Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 485: CHƯƠNG 485: TIÊU THỪA PHONG CÓ GIÁC NGỘ RẤT CAO.

Lý Niệm Phàm ngạc nhiên nhìn vào Lam nhi, không nghĩ tới ngoại trừ vẻ nhát gan ra thì Lam nhi còn có một mặt khắc, trong lúc suy nghĩ thì thấy ở một bên Thiên Hà có một đội Thiên binh đang đi tuần tra mà qua, lập tức lên tiếng gọi: "Các vị huynh đệ, xin dừng bước."

Đám Thiên binh kia không một người dám thất lễ, vốn là còn đang bay một cách tùy tiện, nghe vậy thì lập tức tổ chức lại, hai chân nghiêm nhìn về phía Lý Niệm Phàm, đồng thời chắp tay cung kính nói; "Không biết Thánh Quân đại nhân có gì phân phó?"

Bọn họ thấy Lý Niệm Phàm ở trên lầu các lấy uống rượu làm vui, còn có Hằng Nga và Lam nhi tiếp khách, trong lòng lập tức đầy vẻ hâm mộ.

Đây mới là cuộc sống sung sướng a, chỗ nào giống như chúng còn phải chịu nắng mưa đi tuần tra đây, ai, chênh lệch a.

Nếu như mình có thể có bản sự giống với Thánh Quân đại nhân ---

Ba!

Trong nội tâm của bọn họ âm thầm rút cho chính mình một cái vả, sửa lời nói: "Dù chỉ là bản sự lớn bằng một cái cọng lông trên người của Thánh Quân đại nhân, vậy cũng đã là tiền đồ vô lượng rồi, đủ để đạt tới cuộc sống đỉnh cao làm tiên rồi."

Lý Niệm Phàm hỏi: "Cự Linh Thần tướng quân có ở đây không?"

"Bẩm Thánh Quân, Cự Linh Thần tướng quân được phái tới hỗn độn, đi tuần giới rồi a."

Cái gọi là hỗn độn, thật ra thì chính là vũ trụ mà Lý Niệm Phàm biết.

"Tuần giới?" Lý Niệm Phàm sửng sốt một chút, "Làm sao mà lại phái hắn ra ngoài tuần giới rồi?"

Thực ra đây không phải là một loại công việc cần phải có kỹ thuật, mà là ở trên mỗi một tinh cầu, xem có người hay sự việc gì xảy ra không, thông thường phái một số tiên nhân nhàn rỗi đi vòng quanh luẩn quẩn là được rồi, để Cự Linh Thần ra ngoài, chính là có chút người có tài lại cho đi làm việc nhỏ.

Hơn nữa trôi nổi ở trong vũ trụ, khó tránh khỏi sẽ cảm thấy cô đơn tịch mịch, nhất là đối với Cự Linh Thần thích vui chơi mà nói thì tuyệt đối là một loại dày vò.

"Cũng không rõ lắm, chúng ta chỉ biết là ở ngày hôm qua sau khi trở về, Cự Linh Thần tướng quân hứng thú bừng bừng đi tìm Ngọc Đế, sau đó thì ủ rũ cúi đầu lấy được công việc đi tuần giới này ..."

Lý Niệm Phàm đã hiểu.

Cự Linh Thần đây là trở về đầu tiên là đi tới vạch tội Thái Hoa đạo quân a!

Hắn đều có thể tưởng tượng ra được hình tượng ngay lúc đó.

Cự Linh Thần: "Bệ hạ, Thái Hoa đạo quân người này không được a, hắn không hiểu một chút nào đối với việc dẫn binh, ngay cả kế sách cũng không biết, trước khi chiến đấu cũng không có an bài bất kỳ chiến lược gì, chỉ biết có mỗi việc xông lên, thiếu chút nữa thì ủ thành đại họa, còn có..."

