Mắt thấy Lý Niệm Phàm biến mất ở trong tầm mắt, thân thể chó của Đại Hắc chấn động, lập tức lấy lại tinh thần, bước ra từng bước như mèo bức chậm rãi bước lên bảo tọa Cẩu Vương.
Sau đó, đông đảo Cẩu yêu căn bản không cần nhắc nhở, vội vàng riêng phần mình trở về cương vị của mình, mát xa xoa bóp, mớm nước hoa quả, bón hoa quả, Hạo Thiên Khuyển cũng là nhảy lên một cái, há hốc miệng ra bắt đầu ra sức tạo gió.
Đúng vào lúc này, Đại Hắc thuận tay vung lên, một cái bồn chó rơi vào trước mặt của nó.
"Biểu hiện không tệ, sau này gặp phải tình huống tương tự như thế này thì không cần ta phải nhiều lời đi." Đại Hắc nhàn nhạt mở miệng, "Sau này được hưởng đãi ngộ hưởng thụ thức ăn nhị đẳng cho chó, cố lên."
"Cám. . . cám ơn Cẩu Vương."
Hạo Thiên Khuyển kích động tới muốn khóc, kinh hỉ tới quá bất ngờ, được hưởng thụ khoái cảm khi được thăng quan.
Nó vội vàng nhận lấy bồn chó của chính mình rồi quan sát một chút!
Tiên Thiên Linh bảo!
Quả nhiên ... bồn chó cũng được chia đẳng cấp!
Chỉ riêng cái bồn chó này mà nói thế nhưng còn cao cấp hơn so với pháp bảo mà năm đó chính mình vẫn lấy làm kiêu ngạo a!
Bên trong đám Sư Mao cẩu, chúng chó lập tức nở ra nụ cười vui mừng, đầu tư của mình quả nhiên không sai, Hạo Thiên Khuyển nhảy lên trở thành kẻ tâm phúc của Cẩu Vương, một bước lên trời.
Một bên khác.
Ba người Tiêu Thừa Phong cũng đang ở trên đường áp giải lấy Lữ Nhạc trở về Thiên Cung.
Lữ Nhạc cực kỳ bình tĩnh, ánh mắt có chút mơ mơ màng màng, giống như còn đang đắm chìm trong dâm uy của thuốc sát trùng.
Ở trước mặt hắn còn bày ra một thùng nước, chính là nước giếng ngâm hạt tròn trừ độc, thi thoảng hắn sẽ dùng bát từ bên trong thùng nước này múc ra một bát nước, sau đó thì ừng ực ừng ực uống hết, bên trong miệng còn lẩm bẩm, "Làm thế nào một số loại thuốc hòa vào nhau lại có thể vô hiệu hóa ôn dịch của ta? Đây rốt cuộc là quy tắc gì?"
"Được rồi, ngươi đừng có mà giả vờ giả vịt nữa." Tiêu Thừa Phong thờ ơ lạnh nhạt, vạch trần một cách vô tình, "Ta thấy ngươi rõ ràng chỉ là muốn uống mà thôi! Uống ngon chứ?"
"Mùi vị được." Lữ Nhạc dừng lại, lập tức đập bát, "Ngươi nói bậy, ta không có như vậy!"
Tiêu Thừa Phong không rảnh đi để ý, tiếp tục mở miệng hỏi: "Ta nói ngươi dù sao cũng là chính thần của Thiên Cung, tại sao phải đi gieo họa cho thế gian?"
"Ha ha, chính thần của Thiên Cung?"
Lữ Nhạc giễu cợt nhìn vào Tiêu Thừa Phong, "Ta chỉ là đệ tử của Tiệt giáo, khi nào thừa nhận qua mình là chính thần của Thiên Cung? Trước đây, nếu không phải bị người mưu hại, Tiệt giáo ta làm sao sẽ có kết quả toàn bộ rơi vào Phong Thần bảng? Ta không phục!"
