẩn xuất hiện trong chậu nước vậy.

Chỉ là ... tay của mình cũng không phải là bị dơ bẩn bình thường, là trúng độc của ôn dịch a! Chuyện này có thể giống nhau sao?

Lam nhi ngây ngốc đứng tại chỗ, chỉ cảm thấy trong lòng có một dòng điện tê dại đột nhiên thoát ra, trực tiếp tràn lên tới đỉnh đầu, chấn kinh tới tột đỉnh.

Nàng ta run giọng hỏi: "Niếp Niếp, thứ rửa tay kia là ... gọi là gì?"

"Là nước rửa tay a." Niếp Niếp vốn còn muốn chơi tiếp, tuy nhiên sau khi nhìn thấy nước trong chậu nước biến thành màu đen thì lập tức hết hứng thú, "A, Lam nhi tỷ tỷ, tay của ngươi làm sao mà bẩn như vậy a, trách không được ca ca muốn để ngươi đi rửa tay."

Lam nhi tê cả da đầu, ngơ ngác nói: "Đúng ... đúng vậy a, thật sự là thất lễ."

Nước rửa tay?

Đây rốt cuộc là nước rửa tay thần kỳ gì vậy?

Lam nhi nhìn vào cái chai kia, lúc này mới phát hiện cái chai này rất bất phàm, nó là một cái chai trong suốt tròn tròn mập mập, trên đỉnh là một cái miệng dài và dẹt, chỉ với một lực ấn nhẹ là có nước rửa tay màu xanh tuôn ra.

Cái chai dạng này chưa từng nhìn thấy, chưa từng nghe thấy, chẳng lẽ lại là một loại Linh bảo chứa thiên tài địa bảo?

Cái chai kỳ lạ này, nước rửa tay kinh khủng!

Nàng ta lúc này mới ý thức được, cái gì gọi là nơi ở của cao nhân khắp nơi đều là bảo bối, rất nhiều thứ tưởng như bình thường không ra gì thế nhưng còn muốn trân quý hơn cái gọi là Linh bảo Chí bảo, ngươi không phát hiện được chính là vấn đề của ngươi, nhưng ... sự trâu bò của người ta còn ở đó.

Ôn thần mặc dù chỉ có cảnh giới Thái Ất Kim Tiên, nhưng đạo hắn đi là Ôn Dịch chi đạo, có thể nói là dung nhập độc trong thiên hạ vào trên người, trừ khi có chí bảo bảo vệ thân thể, bằng không, một khi bị ôn dịch quấn vào thân, người cùng cảnh giới rất khó tránh khỏi, mà ở vào thế giới linh căn bảo vật thiếu thốn này, vậy thì càng khó mà khôi phục, chỉ có thể dùng pháp lực chống chọi lại.

Lúc đầu, kế hoạch của nàng là, nhẫn nhịn nỗi thống khổ lấy Tam Muội chân hỏa tới thiêu đốt, đi loại trừ độc ôn dịnh cho mình, nhưng lại không nghĩ rằng, cứ như vậy chỉ rửa tay một cái là hết rồi? Đâu cũng quá khó tin đi.

Đúng, dưới con mắt của một cao nhân, độc ôn dịch này, chẳng phải chỉ là chuyện vặt thôi sao?

Chính ta đây lại sắp cùng ăn điểm tâm với cao nhân bực này?

Lam nhi nhịn không được mà rụt cổ một cái, nước mắt đảo quanh ở trong hốc mắt, thật là sợ a.

"Lam nhi tỷ tỷ, đi thôi." Niếp Niếp bắt đầu thúc giục, "Nhanh, điểm tâm hôm nay ta còn chưa bắt đầu ăn đây này."

"Ah." Lam nhi gật đầu, bẽn lẽn đi theo Niếp Niếp đi tới lầu cao nhất.

Đã thấy, một cái tay của Hằng Nga đang cầm một cây bánh quẩy, một tay khác thì ôm một cái bát, trong đó đựng lấy sữa đậu nành, còn đang bốc lên hơi nóng, đang há hộc miệng ra khẽ uống sữa đậu nành trong bát.

"Hô! Phù!"

Sữa đầu nành trắng bóng run rẩy tiến vào trong miệng của nàng, lập tức để đôi mắt của nàng híp lại, một bộ dáng vẻ vô cùng hưởng thụ.

Bánh quẩy kết hợp với sữa đầu nành nóng hầm hập, quả nhiên là một sự kết hợp tuyệt vời, sữa đậu nành vào bụng, lập tức bộc phát ra một dòng nước ấm vọt khắp toàn thân, cảm giác ấm áp và thư thái tới nói không nên lời, càng là vuốt đi cảm giác khô khốc khi ăn bánh quẩy, cả hai hỗ trợ lẫn nhau, thiếu một thứ cũng không được.

"Ừng ực."

Nhìn thấy tướng ăn của Hằng Nga, Lam nhi nhịn không được mà nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước miếng, cảm thấy thật là thơm.

Lý Niệm Phàm chỉ vào bánh quẩy sữa đậu nành ở một bên, cười nói: "Lam nhi tiên tử, bữa sáng của ngươi đã chuẩn bị xong, ăn đi."

"Tạ ơn Thánh Quân đại nhân."

Lam nhi thận trọng đi qua ngồi xuống, cầm lấy bánh quẩy nhìn thoáng, qua sau đó lại nhìn vào tướng ăn của Hằng Nga một chút, lập tức có chút giật mình nói: "Hằng Nga tỷ tỷ, cái của ngươi ... to như vậy, hơn nữa trông còn có vẻ như rất cứng, làm sao mà ngươi có thể cho vào bên trong miệng của mình được?"

Hằng Nga có kinh nghiệm ăn, mở miệng nói: "Ai nha, nếu như ngươi cảm thấy nó cứng vậy thì có thể chấm nó vào sữa đậu nành, nó sẽ mềm ra, mùi vị cũng không tệ."

Lam nhi giật mình nói: "Thì ra là vậy, thụ giáo."

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!