Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 484: CHƯƠNG 484: HẠO THIÊN KHUYỂN TRUY CẦU HOÀN MỸ.

Thế giới quan của Hạo Thiên Khuyển đạt được đổi mới to lớn, đầu óc rung động ầm ầm, hóa ra trên thế giới này còn có loại thức ăn cho chó thần kỳ tới như vậy, đây là tin mừng cho Cẩu tộc chúng ta a!

Chó trắng thấy dáng vẻ của Hạo Thiên Khuyển giống như thể cả một bộ linh hồn đạt được tẩy lễ vậy, tuyệt không cảm thấy ngoài ý muốn, mà là nhắc nhở: "Thức ăn cho chó này là Sư Mao cẩu nhất tộc chúng ta tích lũy mà có, ngươi sau này thế nhưng là phải trả lại cho chúng ta."

Hạo Thiên Khuyển trở về hiện thực, ra vẻ cao thâm nói: "Thức ăn cho chó này quả thực không phải thứ bình thường, nhưng trước đây ta đã gặp rất nhiều bảo bối còn lợi hại hơn nhiều so với thứ này, hơn nữa Hạo Thiên Khuyển ta có thân phận như thế nào, ta thế nhưng là chó có chủ nhân! Dựa vào cái này muốn để cho ta đi lấy lòng một con chó khác sao? Tôn nghiêm của ta không đồng ý!"

Chó trắng đưa mắt nhìn vào Hạo Thiên Khuyển, lắc lắc cái đầu chó nói: "Đây chẳng qua chỉ là thức ăn cho chó cấp thấp nhất mà thôi, dùng chẳng qua chỉ là một chút sữa bò tăng thêm bã và vỏ của linh căn tiên quả mà làm thành, đằng sau còn có thức ăn cho chó làm từ mật ong Kim Diễm phong nữa."

Hạo Thiên Khuyển kinh hô: "Mật ong Kim Diễm phong làm thức ăn cho chó?"

"Đâu chỉ có vậy a, đằng sau còn có thức ăn cho chó làm từ linh căn tiên quả nguyên chất nữa a."

"Linh căn tiên quả nguyên chất làm thức ăn cho chó?!"

"Lại sau đó còn có hỗn hợp linh căn tiên quả làm thức ăn cho chó, nghe nói bao gồm cả Bàn đào."

"Bàn đào cũng làm thức ăn cho chó??!!!"

Tiếng hỏi lại của Hạo Thiên Khuyển mỗi một câu giống như câu sau cao giọng hơn câu trước vậy, đôi mắt đã trợn tới lớn nhất có thể trợn, lỗ tai chó dựng thẳng lên không buông thả chút nào, cái đuôi cũng giống như vậy hận không thể lắc loạn lên.

Nước bọt đã từ trong miệng chó của hắn rơi rớt xuống, treo thành một dòng nước miếng dài, nếu như người ngoài nhìn vào thì tưởng rằng con chó này mắc bệnh dại.

"Sở dĩ ta tới tìm ngươi, còn mời ngươi ăn thức ăn cho chó, chính là xem ở ta và ngươi có cùng nguồn gốc, đồng thời muốn mời ngươi tới giúp Sư Mao cẩu nhất tộc chúng ta."

Chó trắng chậm rãi mở miệng, nói ra lời nói sâu xa, "Ở bên trong Cẩu sơn này, chó lấy lòng Cẩu Vương thế nhưng là nhiều lắm, đẳng cấp càng là nghiêm ngặt, chó ở ngoài rìa nhất không được sủng ái thì chỉ có thể ăn thịt sống của yêu quái khác mà sống cho qua ngày, hơi chiếm được chút sủng ái thì mới có thể ăn vào loại thức ăn cho chó, giống như Sư Mao cẩu nhất tộc chúng ta, cũng chỉ có thể ăn vào thức ăn cho chó cấp thấp nhất mà thôi, chó được sủng ái nhất, theo thứ tự là Tàng Ngao nhất tộc biết xoa bóp, Bạch Lang nhất tộc có dung mạo xinh đẹp và rất biết liếm, Cáp Ba cẩu nhất tộc thì biết vỗ mông ngựa nhất, bọn chúng có thể ăn vào thức ăn cho chó làm từ linh căn tiên quả nguyên chất!"

