Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 492: CHƯƠNG 492: TA CHỈ LÀ ĐI NGANG QUA BẮT CON THÚ HOANG, CÁC NGƯƠI CỨ TIẾP TỤC ĐI.

"Không hổ là Cửu Vĩ Thiên Hồ và Hỏa Phượng nhất mạch, trên người ta mang pháp bảo tiên thiên hộ thân, hơn nữa còn cao hơn các ngươi một cảnh giới lớn, thế mà cũng bị rơi vào chật vật như vậy, thiên phú của các ngươi phóng tầm mắt toàn bộ Yêu tộc đều là số một số hai, nếu như có thể trở thành Yêu phi, chắc chắn có thể giữ lại huyết mạch thiên tài làm lớn mạnh Yêu tộc ta!"

Bên trong miệng Hắc Hùng phát ra tiếng vang nặng nề, đôi mắt lại càng ngày càng âm trầm, "Thần phục Yêu sư Côn Bằng cũng không tính là bôi nhọ các ngươi, dừng ở đây đi!"

Trong miệng của nó, đột nhiên phun ra một cái trống hình tròn, sau đó rót yêu lực vào, mặt trống càng lúc càng lớn, sau đó tay gấu đột nhiên đánh vào!

"Ầm!"

Tiếng trống như sấm, chui vào trong tai Đát Kỷ và Hỏa Phượng, đồng thời chọc vào lỗ tai của các nàng, khiến đầu óc của các nàng trở nên trống rỗng.

"Phanh phanh phanh!"

Tiếng trống dồn dập liên tục, Đát Kỷ và Hỏa Phượng đều phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tỏ ra vô cùng lo lắng, cũng là tính tới các loại yêu quái khác, tất cả đều trở thành không cách nào động đậy.

Hắc Hùng cười lạnh nói: "Đại công cáo thành, bắt các nàng về!"

Lập tức có yêu quái giễu cợt nói: "Ha ha, chẳng qua chỉ là hồ ly và Phượng Hoàng có cảnh giới Thái Ất Kim Tiên mà thôi, thế mà còn mơ mộng nhất thống Yêu tộc, đừng để cho người cười tới rớt răng hàm a."

"Cẩu tộc bên kia cũng đã bình định rồi chứ? Yêu tộc chẳng qua chỉ là vật trong lòng bàn tay của Côn Bằng lão tổ mà thôi."

"Đừng nói nhảm, trên người hai người này chỉ sợ cất giấu bí mật rất lớn, tranh thủ thời gian mang đi!"

"Ông!"

Tuy nhiên ngay vào lúc này, trong hư không lại xuất hiện một cỗ rung động khác, lực lượng trong không gian gợn sóng, kèm theo một cỗ khí tức kinh khủng đột nhiên buông xuống.

Bầu trời vốn trong xanh nhưng vào tại thời khắc này đột nhiên trở nên vô cùng âm trầm, mọi người đều cảm khái, nhưng bọn họ nhìn thấy, không biết từ lúc nào, một cái chân chó to lớn vắt ngang trên bầu trời, rồi sau đó lắc lư nhẹ nhàng vỗ xuống.

"Cẩu đại gia, là chân chó của Cẩu đại gia!"

"Hắn tới, hắn tới rồi!"

Đám yêu quái từ phàm trần một đường đi theo Đát Kỷ trên mặt vốn hiện ra vẻ tuyệt vọng thì bây giờ lập tức hiện ra vẻ mừng như điên.

Nhất là tiểu hồ ly, Dã Trư tinh, Thanh Xà tinh và Hắc Hùng tinh, bọn chúng không thể không nhớ tới cảnh tượng ban đầu bị Đại Hắc ngược đãi ở bên trong Tứ Hợp viện, chuyện cũ nghĩ lại mà kinh, vậy mà lúc này nhìn lại, lại cảm nhận được vô cùng thân thiết, kích động đến muốn khóc.

