Yêu quái đánh nhau muốn ác liệt hơn nhiều so với tiên nhân, đọ sức về pháp thuật thì ít hơn, thuần túy là so đấu về yêu lực và lực lượng thân thể là chiếm phần lớn, bởi vậy tiếng sụp đổ và tiếng nổ tung phát ra không ngừng, đồng thời, cũng có được các loại yêu lực tán loạn ra, tỏa ra ánh sáng lung linh.
"Châu châu đá xe, sao mà buồn cười? Chỉ là Cẩu tộc thế mà bành trướng tới tình trạng như thế này, cũng được, vậy thì xóa tên khỏi Yêu giới đi!" Thương Ưng tinh một mực quan chiến lên tiếng, chậm rãi tiến lên hai bước, hai cánh đằng sau mở rộng ra, sau đó đột nhiên vỗ một cái.
"Ào ào ào!"
Từng làn gió đen nhánh đột nhiên tuôn trào mà ra, mang theo khí tức lạnh tới cực điểm, lực lượng tà ác tràn ngập tính ăn mòn, kinh khủng tới cực điểm, cuốn về phía sáu con Cẩu yêu kia.
Sắc mặt sáu con Cẩu yêu kia trở nên ngưng trọng, cùng nhau lui về đằng sau mấy bước, thuận tay lật một cái, trong tay mỗi con chó hình người thế mà đều lấy ra một cái bồn chứa thức ăn cho chó.
Màu sắc của cái bồn chứa thức ăn cho chó (bồn chó) này không hoàn toàn giống nhau, có màu hồng cũng có màu xanh cũng có màu tím mộng mơ..., cũng không được làm ra từ thứ gì, theo rót yêu lực vào, bốn chó lập tức theo gió mà biến lớn, thành tấm chắn bảo vệ, trên đó có ánh sáng lưu chuyển, nhấp nháy không ngừng, vô cùng chói mắt.
"Bồn chó hộ thể!"
Gió đen kinh khủng đâm vào trên bồn chó, thế mà thật có thể cản trở được, không cách nào tiến thêm nửa điểm.
Đôi mắt của Thương Ưng tinh và Hào Trư tinh đột nhiên trợn lớn lên, hận không thể trợn tới tròng mắt lồi ra ngoài, còn tưởng rằng chính mình đây là hoa mắt, "Hậu Thiên Chí bảo? Sáu cái Hậu Thiên Chí bảo, mà lại là chó ... bồn chó?"
Tình huống này là như thế nào?
Thế giới này thiên vị đối với chó như vậy sao?
Ngay cả bồn chó cũng được làm theo yêu cầu?
"Hậu ... Hậu Thiên Chí bảo?!"
Hạo Thiên Khuyển cũng sợ tới ngây người, miệng chó há lớn ra, thiếu chút nữa thì để cái cằm của mình rớt xuống đất.
Bồn chó nó tự nhiên là từng thấy, nhưng căn bản là không có để ý kỹ, làm sao đột nhiên trở thành Hậu Thiên Chí bảo rồi? Nếu như nó không có nhớ nhầm, bên trong ngọn núi này trên cơ bản chỉ cần có tư cách ăn vào thức ăn cho chó thì đều được chia tới một cái bồn chó ...
Bởi vì Cẩu Vương có lệnh, tất cả Cẩu yêu, ở lúc ăn thức ăn cho chó, nhất định phải để vào trong bồn chứa thức ăn cho chó (bồn chó), làm một con chó tao nhã, ăn cũng phải tao nhã lịch sự.
Ở lúc biết cái quy củ này, Hạo Thiên Khuyển thậm chí cảm thấy buồn cười, cũng may mà có thể nhịn lại được.
Mà vào lúc này, nó cảm thấy chính nó mới là chuyện cười, bồn chó này thế nhưng là một cái Hậu Thiên Chí bảo?!
Nhớ năm đó, nó cũng xem như là có một cuộc sống vui vẻ sung sướng, là một con chó có thể diện, tuy nhiên khắp toàn thân từ trên xuống dưới cũng chỉ có một cái Tiên Thiên Linh bảo hạ phẩm, bây giờ, Tiên Thiên Linh bảo kia còn không rõ tung tích.
Như thế nói tới, chính mình ở bên trong Cẩu tộc thế mà trở thành một con chó nghèo?
Lúc đầu nó chỉ muốn trà trộn vào kiếm chút thức ăn cho chó, lúc này nó lại có thêm một cái mục tiêu, đó là bồn chó! Chính mình đường đường là Hạo Thiên Khuyển, kiểu gì thì kiểu cũng phải kiếm được một cái bồn chó a!
Cố gắng, phấn đấu!
"Hừ!"
Đột nhiên, theo một tiếng hừ lạnh phát ra, cánh của Thương Ưng tinh vỗ theo biên độ đột nhiên tăng mạnh, như là quạt điện, sức gió tăng vọt, đồng thời, gai đằng sau Hào Trư tinh cũng trở thành lưỡi dao, bắn ra!
"Lốp bốp!"
Theo lấy một trận tiếng vang lên, sáu con Cẩu yêu kia thi nhau bay ngược trở về, ngã xuống đất không dậy nổi, trên mặt lộ ra vẻ kinh hãi.
"Ta nói Cẩu tộc làm sao lại đột nhiên bành trướng lên, hóa ra là tìm được cơ duyên."
Trong ánh mắt của Thương Ưng tinh lộ ra vẻ vô cùng tham lam, không kịp chờ đợi nói: "Nhanh nói, những bồn chó này các ngươi lấy được từ chỗ nào, còn có pháp bảo gì?!"