"Lại có việc này? !"

Khuôn mặt Hạo Thiên Khuyển đột nhiên nghiêm nghị hơn một chút, ngưng giọng nói: "Ta cũng không phải là vì thức ăn cho chó, tuy nhiên là ... bản thân ta là một thành viên trong Sư Mao cẩu nhất tộc, làm sao có thể trơ mắt nhìn Sư Mao cẩu nhất tộc thua ở các tộc chó khác? Vì vinh quang của các ngươi, ta việc nghĩa chẳng từ nan! Hy sinh tôn nghiêm của chính mình thì lại có làm sao?"

Nó dừng một chút, thúc giục nói: "Bản thân Sư Mao cẩu nên làm như thế nào để lấy lòng Cẩu Vương?"

"Bộ lông dài của chúng ta hợp với vũ đạo, coi như có chút thú vị, miễn cưỡng có thể lọt vào pháp nhãn của Cẩu Vương." Vừa nói, chó trắng còn ở một bên vặn vẹo uốn éo lắc lư cái mông làm mẫu.

"Ồ? Có phải như thế này không?" Hạo Thiên Khuyển lại lập tức biến trở thành nguyên hình một lần nữa, bắt đầu lắc lắc cái mông, lông chó bay múa, cần phải học hỏi nhiều hơn.

Chó trắng vội vàng nói: "Ngươi không cần lắc, ngươi có thể đi làm chó thổi gió, không chừng là có thể trở thành chó may mắn được ở bên cạnh Cẩu Vương, tới lúc đó cũng đừng quên chúng ta."

"A, đúng nha, lắc lắc mông hình như không hợp với phong phạm của ta cho lắm." Hạo Thiên Khuyển hoàn toàn tỉnh ngộ, "Thổi như thế nào, cần sức gió mạnh tới cỡ nào? Gió lạnh hay là gió nóng, để cho ta luyện tập cho thật tốt một phen, dù sao ta là một con chó thích truy cầu sự hoàn mỹ."

...

Công Đức Thánh Quân điện, Thiên Cung.

Theo Hằng Nga nhẹ nhàng dùng ngón tay đẩy phần cuối của cây bánh quẩy cuối cùng vào trong miệng, sau đó một ít sữa đậu nành cuối cùng trong bát được húp vào trong miệng, tuyên cáo bữa ăn sáng này đã kết thúc một cách hoàn hảo.

Lý Niệm Phàm nhìn vào miệng căng phồng của Hằng Nga, nhịn không được mà liếc nhìn lần nữa, cảm thấy kỳ quái.

Rõ ràng đó là một hành động rất khiếm nhã, tại sao Hằng Nga làm lại để cho người ta có cảm giác nhìn thấy một loại cảnh đẹp ý vui đây?

Giá trị nhan sắc quả nhiên rất quan trọng!

Hắn cười nói: "Hai vị tiên tử có hài lòng với bữa ăn sáng ngày hôm nay hay không?"

Hằng Nga từ đáy lòng nói ra lời sợ hãi than: "Hài lòng, rất hài lòng, món ăn mà Thánh Quân đại nhân làm ra quả thật để cho người ta được mở rộng tầm mắt, vượt quá tưởng tượng."

Bữa sáng đột nhiên này có thể nói là tương đối đơn giản, cũng chỉ là bánh quẩy sữa đậu nành, tuy nhiên lại mang tới cho người ta sự hưởng thụ mới lạ, loại thích thú thoải mái này hơn bất kỳ bữa ăn thịnh soạn nào, về độ ngon thì vượt xa tất cả những món họ đã ăn trước đó, lại càng không cần phải nói đó còn không đơn giả chỉ là món ăn ngon.

Quá quý giá.

Lam nhi thì thẹn thùng đứng dậy, khom người nhẹ giọng nói: "Thật rất đa tạ sự khoản đãi của Thánh Quân đại nhân."

Ánh mắt Lý Niệm Phàm đột nhiên sáng rực lên nhìn chằm chằm vào Lam nhi, cười nói: "Một bữa ăn mà thôi, không cần khách khí như vậy, Lam nhi tiên tử, bản thân ta nghĩ ta là một người bình dị gần gũi, ngươi không cần phải câu nệ như vậy, thoải mái đi thoải mái một chút đi a, đừng có gò bó."

