Hạo Thiên Khuyển nào dám khinh thường, từ trên vương tọa đứng lên, "Không nghĩ tới chủ nhân Đại Hắc lại có Công Đức Thánh thể, may mắn gặp may mắn được gặp."
Khó trách Đại Hắc có thể thành yêu, hóa ra là gặp được đại lão của một bầy chó, xem như chỉ là đi theo làm tên lưu manh thì cũng là tiền đồ vô lượng a.
Lý Niệm Phàm lập tức nghiêm mặt nói: "Hóa ra là Hạo Thiên Thần khuyển, ngưỡng mộ đại danh đã lâu, Đại Hắc có thể đi theo ngươi, vậy là may mắn của nó, Đại Hắc, còn không tranh thủ thời gian đa tạ Cẩu Vương đã chăm sóc cho ngươi?"
Đại Hắc một mặt cung kính và khiêm tốn, không có một chút cảm giác khó chịu nào, trông rất giống như một diễn viên chó rất chuyên nghiệp, giọng thành khẩn nói: "Đa tạ Cẩu Vương đại nhân chăm sóc."
Quả tim của Hạo Thiên Khuyển hơi run rẩy, ngay cả thở mạnh cũng không dám, thế này sao lại là cám ơn ta, đây rõ ràng chính là đang hại ta a!
Nó đứng ngồi không yên, vội vàng quơ quơ tay chó, "Không cần khách khí, Đại Hắc cho chúng ta ăn vào thức ăn cho chó ngon tới cỡ này, ta nên cảm tạ hắn mới đúng, cho nên tuyệt đối không cần đa lễ!"
Lý Niệm Phàm cười khoát khoát tay, "Ha ha, chỉ là một chút đồ ăn mà thôi, không tính là gì cả."
Ánh mắt của hắn rơi vào trên thi thể Thương Ưng tinh và Hào Trư tinh trên mặt đất, lập tức hiếu kỳ hỏi: "Hai con này là thịt rừng mà các ngươi săn được sao?"
Đại Hắc nói: "Chủ nhân, bọn chúng là hai tên thủ hạ của Yêu sư Côn Bằng, muốn tới chiêu an Cẩu tộc, bị Cẩu Vương thuận tay đập chết ở nơi này."
Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, lông mày lại là hơi nhăn lại, trong lòng hơi có chút lo lắng.
Quả nhiên đúng như những gì mình dự đoán, đại lão sau màn của Yêu tộc đúng là Yêu sư Côn Bằng, nói như vậy, Tiểu Đát Kỷ và Hỏa Phượng các nàng muốn nhất thống Yêu tộc, vậy thật quá khó khăn, làm sao có thể là đối thủ của Yêu sư Côn Bằng?
Ánh mắt của hắn vụng trộm nhìn vào Hạo Thiên Khuyển.
Lấy tình thế bây giờ tới xem, Cẩu tộc rõ ràng là không chịu đi theo Côn Bằng thu mua, dù sao Hạo Thiên Khuyển cũng là đối tượng rất cao ngạo, nếu như có thể thêm một cái minh hữu tóm lại vẫn là tốt.
Nghĩ tới đây, hắn mở miệng nói: "Cẩu Vương, không bằng giao thi thể của hai con yêu tinh này cho ta như thế nào? Cam đoan để cho các ngươi có lộc ăn."
Hạo Thiên Khuyển không hề nghĩ ngợi, nói thẳng: "Lý công tử cứ việc cầm đi."
"Đại Hắc, mang theo thi thể hai con yêu tinh này đi theo ta." Lý Niệm Phàm hướng về phía Đại Hắc vẫy vẫy tay.
Sau đó đi nhanh tới một bên khác.
Lý Niệm Phàm không có vội vàng xử lý thi thể, mà là mở miệng nói: "Đại Hắc, ngươi và Hạo Thiên Khuyển có quan hệ như thế nào?"
Đại Hắc nói: "Cẩu Vương thích ăn thức ăn cho chó, có quan hệ cực tốt với ta."
