Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 489: CHƯƠNG 489: TA CHỈ LÀ MỘT CON CHÓ BÌNH THƯỜNG KHÔNG CÓ GÌ LẠ, HIỂU CHƯA?

Trong đôi mắt nhỏ của Thương Ưng tinh ngập tràn vẻ giết chóc, tức giận tới cực hạn, hai cánh đằng sau lại giang ra, từng cái lông trên đó dựng thẳng lên, giống như gai ngược, trông cực kỳ kinh khủng, trông rất có lực lượng.

"Một con chó bình thường thành tinh, đừng làm cho người phải cười rụng răng!"

Thân thể Hào Trư tinh cũng trầm xuống, lông trên người nó nhô lên, giống như kiếm sắc, bên trong miệng phát ra tiếng ngâm khẽ, hai tay nắm chắc Lang Nha bổng, khí thế thay đổi, xông lên bất cứ lúc nào.

Bọn chúng đều là Yêu Vương cảnh giới Thái Ất Kim Tiên, ngày bình thường cũng là tồn tại làm mưa làm gió, làm sao có thể nhẫn nhịn để cho kẻ khác trang bức nhiều lần như vậy ở trước mặt bọn chúng, lập tức nổi cơn thịnh nộ.

"Cùng tiến lên! Giết Cẩu Vương! Nghiền xương thành tro!"

Một ưng một heo cùng hét lớn một tiếng, còn chưa dứt lời thì một tiếng xé gió mãnh liệt truyền tới.

"Ầm!"

Không gian dường như bị bóp méo, hai luồng khí mạnh từ dưới chân Thương Ưng tinh và Hào Trư tinh phóng ra, tạo thành một khẩu pháo khí cường đại, oanh tạc tất cả núi đá cây cối xung quanh, thân thể thì đã biến thành lưu quang, lấy mắt thường cũng không theo kịp tốc độ vọt bắn mà ra!

Chớp mắt đã đi tới trước mặt Đại Hắc!

"Khanh!"

Cánh của Thương Ưng tinh vỗ một cái, gió đen quấn lấy, toàn bộ đôi cánh sắc bén như dao, so với Linh bảo thì chẳng thua kém một chút nào, từ bên ngoài nhìn tới, không gian dường như cũng bị cắt ra, để lại một đạo dài đen kịt, không gian hỗn loạn tràn ra, vô cùng kinh khủng.

Quanh thân Hào Trư tinh, tiếng nổ tung rầm rầm rầm phát ra không ngừng, đây là không gian cộng minh bởi lực lượng quá mạnh dẫn tới, cái phụng phệ nhô ra vào lúc này thế mà xảy ra biến hóa, bắt đầu chia ra thành tám múi cơ bụng siêu cấp, hai tay cũng nở lớn ra, cơ bắp trên đó nổi lởm chởm lên, Lang Nha bổng giơ lên cao, hướng về phía đầu chó của Đại Hắc mà nện mạnh xuống!

Rất có tác động đối với thị giác.

Chúng nó lên cơn giận dữ, xuất thủ không lưu tình chút nào, khí thế hiển lộ ra ngay cả Hạo Thiên Khuyển trong lòng cũng cảm thấy căng thẳng, một đối một nó chắc là có thể thắng hiểm, một đối hai, không có gì bất ngờ xảy ra, nó chắc là sẽ bị miểu sát.

Lông chó của Đại Hắc vẫn đang bay múa, đầu chó cao ngạo, tiếp tục tạo dáng và trở thành một bức tượng.

"Ha ha ha, hóa ra là một con chó ngu ngốc!"

"Trang bức mà không có thực lực thì chính là một chuyện cười, loại phương thức xuất hiện vừa rồi, đối với ngươi loại Cẩu yêu này thì có tư cách gì có được?"

Trong mắt Thương Ưng tinh và Hào Trư tinh bắn ra sát cơ nồng đậm, hai mắt đều đỏ ngầu, phát ra ánh sáng đỏ, Lang Nha bổng và đôi cánh sắc bén càng ngày càng đến gần đầu chó của Đại Hắc.