Tiêu Thừa Phong thì mỉm cười, tỏ ra ưu việt nói: "Thôi đi, nói càng nhiều thì cũng không thay đổi được sự thật ngươi gieo họa cho phàm nhân, Tiêu Thừa Phong ta xưa nay sẽ không làm ra chuyện lấn yếu sợ mạnh như vậy, ngươi cũng quá không ra gì."
"Ngươi thì biết cái gì!"
Ba con mắt của Lữ Nhạc đều trợn lên một cái, lạnh lùng nói: "Ta chẳng qua là đang tìm con đường thất lạc của mình mà thôi, nếu như thật sự muốn gieo họa, cảnh tượng mà các ngươi nhìn thấy sẽ nhỏ như vậy sao? Ngươi một cái tên Thái Ất Kim Tiên nho nhỏ, đặt ở trước kia cũng không có tư cách đứng ở trước mặt ta, con mắt ta trừng một cái không chừng ngươi chết ngay lập tức."
Tiêu Thừa Phong cười đến chòm râu rung rinh, nước mắt cũng sắp ứa ra, "Ha ha ha, ngươi một tên tù nhân thế mà vẫn biết nói chuyện cười a."
Hằng Nga thì hiếu kỳ hỏi: "Tìm lại con đường thất lạc của chính mình, đây là có ý gì?"
Lữ Nhạc hừ nhẹ một tiếng, trên mặt toát ra vẻ kiêu ngạo, lạnh nhạt nói: "Ngũ Hành Đạo thuật là chuyện bình thường, đi mây về gió dễ như trở bàn tay, phúc nội ly long tịnh khảm hổ, bắt đến một chỗ tự chịu khổ, luyện Thuần Dương Càn kiện thể, Cửu Chuyển Hoàn đan kéo dài tuổi thọ, Bát Cực thần du thật tự tại, tiêu dao tùy ý Đại La Thiên."
Lam nhi kinh ngạc nói: "Trước kia ngươi là Đại La Kim Tiên?"
"Lúc công chúa, trước đó ngươi không nghe ta giới thiệu sao? Tưởng rằng ta chém gió sao?"
Thái độ của Lữ Nhạc đối với Lam nhi cũng không tệ lắm, nói tiếp: "Vừa vào Phong Thần bảng, nguyên thần khốn ở trong đó, từ đó bị người quản chế, không theo ý mình, hơn nữa, mỗi một lần tử vong, tuy rằng có thể mượn nhờ nguyên thần bên trong Phong Thần bảng tới phục sinh, nhưng là cảnh giới đều sẽ theo đó mà giảm nhiều một lần, ta ở trong Phong Thần lượng kiếp từng chết một lần bởi vì đại kiếp trước đó, khiến cho cảnh giới của ta rơi xuống hai lần, bằng không, đối phó các ngươi chẳng qua chỉ là vung tay mà thôi."
Dừng một chút, hắn nói lời bổ sung: "Đương nhiên, trong trường hợp không sử dụng thuốc sát trùng kia."
Đây đơn giản chính là hack, không thể trêu vào được.
Thần sắc Tiêu Thừa Phong thì khẽ động, hỏi: "Đại kiếp đến cùng là chuyện gì xảy ra?"
Lữ Nhạc nói: "Nói cho các ngươi biết cũng chẳng sao, lúc đại kiếp lần trước xảy ra, Phong Thần bảng trực tiếp quay trở về với thiên địa, tuy rằng khiến cho một phần nguyên thần của chúng ta bị hao tổn, tu vi rơi xuống, nhưng là ... cũng đã hoàn toàn thoát khỏi ràng buộc, trên đời lại không còn Phong Thần bảng đi."
Trên mặt Hằng Nga lộ ra một chút giật mình, "Trách không được Thiên Cung sẽ loạn."
Lữ Nhạc cười nói: "Thiên Cung không loạn thì Tam giới làm sao sẽ loạn?"