"Vậy là tốt rồi, với ta mà nói, người có thuộc tính ăn hàng là dễ đối phó nhất." Lý Niệm Phàm thở phào nhẹ nhõm, cười nói.
Rồi nói tiếp: "Bây giờ ngươi cũng thành yêu, ta cũng nên nói cho ngươi một số chuyện, Tiểu Đát Kỷ và Hỏa Phượng muốn nhất thống Yêu tộc, nhưng là ... các nàng tám thành không phải là đối thủ của Yêu sư Côn Bằng, ngươi bây giờ đã trở thành một thành viên của Cẩu tộc, cần phải lấy lòng Cẩu Vương nhiều hơn, tới lúc đó có thể cùng với Tiểu Đát Kỷ chiếu cố lẫn nhau được tốt hơn, có hiểu hay không?"
Đại Hắc gật đầu, "Chủ nhân, ta đã biết."
"Ngoan."
Lý Niệm Phàm cười xoa xoa cái trán của Đại Hắc, đưa tay lấy ra một đống gia vị, "Những gia vị này, rất dễ sử dụng, chờ một chút ngươi ở bên cạnh quan sát, sau này có thể làm càng nhiều món ăn ngon hơn, xử lý tốt mối quan hệ với những cẩu hữu của ngươi."
Lý Niệm Phàm cảm thấy chính mình cũng là vì Tiểu Đát Kỷ và Hỏa Phượng mà suy nghĩ tới nát óc a.
Bàn giao một tiếng, hắn lúc này mới chuyển ánh mắt vào trên thi thể hai con yêu tinh, không thể không hơi lúng túng một chút.
Không cần biết là Hào Trư tinh hay là Thương Ưng tinh sinh ra vốn có thể trạng không lớn như khủng long, xem như tu luyện thành yêu, hình thể hai con này vẫn như cũ không tính là quá lớn, cả một ngọn Cẩu sơn này thế nhưng khắp núi là Cẩu yêu, dùng hai con này, làm sao sẽ đủ ăn?
Nếu như ít hoặc là chia không đều, nếu như không đủ ăn, Cẩu yêu không ăn được sẽ khó tránh khỏi sinh ra tâm tư không hài lòng, tóm lại là không tốt.
Niếp Niếp thấy Lý Niệm Phàm ngừng lại, hiếu kỳ hỏi: "Niệm Phàm ca ca, sao vậy?"
Lý Niệm Phàm lắc đầu, "Chỉ riêng hai con yêu tinh này thì chắc chắn là không đủ để chia."
"Chủ nhân, chuyện này dễ thôi, đánh dã thú mà thôi, đây không phải việc khó gì." Đại Hắc vừa nói, vừa quay đầu chạy loạn mà đi.
Đại Hắc giẫm chân trở lại tại chỗ, lập tức, đông đảo Cẩu yêu thi nhau đi lên.
Hạo Thiên Khuyển thấp thỏm không thôi, mở miệng nói: "Cái này ... Cẩu Vương, ta diễn được chứ?"
"Xem như ngươi miễn cưỡng qua cửa, sau này cố gắng rèn luyện." Đại Hắc thuận miệng qua loa một tiếng, sau đó lại khẽ thở dài: "Chủ nhân nhà ta nói thịt của hai con yêu tinh kia không đủ a."
Cáp Ba cẩu yêu vội vàng nịnh nọt nói: "Chuyện nào có đáng gì, muốn bao nhiêu, chủng loại gì, chúng ta lập tức đi bắt!"
"Đơn giản như vậy thì ta sẽ thở dài sao?"
Đại Hắc nhàn nhạt đưa mắt nhìn vào nó, sau đó nói: "Trên đời này, ta và chủ nhân một đường nương tựa vào nhau mà sống, không có người nào hiểu rõ hơn chủ nhân so với ta, nếu không phải có ta một đường nhắc nhở, một đường che chở thì không biết có bao nhiêu người sẽ vi phạm cấm kỵ của chủ nhân!"
