Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 497: CHƯƠNG 497: TAM GIỚI XUẤT HIỆN MỘT NHÂN VẬT NHƯ THẾ NÀY, CHẲNG LẼ LÀ ...

Đầu Trâu cũng nhắc nhở: "Cẩn thận có bẫy!"

"Ta cảm thấy hắn là thành khẩn đầu hàng." Lam Nhi cắn cắn môi, nhìn vào Lữ Nhạc, lại tiếp tục đi về phía trước.

Hằng Nga bất đắc dĩ nói: "Chúng ta đi qua cùng với ngươi."

Mọi người cùng nhau cảnh giác đi tới trước mặt Lữ Nhạc, Lam nhi thì cầm thuốc sát trùng, đưa tay nhắm ngay vào Chỉ Ôn kiếm.

Tất cả mọi người chăm chú nhìn chằm chằm, Lữ Nhạc thì ngay cả thở mạnh cũng không dám.

"Xịt ----"

Hơi nước chạm tới Chỉ Ôn kiếm, chỉ thoáng một cái, một luồng khí trắng trôi dạt đi.

Trên Chỉ Ôn kiếm vốn dĩ có tinh chất của ôn dịch, ôn dịch thế mà trong nháy mắt tiêu tán không còn, từ một thanh Ôn Dịch Linh bảo lưu lạc thành pháp bảo bình thường, cả thanh kiếm trực tiếp bởi vì được trừ độc mà đạt được tịnh hóa.

"Nói sát trùng là sát trùng, định nghĩa một chút, pháp tắc đã thành! Bất kỳ ôn dịch nào ở trước mặt đều không thể nào phản kháng lại được dù chỉ một chút nào."

Ánh mắt Lữ Nhạc trở nên đờ đẫn, trong đầu không ngừng quanh quẩn cảnh tường vừa rồi kia, lẩm bẩm, "Không tầm thường, không tầm thường! Nó muốn cao minh hơn nhiều so với ôn dịch chi đạo của ta! Thế mà ... ta không nhìn ra được bất kỳ một chút nào."

Thuốc và độc vốn dĩ không thể tách rời, hiểu biết về ôn dịch của người này đối với ôn dịch chi đạo đã rất sâu, đã đạt tới mức độ khiến người kinh hoàng, ta tới so sánh thì chẳng qua chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, không đúng, phải nói là còn đứa trẻ sơ sinh chưa thành hình hài.

Trong con ngươi của hắn nổi lên tơ máu, run giọng nói với Lam nhi: "Cảm tạ Lục công chúa tin tưởng tiểu thần, thứ này chính là Thần Nông cho các ngươi?"

Lam nhi khẽ gật đầu, "Thần Nông này không phải Thần Nông kia, là Công Đức Thánh Quân đại nhân của Thiên Cung chúng ta."

"Ta đã hiểu."

Lữ Nhạc khẽ gật đầu, giống như có một loại cảm giác được trút gánh nặng được giải thoát, si ngốc nói: "Sáng nghe được đạo lí, tối chết cũng được (không hối hận), mặc dù ta không được nghe đạo, nhưng lại chính mắt nhìn thấy một mảnh thiên địa khác, ta nên cảm thấy may mắn, nhiều năm làm ếch ngồi đáy giếng như vậy, cuối cùng may mắn có thể được nhìn thấy sự rộng lớn của thế giới bên ngoài, quá đẹp, quá hùng vĩ."

Cẩu sơn.

"Cờ rốp."

"Cờ rốp."

Tiếng vang giòn giã vang lên bên tai không dứt, hết đợt này đến đợt khác, xuất hiện ở khắp nơi, tạo thành một bản giao hưởng.

Rõ ràng là một ngọn núi rất lớn, từ trên xuống dưới thế nhưng đều là một đám chó, quan trọng nhất là, đám chó này đều không hẹn mà cùng cúi đầu, dùng răng ra sức gặm xương, vừa gặm, cái đuôi còn đang đung đưa trái phải, lộ ra vẻ vô cùng hưng phấn.