Mà Ngọc Đế nghe được lời tố cáo của Cự Linh Thần thì nội dung chẳng khác gì là: "Bệ hạ, ngươi là heo! Là đồ con lợn! Ngươi ngu như bò!...."

Chỉ bị phái đi ra tuần giới thì đã xem như là vô cùng khai ân rồi ....

Trong khoảng thời gian ngắn Cự Linh Thần tám thành là không trở về được.

Trong nội tâm Lý Niệm Phàm chỉ có thể âm thầm mặc niệm cho hắn, sớm biết hắn ngay thẳng như vậy, chính mình có lẽ nhắc nhở hắn kịp thời một chút thì như vậy sẽ tốt hơn, tuy nhiên bây giờ nhìn thấy loại tình huống này, trong lòng thực là còn có chút ... vui mừng nhỏ...

Thú vị a.

Hắn mở miệng nói: "Vậy thì làm phiền đi gọi Tiêu Thừa Phong tướng quân giúp ta tới đây đi."

"Tuân mệnh!"

Lập tức, đám Thiên binh kia mang theo mệnh lệnh hào hứng mà đi.

Lý Niệm Phàm sau đó nhìn về phía Lam nhi nói: "Lam nhi tiên tử, nếu như tìm giúp đỡ, ta ngược lại thật ra là có thể dẫn tiến cho ngươi một người."

Lam nhi lập tức kích động nói: "Vậy thì đúng là không còn gì tốt hơn, tạ ơn Thánh Quân đại nhân."

Nếu như dựa vào nàng ta đi mời, thật đúng là không thể mời được cao thủ gì rời núi, không có ý chỉ, dựa vào chính là ân tình, nàng ta mặc dù là một trong thất tiên nữ, nhưng địa vị chưa chắc cao bằng Thiên tướng, huống chi Thiên Cung bây giờ, người quen có thể mời thật đúng là không nhiều.

"Ha ha ha, chuyện này không tính là gì, tất cả mọi người đều là vì ổn định trật tự trong thiên địa nha." Lý Niệm Phàm khoát tay áo mà nói.

Hắn không thể không nhớ tới Hạ triều lần đó, cũng là ôn dịch bộc phát, vì thế, chính mình còn cố ý truyền đạo cho Nhân tộc, để bọn họ có thể hiểu ra tác dụng của dược, như vậy sẽ tốt hơn đối với việc chống lại bệnh tật.

Chỉ có điều, ôn dịch lần này lại là Ôn Thần làm, cũng không biết giữa hai bên có gì khác hay không.

Sinh lão bệnh tử, vốn là pháp tắc trong thiên địa, sự tồn tại của Ôn Thần chính là quy luật điều tiết bệnh tật, không thể để cho ôn dịch tàn phá tới mất khả năng khống chế, Phong Thần bảng trước đó có điều lệnh đối với Lữ Nhạc là 'Bất khi nào có bệnh, mặc cho ngươi thi hành', có thể thấy được quyền lợi của Ôn Thần vẫn là rất lớn.

Tuy nhiên, phần lớn thời gian hắn ở thế giới phàm trần, bây giờ còn mất đi sự kiếm chế, không phải là đang khống chế ôn dịch mà là đang lấy ôn dịch đi hại người, cũng không biết là vì cái gì.

Đúng vào lúc này, chỉ thấy nơi xa có một đạo độn quang bay tới với tư thế vội vội vàng vàng, ở trên không trung vẽ ra một đoạn đường đi thật dài, giống như đằng sau mông đang bốc khói, quả thực hùng vĩ.

Chớp mắt một cái, băng qua Thiên Hà, đi tới gần Công Đức Thánh Quân điện, sau đó giảm tốc độ nhanh chóng, không dám quá hung hăng ngang ngược, dùng một loại tư thái đoan chính mà cung kính chậm rãi bay tới.