"Vừa rồi chủ nhân đầu tiên là nói để cho ta tìm chiếu cố con hồ ly và Phượng Hoàng kia, sau đó còn nói thịt không đủ, ý tứ trong đó ta làm sao có khả năng không hiểu?"
Đại Hắc cúi thấp đầu xuống, giống như có chút xoắn xuýt.
"Từ sau khi con hồ ly và Phượng Hoàng kia tới, sự ưu ái của chủ nhân đã đổi chỗ, ô ô ô ... hiện tại ta còn phải đi chiếu cố các nàng."
Chúng chó hai mặt nhìn nhau, ai cũng không dám nói gì.
Đại Hắc hối hận một trận, sau đó lắc lắc đầu chó, "Thôi được, chủ nhân thích mới là quan trọng nhất, lời của chủ nhân, ta tự nhiên là phải đi tuân thủ vô điều kiện! Chuyện khác ... đều không quan trọng."
Dứt lời, hắn vẫn đứng tại chỗ, chỉ có điều, một cỗ khí tức kỳ lạ đột nhiên tản ra từ trên người của nó, để tâm thần Cẩu yêu xung quanh đều nhảy một cái, cảm thấy một cỗ hoảng sợ không hiểu.
Sau đó chỉ thấy Đại Hắc chậm rãi giơ chân trước lên, chậm rãi duỗi về khoảng không trước mặt!
Ở trước mắt bao người, chân trước thế mà cứ như vậy biến mất, giống như tiến vào một không gian khác, giống như một cánh cửa gấp lại ...
Cảnh tượng như thế nhìn thấy mà giật mình, động tĩnh tuy rằng không lớn, nhưng lực trùng kích tuyệt đối không gì sánh nổi.
Tê --
Tất cả chó, đều cùng nhau hít vào một ngụm khí lạnh, lại đổi mới nhận thức của mình đối với thực lực của Cẩu Vương.
Cùng vào thời gian đó.
Tại cản cứ của một Yêu tộc khác.
Nơi này đã là một mảnh hỗn độn, sông băng và biển lửa trải rộng xung quanh, dãy núi bị san bằng, cả đại địa đổ sụp, khắp nơi đều là thi thể yêu quái.
Tiếng giết chóc vẫn còn đang tồn tại, tiếng phá hủy cũng không ngừng phát ra, các loại yêu lực phun trào ra, để không gian cũng chấn động.
Đát Kỷ và Hỏa Phượng, khóe miệng đều có máu tươi tràn ra, đằng sau Đát Kỷ, chín cái đuôi cáo trắng như tuyết đang lắc lư, đưa tay vung lên, hàn băng đầy trời như là Lam Long, bao phủ hướng về một tên nam tử có thân hình to con mà đi, qua trong giây lát đã đông lạnh hắn thnafh một bức tượng băng.
Chỉ có điều, chỉ mất khoảng thời gian ba hơi thở, trên bức tượng băng đã xuất hiện vết nứt, sau đó vết nứt lan tỏa ra không ngừng, lan rộng ra.
Ngay sau đó, theo một tiếng phịch vang lên, khối băng lập tức vỡ vụn!
Cùng vào lúc đó, trong tay Hỏa Phượng, một đám hỏa diễm màu vàng cuối cùng ngưng tụ mà ra, ngưng tụ thành một con Phượng Hoàng nhỏ màu vàng kim, giương cánh mà bay, giống như lưu quang, trong nháy mắt bay tới bên cạnh người nam nhân kia, chui vào trong thân thể của hắn.
Theo đó là một tiếng rên lên, nam nhân kia trực tiếp bị đánh bay, đồng thời toàn thân đều bốc cháy lên hỏa diễm hừng hực!
"Rống!"
Chỉ là, còn không đợi Đát Kỷ và Hỏa Phượng buông lỏng một hơi, nam nhân kia đã biến thành một con Hắc Hùng to lớn, ngửa mặt lên trời mà thét gào, yêu lực cường đại ngút trời, cuồng phong từ trên người nổ tung mà ra, thổi tan đi hỏa diễm màu vàng kim quanh người hắn.