Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 487: CHƯƠNG 487: TỰ ĐOẠN MỘT TAY, SAU ĐÓ CÚT NHANH THÌ CÒN CÓ HY VỌNG SỐNG SÓT!

Trong miệng Lý Niệm Phàm thì gọi tên Tiểu Bạch nhưng thật ra thì đang tự mình nói với mình.

Khi đó, mình bị hệ thống buộc phải tiến hành huấn luyện, khoảng thời gian có thể hưởng thụ cuộc sống cũng không nhiều lắm a, mỗi lần ăn bơ làm biếng chắc chắn sẽ bị điện giật, phải nói là tê tái không thôi.

Lý Niệm Phàm đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười "Hệ thống chó má kia đi, điện giật cũng không còn, bây giờ đến lượt ta đi giật điện cho người khác, đúng ... dùng điện thiên lôi!"

"Không thể giải thích được, ta từ một tên cá ướp muối trở thành một ẩn sĩ cao nhân trợ giúp Đế Vương phàm trần thống nhất Vương triều, sau đó lắc mình biến hóa chuyển thành vai trò giúp Ngọc Đế chấn chỉnh Tam giới, thậm chí còn ở vào Thiên Cung và trở thành Công Đức Thánh Quân, nói về lý tưởng của mình cùng với các tiên nữ. Mặc dù ta không đạt được thành tựu gì trong việc tu luyện, nhưng là bàn tay vàng hiện có phối hợp với tài hoa đầy bụng của ta, về địa vị mà nói, ta không hề thua kém so với bất kỳ một kẻ nào trong giới xuyên việt, ha ha ha, không tính làm mất mặt đám tiền bối."

Tiếng bước chân lộc cộc của Tiểu Bạch đi tới khiến Lý Niệm Phàm tỉnh lại trong dòng suy nghĩ.

"Chủ nhân, mời từ từ dùng." Tiểu Bạch bưng một cái khay tới rồi đặt từng thứ một bày ra ở bên cạnh Lý Niệm Phàm, hoa quả đều đã được lột vỏ.

"Cám ơn Tiểu Bạch." Lý Niệm Phàm cầm lấy một múi quýt đưa vào trong miệng, phất tay cười với Tiểu Bạch.

Khung cảnh lại một lần nữa trở về với sự yên tĩnh, Lý Niệm Phàm hưởng thụ, Tiểu Bạch thì làm thức ăn cho chó, vô cùng hài hòa.

Một ngày này, trôi qua trong sự yên tĩnh, ăn cơm, cũng là bình thường, không có thịt cá gì, chẳng qua chỉ là mấy món nhắm phối hợp với một ly rượu nho, tự rót tự uống.

Sau khi tận hưởng cuộc sống bình thường như bao ngày trước kia, Lý Niệm Phàm thấy Tiểu Bạch vẫn đang ra sức chế biến thức ăn cho chó, cho nên cũng tạm thời bỏ đi cái suy nghĩ đưa nó vào trong Thiên Cung, dù sao ... ở Thiên Cung chế tạo thức ăn cho chó thì đúng là có chút khiếm nhã.

Một thân một mình cưỡi mây trở lại Công Đức Thánh Quân điện, sau đó nhờ Diệp Lưu Vân giúp một tay để ý tìm kiếm vị trí của một ngọn núi tên là Cẩu sơn.

Ở khi nhận được yêu cầu của Lý Niệm Phàm, Diệp Lưu Vân trở nên hăng hái, không dám chậm trễ chút nào, lập tức để cho Thiên binh ở khắp nơi tiến về Tiên giới nghe ngóng, sau khi đám Thiên binh kia biết đây là mệnh lệnh của Công Đức Thánh Quân thì cũng không dám chây lười biếng nhác, đi điều tra một cách nghiêm túc và cẩn thận, chỉ ở ngày thứ hai đã nghe ngóng được tin tức về Cẩu sơn.

Diệp Lưu Vân hỏi xác nhận lại lần thứ ba: "Các ngươi chắc chắn chứ? Không có chướng ngại vật cản đường nào chứ? Cẩu sơn tất cả vẫn hoạt động như thường?"