Chúng chó nín thở, thi nhau mở to đôi mắt chó ra mà nhìn vào, Hạo Thiên Khuyển cũng giống như vậy, nó muốn xem một chút Cẩu Vương này rốt cuộc là mạnh tới cỡ nào.

Lại vào lúc này, miệng chó của Đại Hắc hơi nhếch lên, tạo ra một độ cong trào phúng.

Miệng chó khẽ há, "Các ngươi đúng là một đám ngu dốt, lấy trứng đi chọi vào đá, giống như con thiêu thân lao đầu vào lửa, tự hủy hoại chính mình."

Thân thể của nó từ từ nâng lên, trở thành hai chân sau đứng vững, hai chân trước thì như là tay, chậm rãi giơ lên, duỗi về phía trước, quanh thân thế nhưng là không có một chút pháp lực ba động nào, trông như chó bình thường đứng thẳng lên, hơi có vẻ buồn cười.

Tuy nhiên ngay sau đó ----

"Ầm!"

Cả hai va chạm vào nhau, lực lượng kinh khủng bộc phát ra lập tức hình thành sóng khí cường đại lan về bốn phía xung quanh, bụi bay mù mịt, kinh thiên động địa, luồng khí tức kinh khủng quá mức, giống như một làn sóng cực lớn, không ngừng phun trào ra xung quanh, làm cho chúng chó đều khó mà mở to mắt được.

Tuy nhiên, theo lớp bụi tan biến, Đại Hắc vẫn giữ nguyên tư thế trước đó, chỉ có điều, một chân chó của nó đang cầm lấy Lang Nha bổng, một chân chó còn lại thì cầm lấy cánh của Thương Ưng tinh, hình ảnh giống như dừng lại.

"Điều này ... điều này sao có thể?!"

Tất cả chó ở đây, trong lòng đều không thể không cuồng loạn lên, khắc sâu cảnh tượng này vào sâu trong bộ não, cả đời khó quên.

Không tránh không né, thậm chí không có sử dụng pháp lực, đây là lực lượng cỡ nào?

"Ngươi, ngươi..."

Mắt Thương Ưng tinh và Hào Trư tinh như muốn nứt ra, da đầu thiếu chút nữa nổ tung ra, sợ hãi cực độ gần như khiến bọn chúng ngạt thở, đầu óc trống rỗng, choáng váng, ngây người.

Một con Thổ Cẩu tinh thế mà có thể lợi hại tới mức vượt xa giới hạn mà bọn chúng có thể tưởng tượng.

Nhất là, Đại Hắc ở khoảng cách tiếp xúc gần như vậy, nhìn vào Đại Hắc cái mặt chó vẫn bình tĩnh như nước kia thì lập tức bị dọa tới há to miệng, mất tiếng!

Một con Cẩu Vương thật khủng khiếp, một mặt chó thật đáng sợ.

"Hưu -- "

Miệng chó của Đại Hắc bĩu lên, một tiếng huýt sáo vang lên để thân thể Thương Ưng tinh và Hào Trư tinh lắc một cái, đột nhiên lấy lại tinh thần.

Tuy nhiên ngay sau đó, chân trước của Đại Hắc nhẹ nhàng đập xuống một cái!

"Ầm!"

Giống như một tia chớp, bụi bay lên trời, đầu của hai con Yêu Vương cúi xuống, đã bị đập vào sâu dưới cát bụi, trong nháy mắt không còn tiếng thở.

Đập phát chết tươi!

Đập phát chết tươi nhìn thấy mà giật mình!

Toàn trường trở về trạng thái yên tĩnh.

"Đại vương uy vũ!"

Lấy lại tinh thần đầu tiên chính là Cáp Ba cẩu nhất tộc, lập tức sùng bái tới kích động kêu to, thi nhau móc ra bồn chó của chính mình, đảm nhiệm chiêng trống, chân trước chó đập mạnh vào trên đó.

"Phanh phanh phanh!" Khí thế sôi nổi.

Chúng chó trăm miệng một lời, "Cẩu Vương uy vũ, trấn áp mọi kẻ địch trên thế gian!"