Ăn ngon, ăn quá ngon!

Đã lớn tới như thế này rồi, chưa bao giờ được ăn món nào ngon tới như thế này, thậm chí nằm mơ cũng không dám mơ tới trên thế giới này thế mà có loại đồ ăn ngon như thế này.

Sáng ăn vào, chiều chết cũng được (ý không hối hận.)

"Ô ô ô -- "

Có một số Cẩu yêu, nhất là một số Cẩu yêu có tu vi tương đối thấp ở bên trong Cẩu sơn, thậm chí còn đang âm thầm rơi lệ, kết quả các bộ phận trên mặt chó của bọn chúng đều đang chảy nước, nuót bọt, nước mắt và nước lỗ mũi hỗn hợp lại, có thể được gọi là tràng diện cảm động quy mô lớn, có tổ chức.

"Chủ nhân của Cẩu Vương quả nhiên là một cao nhân bình dị gần gũi a, thế mà nguyện ý mời chúng ta ăn món ăn ngon tới cỡ này, ô ô ô ... trái tim ta đang tan chảy."

"Nghe nói, ban đầu số lượng thịt không đủ, chính cao nhân đề nghị chuẩn bị thêm chút thịt, đồng thời mắc giá nướng lên ở xung quanh, lúc này mới có thể để cho chúng ta có may mắn được ăn."

"Người tốt, người tốt nha! Chủ nhân của Cẩu Vương cũng quá tốt đi, ta hâm mộ."

"Thân thể thấp kém tầm thường như chúng ta, có tài đức gì a!"

"Nói câu không tranh đoạt, chỉ cần có thể để cho ta được ăn vào những món ngon như thế này thì bảo ta làm cái gì cũng được, quá trân quý!"

. . .

Hạo Thiên Khuyển nhai nát một cây xương, nuốt xuống, vẫn chưa thỏa mãn vươn đầu lưỡi liếm láp miệng của mình, lúc này mới tràn đầy dư vị ngừng lại.

Thế giới quan của nó xem như lại được đổi mới thêm một lần nữa.

Không biết tại sao? Sau khi đi tới Cẩu sơn, thế giới quan của nó dường như không còn cố định nữa rồi, nói làm mới thì làm mới, không có một chút chỗ sơ hở nào để mà tránh né.

Ban đầu nghĩ thức ăn cho chó đã là tin vui cho Cẩu tộc rồi, tuy nhiên không nghĩ tới thịt nướng mà Lý Niệm Phàm tùy tiện làm ra thế mà lại có thể có mùi thơm ngon đến thế, điều quan trọng là, ngoài thơm ngon ra thậm chí công hiệu còn vượt qua những thức ăn cho chó kia!

Đây là làm được như thế nào?

Quá kinh khủng, quả thực là không thể nào tưởng tượng được.

Khó trách Đại Hắc có thể lợi hại tới như vậy, có được loại chủ nhân này, muốn không lợi hại cũng khó khăn a.

Tam giới xuất hiện một nhân vật như thế này, chẳng lẽ là ...

Sắc mặt Hạo Thiên Khuyển hơi động một chút, bên trong đôi mắt chó đột nhiên toát ra một chút phức tạp, vội vàng đè suy nghĩ trong lòng mình xuống.

Lý Niệm Phàm gặm sạch thịt trên miếng xương của mình, sau đó thuận tay ném xương cho Đại Hắc, cười nói: "Đại Hắc, đón lấy."

Đại Hắc nhảy cẫng lên, há miệng chó ra, lập tức cắn vào trên miếng xương, cái đuôi còn hướng về phía Lý Niệm Phàm lắc lư không ngừng.

Lý Niệm Phàm lập tức cười, "Ha ha ha, đón không tệ."