Hắn tiếp tục phân tích nói: "Tuy nhiên, ta cảm thấy lần này chỉ sợ lại sắp có hỗn loạn lớn, vị Công Đức Thánh Quân bên trong miệng các ngươi nói thế nhưng là khó lường a!"
"Ha ha, còn cần ngươi phải nói sao?" Tiêu Thừa Phong cười lạnh, "Không phải là ta xem thường ngươi, ngươi biết đấy, ngay cả những gì ngươi có thể tưởng tượng đều chẳng qua chỉ là một phần nổi của tảng băng, sự cường đại của cao nhân, không phải ngươi có thể suy đoán ra được!"
"Trong lòng ta biết."
Lữ Nhạc đột nhiên đứng lên, bái một bái thật sâu đối với Lam nhi, giọng điệu vô cùng chân thành nói: "Lục công chúa, ta có một cái yêu cầu quá đáng, nếu như có thể mà nói, khẩn cầu công chúa dẫn tiến ta tới gặp cao nhân, sau này xem như không có Phong Thần bảng, ta cũng cam nguyện trở về Thiên Cung, nghe theo sai phái!"
Lam nhi căn bản không cần do dự, nhu nhược lắc đầu, "Ta đây không thể nào làm chủ được."
Đúng lúc này, Hằng Nga nhìn thấy một đám tường vân màu vàng kim cách đó không xa đang chậm rãi bay tới, rất cá tính và bắt mắt.
Không thể không cười nói: "Được rồi, đừng nói nữa, chúng ta vô tình gặp được cao nhân."
Vô tình gặp được rồi?
Mọi người cùng nhau nhìn vào phương hướng tỏa ra ánh sáng vàng kim kia, lập tức trong lòng giật mình, thi nhau cung kính đứng chờ đợi ở cổng Nam Thiên môn.
Hơi thở của Lữ Nhạc càng là đột nhiên bị trì trệ, bị niềm vui bất ngờ này làm cho choáng váng.
Như thể giống như ngươi đang nghĩ đến việc đi gặp thần tượng vào giây phút trước, ngay sau đó, người ta đã xuất hiện ở bên cạnh ngươi, quá ngoài ý muốn.
Chính là vị cao nhân này, tùy tiện là có thể khiến cho ôn dịch chi đạo của ta tán loạn, để cho mình thua mà không hiểu ra sao cả đồng thời để cho mình phải tâm phục khẩu phục.
Điều này giống như những con kiến hôi không thể hiểu được sức mạnh của con người, nhưng lại có thể cảm nhận được sức mạnh của con người, quá thần kỳ, chỉ muốn kinh ngạc và tôn thờ.
Đám mây vàng kim càng ngày càng tới gần, huyết dịch mọi người chảy xuôi với tốc độ chậm dần đều.
Hắn tới, hắn tới.
Lữ Nhạc ngay cả thở mạnh cũng không dám, lấy tư thái tù nhân lẳng lặng mà chờ đợi, trong lòng thì hồi hộp.
Không bao lâu sau, thân ảnh Lý Niệm Phàm không nhanh không chậm hạ xuống trên Nam Thiên môn, nhìn vào đám người Lam nhi đang đứng ở cổng chờ đợi mình thì lập tức cười, "Yêu hô, các ngươi cũng trở về rồi sao? Thật trùng hợp a."
Ánh mắt của hắn rất nhanh đã rơi vào trên người Lữ Nhạc, lông mày lập tức nhíu lại, trong lòng đã nắm chắc, Ôn Thần thật đúng là Lữ Nhạc.
Quan trọng là vẻ đặc thù của Lữ Nhạc thật sự là rất dễ phân biệt, tóc giố như chu sa, miệng có răng nanh lớn, ba mắt trợn lên, quả thực không khác với trong miêu tả một chút nào, tướng mạo như thế này lại khó có thể tìm ra người thứ hai.
Trông vẫn rất dọa người.