Hạo Thiên Khuyển cũng vội vàng đè xuống sự rung động trong lòng mình, nâng cái miệng lên, bắt đầu ra sức thổi cho Đại Hắc, thổi tới lông chó của Đại Hắc tung bay theo gió, trông Đại Hắc vào lúc này hiển hiện ra hình tượng rất tiêu sái.

Đại Hắc giẫm lên hai con quái vật trước mặt, ngẩng đầu, giọng điệu thâm trầm, "Ai, vô địch là tịch mịch cỡ nào a."

Tư thế làm dáng vẫn tiếp tục được duy trì, ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu xuống, dát lên một lớp vàng rực trên lông chó của nó, thấy Đại Hắc tương đối tập trung vào, những con chó khác tự nhiên cũng không dám chủ động dừng lại.

Lại ngay vào lúc này, nơi xa lại có một con Cẩu yêu bước nhanh chạy tới, vẻ mặt vội vàng, "Cấp báo, cấp báo! Cẩu Vương, cấp báo ---"

Cảm xúc của Đại Hắc bị kẻ không thức thời cắt ngáng, lông mi chó cau lại, tâm tình có chút không được tốt đẹp cho lắm.

"Con chó này, lớn mật!"

Cáp Ba cẩu yêu lập tức quát lên một tiếng chói tai, "Vội vội vàng vàng như vậy còn ra cái thể thống gì? Quấy rầy nhã hứng của Cẩu Vương, ngươi có phải là muốn bị nhốt vào lồng chó rồi hay không?"

"Cẩu Vương, cấp báo a!"

Con Cẩu yêu kia rụt rụt đầu, nhắm mắt nói: "Ngài cố ý bảo chúng ta để ý tới tường vân màu vàng kim, tường vân màu vàng kim xuất hiện rồi, vừa đang bay vừa đang tìm vị trí của Cẩu sơn, đang từ từ bay tới rồi!"

"Cẩu Vương, con chó này điên rồi, trên đời này nào có tường vân màu vàng kim." Cáp Ba cẩu lập tức tiến tới bên cạnh Đại Hắc lấy lòng nói: "Đây là con chó điên, nhanh kéo nó xuống."

"Ba!"

Đại Hắc giơ chân trước lên, một bàn chân vỗ vào trên đầu chó của Cáp Ba cẩu, sau đó vội vàng nhảy khỏi tảng đá, một chỉ chỉ vào Hạo Thiên Khuyển, "Ta không phải Cẩu Vương, nó mới là Cẩu Vương!"

"Ta?" Hạo Thiên Khuyển dùng chân chó trước của mình chỉ vào mặt chó của mình sửng sốt một chút, bị dọa đến toàn thân rùng mình một cái, thiếu chút nữa thì ngã phịch xuống đất, "Không, không phải ta! Ta chẳng qua chỉ là muốn kiếm được cái bồn chó để ăn thức ăn dành cho chó thôi a, ta sai rồi, ta không phải là Cẩu Vương, ta không phải a!"

"Lấy ở đâu ra nhiều lời nói nhảm như vậy, ta nói ngươi thì chính là ngươi!"

Đại Hắc vội đến không chịu được, giọng nói lạnh lùng mà vội vã, "Không kịp giải thích, các ngươi tranh thủ thời gian vểnh tai lên nghe kỹ cho ta!"

Lập tức, lỗ tai chó của tất cả chó không phân biệt chủng tộc nào đều dựng thẳng hết cả lên.

"Đây là chủ nhân của ta tới xem ta sống như thế nào!"

Giọng nói của Đại Hắc trở nên vô cùng ngưng trọng, "Phải nhớ cho rõ, ta chỉ là một con Thổ cẩu bình thường không có gì lạ, vừa mới tu luyện thành một con Cẩu yêu nho nhỏ, mà chủ nhân của ta, chính là một phàm nhân không có tu vi, hiểu chưa?"

Cáp Ba cẩu cả một đầu hiện lên dấu hỏi chấm, lại bu tới lần nữa, "Cẩu Vương, chuyện này ..."

"Ầm!"

Đại Hắc lại vỗ vào đầu của nó một lần nữa, đánh bay nó ra ngoài.

"Ai còn dám gọi ta là Cẩu Vương thì lập tức chết!"