Cẩu địa gia ... quả nhiên rất mạnh, mạnh quá mức tưởng tượng.

Trong con ngươi của Đát Kỷ và Hỏa Phượng cũng hiện ra vẻ kích động, các nàng và Đại Hắc cũng xem như là sớm chiều làm bạn thật lâu, chỉ có điều Đại Hắc dường như có ý kiến đối với các nàng, bình thường đều là kiêu ngạo xa cách.

Tốc độ của cái chân chó (Chân trước nên có thể gọi là tay chó) này không nhanh, nhưng lại mang theo một cỗ uy áp không được phép kháng cự, để cho người ta muốn tránh cũng tránh không được.

Ở dưới cái nhìn trợn mắt há hốc mồm của tất cả mọi người, tay chó cứ như vậy nhẹ nhàng bắt lấy con Hắc Hùng đang đánh trống kia.

Hắc Hùng rất lớn, nhưng đi so sánh với cái tay chó này thì lại nghiễm nhiên trở thành một con gấu đồ chơi, cứ như vậy bị nắm vào trong tay chó, sau đó chậm rãi lên không.

Hắc Hùng rất hoảng, giãy dụa bất lực, kinh hãi muốn chết, "Ai, ai? Làm cái gì? Mau thả ta ra!"

Theo tay chó trở về hưng không một lần nữa, trong thiên địa chỉ để lại một lời nói kiêu ngạo ---

"Ta chỉ là đi ngang qua bắt con thú hoang, các ngươi cứ tiếp tục đi."

Chân chó tới nhanh mà đi cũng nhanh, cứ như vậy biến mất ở trên không trung.

Bầu trời âm trầm một lần nữa khôi phục ánh sáng, tất cả mọi người ngơ ngác nhìn vào nơi chân chó biến mất, sững sờ tới xuất thần, quá không chân thật, giống như mọi chuyện vừa rồi xảy ra chẳng qua chỉ là ảo giác vậy.

Tuy nhiên, nơi Hắc Hùng đứng ở trước đó đã không còn thấy Hắc Hùng, điều này nói cho mọi người biết, vừa rồi là sự thật.

"Cái này, cái này, cái này. . ."

Yêu quái đi theo Hắc Hùng đi tới đây chưa bao giờ được chứng kiến một cảnh tượng như thế, trơ mắt nhìn đại vương nhà mình cứ như vậy chẳng hiểu ra sao cả bị một cái chân chó mang đi, bị dọa đến lông toàn thân đều căng cứng lên, rất nhiều yêu quái vốn đang là hình người thì đều bị dọa đến hiện ra nguyên hình.

Quá kinh dị, quả thực giống như trò đùa vậy.

Chúng ta tiếp tục chứ?

Chúng ta tiếp tục như thế nào?

Chúng ta chạy chứ?

Đại vương cũng đã bị người ta bắt đi rồi a!

Khuôn mặt Đát Kỷ trở nên lạnh lùng, pháp lực tuôn trào, hàn băng vô tận cuốn về phía đám đại yêu đang ngây người bàn tính tiếp tục hay không, "Một tên cũng đừng mong chạy thoát được!"

"Hừ!"

Hỏa Phượng hừ lạnh một tiếng, hai cánh đỏ rực lửa sau lưng nàng mở rộng ra, biển lửa ngập trời, che trời mà lên.

Dã Trư tinh và đám yêu tinh đi theo Đát Kỷ thì ra sức gào to hét lớn, "Tất cả những tên kia, ta ở đây này, xông vào ta đi a!"

...

Tại Cẩu sơn.

Chúng chó nhìn vào Đại Hắc, chúng vừa mới từ trạng thái bức tượng lấy lại tinh thần, sau đó thì thấy chân chó của Đại Hắc chậm rãi thu hồi lại, đằng sau còn có một con Hắc Hùng to lớn cũng không biết là từ đâu tới, bị Đại Hắc kéo đi ra từ trong không gian.