Hạo Thiên Khuyển cảm thấy đây chính là lúc mình nên biểu hiện, chân chó bước ra một bước, vừa mới chuẩn bị lên tràng một cách sáng chói thì lại đột nhiên bị một cỗ khí tức kinh khủng bao bọc lại để nó không thể động đậy.
Bên tai truyền tới tiếng quát khẽ của Đại Hắc, "Tăng lớn sức gió, tái tạo bầu không khí!! "..."."
Hạo Thiên Khuyển lập tức hoàn toàn tỉnh ngộ, chính mình chỉ là một con chó thổi gió, sao có thể đoạt danh tiếng của Cẩu Vương, vội vàng yên lặng lui lại.
Đúng lúc này, toàn thân Cáp Ba cẩu tinh lắc một cái, đột nhiên hai mắt mở to ra mà nhìn, run giọng hét lớn "Cẩu ... Cẩu Vương tỉnh! Các ngươi đây là đang chọc giận Cẩu Vương a! Xong, các ngươi tiêu đời rồi!"
Khả năng biểu diễn của nó đặt rất đúng chỗ, trên mặt mang theo vẻ kích động rồi hiện lên vẻ vui sướng và kính sợ, thân thể giống như bởi vì kích động mà run rẩy lên, cũng không biết là phản ứng theo bản năng hay là được nhận được truyền âm của Đại Hắc, biểu diễn theo một cách cứ gọi là chém gió phật sóng thần.
Bên cạnh Đại Hắc, đông đảo Cẩu yêu đều đang rung động quỳ xuống, trăm miệng một lời: "Tu vi chúng ta không tốt, để cho người ta tới quấy rầy sự thanh tu của ngài, mời Cẩu Vương thứ tội!"
Vô số Cẩu yêu cùng nhau quỳ xuống mở miệng, cảnh tượng vô cùng hoành tráng.
"Khí chất Cẩu Vương là vô song, yêu lực là vô biên, tung hoành Tam giới, không dám không theo! Hỏi trong Tam giới hiện nay, ai dám nói bất bại? Ai dám xưng vô địch? Chỉ có mình Cẩu Vương!"
Cáp Ba cẩu há mồm lời ra, vỗ mông ngựa kêu vang ba ba, nhìn chằm chằm vào Thương Ưng tinh và Hào Trư tinh, biểu đạt sự tôn sùng đối với Cẩu Vương tới cực hạn, khí thế càng thổi càng cao, đã nâng cảm xúc lên tới cực hạn, quát lớn: "Gà rừng và lợn rừng lớn mật kia, quấy rầy sự thanh tu của Cẩu Vương, còn không mau mau quỳ xuống dập đầu cầu xin tha thứ!"
Ở dưới loại bầu không khí này, Đại Hắc cuối cùng chậm rãi mở mắt ra, sau đó, thân thể hơi động một chút, bình tĩnh mà nhẹ nhàng, chân chó động đậy, chậm rãi đứng dậy, lạnh nhạt thong dong.
Ngay vào lúc đó, Hạo Thiên Khuyển đã điều tiết sức gió tới lớn nhất, như là máy quạt gió, thổi cho lông chó của Đại Hắc tới rung rinh không ngừng, lông chó bay lên, khí thế bức người, đáng tiếc không có hiệu ứng ánh sáng, bằng không chính là phương thức xuất hiện hoàn hảo nhất của một nhân vật.
Hơi có chút không được hoàn hảo, tuy nhiên ... miễn miễn cưỡng cưỡng cũng lột tả được thân phận của Đại Hắc.
Đại Hắc bước ra từng bước chân như bước chân mèo đi lên phía trước, đầu chó chậm rãi ngẩng lên, bên trong đôi mắt hiện lên cảm giác thăng trầm bất khả chiến bại, nhìn vào Thương Ưng tinh và Hào Trư tinh, khẽ nói: "Các ngươi tự sát đi, đừng có ép ta phải động thủ."
"Hô hô hô."
Đại Hắc lông chó toàn thân đều bay tung bay, nhất là lông chó chỗ trên trán có một túm dựng thẳng lên cao, lay động điên cuồng, tràn đầy khí thế, dưới cảnh tượng như thế làm nền, trong lúc nhất thời trấn áp Thương Ưng tinh và Hào Trư tinh.
Bức cách quá vẹn toàn.
Sắc mặt Thương Ưng tinh trầm xuống, giọng nói trở nên lạnh lùng: "Ngươi chính là Cẩu Vương?"
Hào Trư tinh nhìn vào cách xuất hiện của Đại Hắc, bên trong đôi mắt hiện lên vẻ cực kỳ hâm mộ, đối với việc trang bức có một thêm một chút nhận thức mới, suy nghĩ tới chính mình có phải cũng nên đi làm một tên Heo Vương hay không, ngoài miệng lại nói: "Hừ, giả thần giả quỷ, cố tỏ ra vẻ thần bí tới phô trương thanh thế!"
"Xem ra các ngươi là không muốn tự sát rồi?" Mắt chó của Đại Hắc hơi nhíu lại, đơn giản là không ngạc nhiên, đôi mắt thâm thúy như biển sao, uy nghiêm nói: "Chúng cẩu nghe lệnh, tất cả lui ra đằng sau ba bước, không được xuất thủ! Bước!"
Lập tức, sau một từ bước, tất cả Cẩu yêu cùng nhau lùi ra đằng sau ba bước, ba bước đều đều theo nhịp bước.
Đại Hắc vươn chân trước lên, chân chó trước ngoắc ngoắc, nhàn nhạt nói: "Tới! Ta đứng ở trước mặt các ngươi, có thể làm cho ta lui về phía sau một bước, xem như ta thua."
"Muốn chết! Chỉ là một tên Cẩu Vương vậy mà thật cho rằng chính mình là vô địch thiên hạ rồi?"