"Bẩm tướng quân, không có ..."

Diệp Lưu Vân lại hỏi: "Trên đường đi có yêu quái gì không? Đều đã dọn dẹp hết hay chưa? Không thể để cho một cái tên không có mắt nào làm ảnh hưởng tới hứng thú của Thánh Quân!"

"Diệp tướng quân yên tâm, đều chỉ là một chút tiểu yêu không quan trọng mà thôi, không có bất kỳ tai họa ngầm nào."

"Làm rất tốt."

Diệp Lưu Vân gật đầu, sau đó thở dài một tiếng, "Ai, cũng được, việc này không thể cưỡng cầu, ta đây sẽ đi bẩm báo Thánh Quân đại nhân."

Hắn vốn đang trông cậy vào việc có chuyện ngoài ý muốn nào xảy ra không để sau đó chính mình ra mặt ra tay đánh nhau, biểu hiện cho thật tốt một phen ở trước mặt cao nhân, đáng tiếc vạn thế thái bình, hắn cảm thấy chính mình không có đất dụng võ, sinh không gặp thời.

Xế chiều hôm đó, Lý Niệm Phàm đã thu thập xong bọc hành lý, mang theo Niếp Niếp và Long Nhi xuất phát đi về phía Cẩu sơn.

Diệp Lưu Vân mong chờ mà hỏi: "Thánh Quân đại nhân, thật sự không cần ta đi theo ngài sao?"

"Không cần, Lưu Vân tướng quân trấn thủ Tây Thiên môn, cũng không được qua loa, Cự Linh Thần và Tiêu Thừa Phong bây giờ đều không ở đây, Thiên Cung cần có ngươi ở lại để chống đỡ." Lý Niệm Phàm cười chắp tay mà nói, "Đa tạ ý tốt, cáo từ."

Một đám Thiên binh lập tức cung kính nói: "Cung tiễn Thánh Quân đại nhân!"

"Chào!"

Lý Niệm Phàm lái công đức tường vân, xuất phát một đường hướng về Cẩu sơn.

Vị trí địa lý của Cẩu sơn cũng không phức tạp, cũng không bí ẩn, ngược lại, rất dễ tìm thấy, một mực đi về phía đông nam, tuy rằng có nhiều dãy núi, kéo dài không dứt, nhưng đều không cao, còn nếu như nhìn thấy một dãy núi cao hơn trăm mét thì đó chính là Cẩu sơn.

Trên đường đi, tốc độ phi hành của Lý Niệm Phàm cũng không nhanh, lúc này hắn mới nghĩ tới, chính mình từng dạo chơi ở phàm trần, đi qua Thiên Cung..., thế nhưng là còn chưa có lúc nào đi dạo chơi ở Tiên giới, bởi vậy cố ý thưởng thức cảnh đẹp dọc đường một phen.

Cũng vào thời gian này, tại Cẩu sơn.

Đại Hắc như ngày thường dựa vào trên một tảng đá lớn, xung quanh được đề phòng nghiêm ngặt, đông đảo các loại chó đều là hai chân đứng thẳng, đảm nhiệm nhiệm vụ bảo vệ, ở bên cạnh Đại Hắc, có một con Tàng Ngao trên mặt lộ ra vẻ nịnh bợ, đang xoa bóp lưng chó cho Đại Hắc, một con Bạch Lang trắng như tuyết đang đưa từng mảnh từng mảnh hoa quả vào trong miệng của Đại Hắc.

Mà ở nơi hơn ba mét, Hạo Thiên Khuyển đang vểnh cái đuôi lên cao, miêng chu thành hình chữ o hướng về phía trước, một cơn gió không mạnh không nhẹ thổi tới trên người Đại hắc, thổi làm tung bay bộ lông của nó, lông rung rinh theo gió, mượt mà như lụa, không ngừng nghỉ giữa chừng.

Đại Hắc nhắm mắt lại, mặt lộ vẻ hưởng thụ.