Đôi mắt Đại Hắc đã đỏ ngầu cả lên, tức giận nói: "Ta chính là một con chó nho nhỏ ngoan ngoãn, các ngươi nếu như ai làm lộ tẩy ra thân phận của ta ở trước mặt chủ nhân của ta, ta xé xác kẻ đó ra! Hiểu chưa?"

Đồng loạt tất cả các chủng tộc chó đều khẽ gật đầu.

Tiếp theo, Đại Hắc lại chỉ chân chó vào trên bảo tọa của Cẩu Vương, rồi hướng về phía Hạo Thiên Khuyển nói: "Ngươi, tranh thủ thời gian ngồi lên trên đó cho ta."

"Chuyện này ... ta, ta ... ta ... ta đây lên ..."

Hạo Thiên Khuyển chỉ cảm thấy chính mình từ nhỏ tới lớn đều chưa một lần nào kích động tới như vậy, quả tim đập lên phình phịch, tê cả da đầu, ở trong nội tâm của mình đang liên tục tự hỏi chính mình, đây có phải là khảo nghiệm của Cẩu Vương dành cho ta hay không? Ta ngồi lên trên đó có chết hay không?

"Lạch cạch!"

"Rầm rầm!"

Đại Hắc ném một cán bồn chó vào trước mặt Hạo Thiên Khuyển, sau đó một đống thức ăn cho chó đổ rầm rầm vào trong bồn chó, đồng thời, các loại hoa quả cũng xuất hiện ra, bày ở trước mặt Hạo Thiên Khuyển.

"Vội vàng như vậy làm cái gì? Ngươi thế nhưng là Cẩu Vương a, hít sâu thả lỏng ra, chân chó nhổng lên, đúng, như vậy, miệng há ra một chút, để cho người ta bón cho ngươi ăn."

Đại Hắc bắt đầu sắp xếp cho mọi người, vừa thỉnh thoảng nghển cái đầu chó lên, vội vàng nhìn vào chân trời, "Các ngươi còn đứng đực ra đó làm cái gì? Nhanh tạo dáng nhanh! Phải thật chuyên nghiệp, không được sơ hở một chút nào."

Hạo Thiên Khuyển ngơ ngác dựa vào trên bảo tọa của Cẩu Vương, nhìn vào một đống thức ăn ở trước mặt, thậm chí nó còn đang cho rằng mình đây chính là đăng nằm mơ.

Thức ăn cho chó này thế nhưng là thức ăn cho chó cao cấp nhất, còn có hoa quả, tất cả đều là linh căn tiên quả, đừng nói bây giờ, đặt ở vào cái thời kỳ chính mình trâu bò nhất, muốn ăn cũng là rất khó có cơ hội ăn vào.

Trước đây không lâu, chính mình còn đang nghĩ tới chỉ cần được ăn một quả quýt, nếm thử mùi vị là được rồi, sau đó ... cứ như vậy đột ngột đi lên đỉnh phong của cuộc sống làm chó?

Đúng, vừa rồi Cẩu Vương nói cái gì?

Chủ nhân của Cẩu Vương tới?

Tê --

Tất cả chó nhìn vào dáng vẻ khẩn trương của Đại Hắc, lập tức cũng khẩn trương theo, đây chính là chủ nhân của Cẩu Vương a, hơn nữa có thể làm cho Cẩu Vương hiện ra dáng vẻ như thế này thì phải là tồn tại cỡ nào a, quá kinh khủng.

Phàm nhân, Thổ cẩu ... phải nhớ, phải nhớ không được nhầm lẫn.

Bọn chúng trong lòng đều lặp đi lặp lại đọc lấy những nội dung này, bắt đầu tạm thời thôi miên bản thân.

Không bao lâu sau, ở phía chân trời xuất hiện một cái điểm sáng màu vàng óng, sau đó dần dần trở nên lớn dần, chúng chó, nhất là Hạo Thiên Khuyển, tinh thần lập tức nhấc lên, thi nhau kẻ ngồi thì ngồi cho nghiêm chỉnh lại, kẻ đứng thì đứng cho đàng hoàng.

Đã thấy, một đóa tường vân màu vàng kim đang lắc lư ung dung chậm rãi bay tới ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!