Trong mắt Hạo Thiên Khuyển không thể không lộ ra vẻ hâm mộ, không nhịn được nghĩ tới đoạn thời gian ở chung với chủ nhân của mình, nó không phải là hâm mộ Đại Hắc có thể có được chủ nhân lợi hại như vậy, nó chỉ muốn chủ nhân của mình quay trở lại bên cạnh mình.

Chủ nhân ... chờ ta!

Mặc dù bây giờ ta biến thành chó liếm, nhưng ta đây là bởi vì cứu ngươi a!

Lý Niệm Phàm vỗ vỗ vào y phục của mình, chậm rãi đứng lên, mở miệng nói: "Sắc trời không còn sớm nữa, ta cũng nên đi, Đại Hắc đi theo Cẩu Vương cho thật tốt có biết không, nhớ phải nghe lời, nghiêm túc học bảnh lãnh của người ta."

"Gâu gâu gâu, chủ nhân yên tâm, ta chắc chắn sẽ đi theo Cẩu Vương học tập bản lãnh cho thật tốt."

Đầu chó của Đại Hắc gật liên tục, sau đó thì lưu luyến không rời mà cọ xát vào ống quần của Lý Niệm Phàm, bên trong miệng còn phát ra tiếng ô ô ô nghẹn ngào.

Quả tim của Hạo Thiên Khuyển thì run rẩy lên, lập tức chủ động che lại hai cái tai của mình để tránh đi lời đối thoại giữa Lý Niệm Phàm và Đại Hắc, trong miệng phát ra lời mời: "Lý công tử, không bằng ở lại Cẩu sơn chúng ta đi a!"

"Không được, không được."

Lý Niệm Phàm lắc đầu liên tục, biểu thị ta đây không có thói quen đi ngủ cùng với một bầy chó.

"Đúng rồi, Đại Hắc ngươi cũng quá keo kiệt đi, mang có chút hoa quả như vậy thì làm sao mà đủ, lần này ta cố ý từ trong nhà mang tới cho ngươi một chút."

Vừa nói, Lý Niệm Phàm đưa tay vung lên, trước mặt lập tức xuất hiện thêm một cái túi xác da rắn, bên trong túi xách da rắn cao cỡ nửa người đổ đầy các loại hoa quả, có thể nói là rực rỡ muôn màu, nhanh chóng làm mù mắt chúng chó.

Hạo Thiên Khuyển nhìn thấy thì choáng váng, nước bọt như thể trở thành sông, từ trong miệng chảy xuôi mà xuống.

Dùng túi xách da rắn đựng linh căn tiên quả, hóa ra trên thế giới còn có loại thao tác này, mở mang tầm mắt.

Nó ngơ ngác nói: "Cái này ... như vậy có nhiều quá hay không?"

Lý Niệm Phàm khoát tay áo, tỏ ra vẻ không đáng kể nói: "Đây thì tính là gì a, chẳng qua chỉ là hoa quả mà thôi, đều không đáng tiền a, dù sao ta ăn cũng không nổi, nhìn thôi cũng thấy phiền rồi."

"A, hóa ra là như vậy a."

Hạo Thiên Khuyển cúi đầu chó của mình sâu xuống, tay chó dùng sức vỗ, thiếu chút tự bế.

Ta không nên hỏi! Ta không nên lắm miệng a! Cái này xong, tự nhiên cung cấp cơ hội tốt đẹp để cho người ta trang bức, ta quá khó khăn!

Long Nhi nà Niếp Niếp thì âm thầm cười vụng trộm...

Lý Niệm Phàm chắp tay, cười nói: "Được rồi, các vị Cẩu huynh đã tới lúc, xin cáo từ!"

"Lý công tử đi thong thả."

Sau đó, Lý Niệm Phàm giẫm lên tường vân, rời khỏi Cẩu sơn, bước lên hành trình trở về Thiên Cung.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!