"Ta, ta..."

Sắc mặt Lam nhi đột nhiên đỏ bừng cả lên, cúi thấp đầu xuống, thân thể cũng có hơi run rẩy, mãi sau mới gạt ra được mấy chữ, "Ta đã hiểu."

Lý Niệm Phàm không thể không lắc đầu cười, tìm được chủ đề, "Đúng rồi, ta thấy Lam nhi tiên tử vừa trở về, chuyện đã giải quyết chưa?"

"Chưa, chưa a." Lam nhi nhíu mày, lắc đầu nói: "Vấn đề có chút khó giải quyết, ta trở về là muốn mời người đi tới phàm trần với ta."

Hóa ra là quay trở về tìm giúp đỡ.

Lý Niệm Phàm tò hò nói: "Thế mà nghiêm trọng như vậy, xảy ra chuyện gì rồi?"

Lam nhi lời ít mà ý nhiều nói: "Ôn dịch xảy ra liên tục ở khu vực Bắc Hà dưới phàm trần, khiến cho quá nhiều người phải chết oan chết uổng, ta phụng mệnh đi xem, phát hiện hóa ra là Ôn thần trước kia là người của Thiên Cung lại ẩn núp ở chỗ đó, làm hại một phương, lan truyền ôn dịch ra một cách tùy ý, chỉ dựa vào một mình ta thì khó mà ngăn cản được."

"Ôn thần?" Lông mày Lý Niệm Phàm hơi nhíu lại, "Đây là không nghe theo sự quản lý của Thiên Cung rồi?"

Lam nhi gật đầu, trong lòng hơi đắng chát.

"Cũng không khó để hiểu, dù sao trước đây có rất nhiều thần tiên gia nhập vào Thiên Cung là bởi vì Phong Thần bảng mà bị buộc phải lựa chọn một cách bất đắc dĩ." Lý Niệm Phàm lẩm bẩm một phen, sau đó nói: "Nếu như tên Ôn thần này thật sự là vị ở trên Phong Thần bảng kia, vấn đề chỉ sợ thật là có chút khó giải quyết."

Lam nhi nói: "Hắn năm đó là Ôn Hoàng Hạo Thiên đại đế, rất ít khi hiện thân, cũng ít có người giao du với hắn, Thánh Quân đại nhân biết lai lịch của hắn sao?"

Lý Niệm Phàm mở miệng nói: "Vậy thì không sai, người này tên là Lữ Nhạc, thực lực nhìn chung cũng không phải là cao bình thường, ở trước khi Phong Thần, chính là tồn tại có thể sánh ngang với rất nhiều đại năng."

Lữ Nhạc thế nhưng là đệ tử đời thứ nhất của Tiệt giáo, cùng thế hệ với Triệu Công Minh và Tam Tiêu, am hiểu nhất chính là pháp thuật ôn dịch, lúc trước tương trợ Trụ Vương, làm lan truyền ôn dịch vào trong quân đội của Chu triều, đây là nhân vật mà ngay cả Khương Tử Nha cũng cảm thấy đau đầu, cuối cùng vẫn là mời giúp đỡ mới có thể đưa Lữ Nhạc vào bên trong Phong Thần bảng, về tu vi thì ở thời kỳ Phong Thần đã có cảnh giới Đại La Kim Tiên.

Đây chính là thủy tổ của ôn dịch a, trên miệng danh xưng đệ nhất nhân của Tiệt giáo, loại nhân vật này Lam nhi làm sao có thể đối phó?

Lý Niệm Phàm nhịn không được nói: "Ta cảm thấy ngươi cần phải nói việc này cho Ngọc Đế và Vương Mẫu biết được."

"Lý công tử, ta và hắn có giao thủ qua, tuy rằng ta không phải là đối thủ của hắn, nhưng nếu như lại gọi thêm một vị Thái Ất Kim Tiên tới giúp đỡ thì chắc là cũng đủ để ứng phó." Giọng điệu của Lam nhi có hơi chắc chắn, mở miệng nói: "Ta cảm thấy không cần phải đi làm phiền bệ hạ và nương nương."

"Như vậy a..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!