Tiêu Thừa Phong giẫm ở trên trường kiếm, trên người khoác áo giáp của Thiên Cung, không biết từ khi nào đã nuôi ra được một bộ râu thật dài, dập dờn trong gió, trông có vẻ hơi rối loạn.

Sắc mặt của hắn ửng đỏ, trong lòng có chút kích động.

Vốn đang thể hiện quan uy ở trước mặt đông đảo Thiên binh, quán thâu tư tưởng cho tâm hồn của mọi người, cực kỳ đã nghiền, nhưng là ngay khi mình nhận được sự triệu kiến của Công Đức Thánh Quân, cái gì cũng mặc kệ, lập tức nhặt mũ giáp cởi ra để ở bên cạnh lên, vừa đội vào, vừa vô cùng lo lắng mà bay tới, tăng tốc, tăng tốc!

Trang bức là việc nhỏ, chuyện của Công Đức Thánh Quân mới lớn a!

Hắn chắp tay, mặt mỉm cười, cung kính nói: "Thánh Quân đại nhân, ngài tìm ta?"

"Thừa Phong tướng quân, mau tới ngồi." Lý Niệm Phàm cười vẫy vẫy tay đối với hắn.

Tiêu Thừa Phong thận trọng hạ xuống, "Từ chối thì bất kính."

Lý Niệm Phàm bảo Long Nhi rót cho hắn một bát sữa đậu nành, mở miệng nói: "Vừa đúng bên này còn có một chút sữa đậu nành, nóng hổi, đừng ghét bỏ."

"Không chê, không chê!" Tiêu Thừa Phong liên tục khoát tay, nhìn vào sữa đậu nành, cổ họng hơi nhấp nhô, dựa vào một bát sữa đậu nành này, chính mình tới đợt này là kiếm bộn rồi.

Hắn bưng bát lên uống một ngụm, cảm giác lướt qua toàn thân, hơi nóng phun trào.

A ---- Thật sự là thoải mái! Cuộc sống thật có nhiều niềm vui a.

Hắn vội vàng nói: "Thánh Quân đại nhân nếu như có chuyện gì, cứ việc nói, tiểu thần sẽ cố gắng dốc sức đi làm, tuyệt đối đừng khách khí với ta."

Thánh Quân đại nhân có việc có thể nghĩ tới chính mình, vậy đây chính là vinh hạnh của mình a!

Lý Niệm Phàm mở miệng nói: "Chuyện là như thế này, Ôn Thần của Thiên Cung năm đó nay làm điều ác ở dưới phàm trần, ta muốn mời ngươi đi theo Lam nhi tiên tử một chuyến dẹp đi mối họa này."

"Lại có việc như vậy?" Tiêu Thừa Phong đột nhiên đứng dậy, mặt lộ vẻ nghiêm nghị, không cần suy nghĩ đã đáp ứng xuống, "Trừ ma vệ đạo đây là bổn phận của ta! Thánh Quân đại nhân yên tâm, việc này bao ở trên người của ta!"

Lý Niệm Phàm cười, "Ngươi có thể như vậy là rất tốt."

Tiêu Thừa Phong vị đồng chí này cũng không tệ lắm, có giác ngộ rất cao nha.

Tiêu Thừa Phong vỗ uỳnh uỵch vào ngực của mình, "Đây là lý tưởng của ta, Thánh Quân đại nhân có việc tìm ta là chuẩn không có sai!"

Lý Niệm Phàm nhìn về phía Lam nhi, mở miệng hỏi: "Lam nhi tiên tử, ôn dịch ở khu vực Bắc Hà rất nghiêm trọng sao? Có những triệu chứng gì?

Lam nhi ngưng trọng nói: "Vô cùng nghiêm trọng, phàm là người bị lây bệnh đều sốt cao không dứt, ho khan liên tục, người bị bệnh lâu không khỏi sẽ xuất hiện trạng thái hôn mê bất tỉnh nhân sự, hơn nữa tốc độ lan truyền rất nhanh."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!