Đúng vào lúc này, ở chân trời xa xa lại có một tường vân đang nhanh chóng bay tới, hai thân ảnh theo thời gian dần trôi xuất hiện ở trong tầm mắt.

Hai thân ảnh này, một ở sau lưng mọc ra hai cái cánh, cánh chim màu đen theo gió mà mở rộng ra tạo thành một cái bóng đen to lớn bao phủ mảng lớn đại địa bên dưới, tuy là thân hình người nhưng đầu lại là một cái đầu ưng, đôi mắt âm lệ, trong mắt nhỏ căng tròn lóe lên sự sắc bén, có ánh sáng vàng tràn lan.

Một thân ảnh còn lại thì là một con Hào Trư tinh mập mạp, bề ngoài có cái bụng màu đen phình ra như trống, sau lưng có cái bờm hình lưỡi kiếm, trong tay cầm một cây Lang Nha bổng, vác ở trên vai, toàn thân đầy vẻ dữ tợn.

Thân hình của bọn nó căn bản không cần che giấu, khí thế cứ ầm ầm mà tới, vô cùng càn rỡ, chẳng mấy chốc đã đi tới trên Cẩu sơn.

Tuy nhiên, ngay khi bọn chúng sắp tới Cẩu sơn, sáu con Cẩu yêu bay lên không trung, vây quanh người tới lại, sắc mặt khó coi nói: "Người tới là người nào, nơi đây thế nhưng là Cẩu sơn, không cho phép các ngươi tới làm càn!"

"Ha ha, không hổ là Cẩu sơn, thật đúng là một ngọn núi toàn chó a."

Đôi mắt của Thương Ưng tinh (Diều Hâu) giống như rắn độc đảo qua cả ngọn núi, sau đó bên trong đôi mắt mang theo vẻ cao ngạo lạnh lùng, lạnh nhạt nói: "Ta không cần biết Cẩu tộc các ngươi đang có tính toán gì, nhưng là ... Yêu tộc bây giờ đã không cho phép các thế lực rải rác được tồn tại, Yêu sư Côn Bằng làm tổ của Yêu tộc, toàn bộ Yêu tộc cần phải kính trọng và tôn trọng, thức thời thì tranh thủ thời gian bái nhập vào, đừng nói là chúng ta không cho các ngươi cơ hội!"

Từ đầu tới cuối, sáu con Cẩu yêu nhìn cũng chẳng thèm nhìn mà bao quanh lấy chính mình, rõ ràng căn bản chẳng thèm ngó tới.

Một con Cáp Ba cẩu yêu canh giữ cách Đại Hắc không xa đột nhiên xuất hiện lập tức lên tiếng quát lớn, trong giọng nói tràn đầy vẻ xem thường, khí thế cũng tùy tiện, "Gà rừng cùng với lợn rừng từ đâu tới, dám can đảm giương oai ở Cẩu tộc chúng ta? Tự đoạn một tay, sau đó cút nhanh thì còn có hy vọng sống sót!"

"Nói khoác mà không biết ngượng, quả thực muốn chết!"

Trong mắt Hào Trư tinh bùng lên ánh sáng màu đỏ, cũng không còn nói nhảm, Lang Nha bổng trong tay đột nhiên vung vẩy mà ra, xoay tròn một vòng đột nhiên có một cỗ cực kỳ cường hãn tạo thành một trận cuồng phong mạnh mẽ hướng về bốn phía càn quét mà đi!

Cơn gió lốc này như là lưỡi dao hình tròn, cắt chém tất cả mọi thứ, có lực phá hoại kinh người!

Tuy nhiên, sáu con Cẩu yêu xuất hiện kia rõ ràng cũng không phải là hạng chó bình thường, lập tức vận chuyển pháp lực, yêu lực quanh thân cuộn trào lên, chiến đấu cùng với Hào Trư tinh.

Lấy một địch sáu, Hào Trư tinh càng đánh càng hăng, há miệng nở ra một nụ cười mỉa mai, nhẹ nhàng tùy ý.

Trong lúc nhất thời, trong không trung có yêu lực vô tận đang va chạm không ngừng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!