Hắc Hùng to lớn này đã rơi vào trạng thái an tường, tuy nhiên khí tức quanh thân nó vẫn còn lưu lại, lại là để cho một đám Cẩu yêu phải ngẩn ngơ, một lần nữa rơi vào trạng thái biến thành bức tượng.

Đưa chân chó lên xuyên qua không trung, sau đó thì móc ra một con Hắc Hùng đại yêu cảnh giới Đại La Kim Tiên.

Hóa ra đây mới là bắt thú hoang a.

Đại Hắc nhìn vào dáng vẻ trợn mắt há hốc mồm của chúng chó, bên trong đôi mắt hiển thị rõ ra vẻ nhẹ như mây gió, chẳng có gì mà phải ngạc nhiên cả, cao ngạo lạnh lùng nói: "Nhìn cái gì mà nhìn? Còn không mau mang con Hắc Hùng này đưa tới cho chủ nhân nhà ta, để cho chủ nhân nhà ta làm thêm đồ ăn!"

Chúng chó gật đầu liên tục, trông giống như một đám chó hóa thành một đàn gà đang liên tục mổ thóc, sau đó thì nhao nhao đi lên kéo lấy thi thể của Hắc Hùng kéo đi, "Tuân mệnh đại vương, chúng ta kéo đi ngay."

Lý Niệm Phàm đang xử lý thi thể hai con yêu tinh Hào Trư tinh và Thương Ưng tinh, lông trên người hai con yêu tinh này đã được lột sạch một cách vô tình, sạch tới không còn một cọng lông nào, trở nên khắp nơi trụi lủi trần như nhộng, nơi nên được cắt xẻo cũng đã được cắt bỏ, vô cùng sạch sẽ.

Kế hoạch của Lý Niệm Phàm chính là làm một con heo nướng, rồi sau đó làm một nồi canh hầm thịt diều hâu.

Nhìn vào Hạo Thiên Khuyển và chúng chó tranh phần nhau kéo một con Hắc Hùng to lớn đi tới thì lập tức hơi sững sờ, "Yêu hô, con gấu này to a, không tệ không tệ, không hổ là Hạo Thiên thần khuyển, mới chẳng bao lâu đã bắt được một con Hắc Hùng to lớn tới như vậy, lợi hại, lợi hại."

Hạo Thiên Khuyển xấu hổ nở ra một nụ cười tươi rói, "Quá khen, quá khen."

Ta có thể hiểu thành ngươi đây là đang giễu cợt ta không? Ngươi chắc chắn là đang giễu cợt ta có đúng hay không?

Đây chính là tâm tình của ta bây giờ đang tốt, bằng không đặt ở vào trước kia, ta xem như phải liều mạng với ngươi ta cũng chơi a!

"Vừa đúng lại làm một nồi canh hầm tay gấu, những bộ phận khác của con gấu này ... đều treo lên nướng toàn bộ đi, thuận tiện đỡ phiền phức, cũng dễ chia ra để mà ăn." Lý Niệm Phàm lập tức hạ quyết tâm, bắt đầu bắt tay vào làm thịt gấu.

"Niếp Niếp, Long Nhi, các ngươi hỗ trợ ta dựng thêm nhiều cái giá nướng một chút, dựng ở xung quanh đây này, tới lúc đó ta tách ra từng bộ phận mang đi nướng, tránh khỏi lúc ăn mọi người tập trung lại một chỗ quá đông."

"Được rồi, ca ca."

Hạo Thiên Khuyển cũng vội vàng mở miệng nói: "Lý công tử, nơi này là Cẩu sơn của chúng ta, chúng ta cũng phải tới giúp công tử một tay!"

Không cần nó phân phó, những con Cẩu yêu khác đều đã tự giác tranh nhau hành động.

Đường đường là Cẩu sơn, một nơi có phong cảnh hữu tình đột nhiên trở thành nơi tổ chức bữa tiệc liên hoan đồ nướng ngoài trời, vừa đẹp vừa mát giời lại thơm

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!