Bọn họ chỉ cảm thấy tê cả da đầu, tất cả những gì bọn họ vừa nhìn thấy lật tổ hoàn toàn những gì bọn họ biết, thế giới quan xảy ra biến hóa long trời lở đất.
Ở sau khi bọn họ chấn kinh, một cỗ cảm giác tim đập nhanh ầm vang buông xuống, để hơi thở của bọn họ đều bị kiềm chế.
Ngẩng đầu nhìn lên trời, đã thấy một quả đạn đạo rất lớn từ trên trời giáng xuống, không có linh vận, chẳng có pháp lực ba động, nhưng là uy thế lại đạt tới tiêu chuẩn Kim Tiên!
Để bọn hắn cũng không thể không tự chủ dùng pháp lực bảo hộ quanh thân mình.
"Ầm!"
Đám mây hình nấm dày đặc bay lên, biển lửa chói mắt thôn phệ tất cả, chấn động về phía bốn phương tám hướng mà đi, cánh đồng hoang vắng kia trong nháy mắt bị san bằng thành đất bằng, rồi trở thành một cái hố sâu cháy đen!
Tivi đóng lại, mọi người thi nhau lấy lại tinh thần, hai mắt trợn tròn, miệng vẫn như cũ là há ra, trên mặt còn mang theo hoảng sợ.
Ngọc Đế mấp máy miệng của mình, "Thánh Quân đại nhân, vừa rồi đó ... đó là ... pháp bảo gì?"
Lý Niệm Phàm lắc đầu, "Không phải pháp bảo, giống như cung tiễn mà phàm nhân dùng, là binh khí."
"Binh ... binh khí? Sao có thể có binh khí lợi hại tới như vậy?" Tiêu Thừa Phong ngẩn ngơ, hắn nhịn không được nhìn vào trường kiếm trong tay của mình một chút, pháp bảo của ta còn không trâu bằng binh khí của người ta?
"Cuối cùng kia gọi là bom hạt nhân, nguyên lý nổ chính là phản ứng tổng hợp hạt nhân của các nguyên tử, thật ra thì chỉ cần cái thế giới này hiểu đủ sâu thì xem như phàm nhân cũng có thể mượn nhờ lực lượng thế giới, bộc phát ra lực phá hoại rất mạnh."
Lý Niệm Phàm dừng một chút, tiếp tục nói: "Đương nhiên, cái này so với người tu tiên vẫn là không cách nào so sánh được, dù sao những thứ này chẳng qua chỉ là vật chết, tuy nhiên nếu như chỉ nói về lực phá hoại mà nói thì xem như là có thể."
Một quả bom hạt nhân chẳng qua chỉ là một kích toàn lực của Kim Tiên mà thôi, so sánh cả hai, một ngàn viên đạn hạt nhân đều không bằng một tên Kim Tiên tấn công bằng tay.
Tuy nhiên, cái này đã đủ để cho đám người Ngọc Đế phải chấn kinh.
Chỉ nói về lực lượng, đối với bọn họ mà nói thì tự nhiên không tính là gì, tuy nhiên ... những lực lượng này thế nhưng là phàm nhân sử dụng đi ra, vậy thì thật là đáng sợ!
Không thể tưởng tượng nổi, quá kinh dị!
Lý Niệm Phàm thấy bọn họ chấn kinh đến không nói gì, trong lòng vẫn là hơi có chút đắc ý, sự cường đại của nhân loại ngay cả thần tiên cũng phải chấn kinh tới há hốc mồm, đúng là vĩ đại a!
Hắn đưa tay, lấy ra một từ giấy sớm đã viết xong, trên đó đột nhiên viết sáu chữ to 'Bảng tuần hoàn các nguyên tố'.
"Phần danh sách này đại khái là những nguyên tố cơ bản của thế giới, ta cố ý viết ra mấy tờ, các ngươi cảm thấy hứng thú thì có thể xem một chút."
"Tê -- "
Mọi người cùng nhau hít vào một ngụm khí lạnh.
Thế này sao lại là Bảng tuần hoàn các nguyên tố a, đây rõ ràng chính là toàn bộ thế giới a!
"Cảm thấy hứng thú, chúng ta cảm thấy hứng thú!" Đám người Ngọc Đế mở miệng liên tục không ngừng, trơ mắt nhìn vào tờ giấy kia, thận giọng nhận lấy, xem như trân bảo, nặng như thái sơn.
Trên đó, không chỉ có chữ viết còn có rất nhiều ký hiệu, rất nhiều cái ký hiệu xem không hiểu, nhưng lại không trở ngại việc bọn họ cảm thấy thâm ảo.
Có nó, sẽ có được toàn bộ thế giới.
Vương Mẫu mở miệng nói: "Tạ ơn Thánh Quân đại nhân, hôm nay lắng nghe lời giảng giải, quả nhiên là được ích lợi không nhỏ."
Lý Niệm Phàm ha ha cười nói: "Ha ha ha, không cần khách khí, mọi người nói chuyện phiếm mà thôi, trao đổi mở mang kiến thức với nhau vẫn rất tốt."
Theo một tiếng tan học của Lý Niệm Phàm, mọi người lúc này mới ngẩn ngơ đi ra khỏi Công Đức Thánh Quân điện, đầu óc vẫn còn vang lên ông ông, kiến thức của ngày hôm nay thật sự là quá khổng lồ, cần tiêu hóa gấp.
Nội dung trong ti vi kết hợp với lời giảng của Lý Niệm Phàm, bọn họ dần dần có một loại hiểu rõ cấp độ sâu hơn, nhưng trong đầu vẫn hoàn toàn mông lung, có một lớp màng ngăn cản.
"Trước đó ta một mực không hiểu vì sao phàm nhân có thể hóa giải được ôn độc của ta, vào lúc này ta lại là hơi có chút hiểu rõ."
Lữ Nhạc đột nhiên mở miệng nói: "Thật ra thì, người tu đạo như chúng ta, cuối cùng tu vẫn như cũ là pháp tắc trong thiên địa, mà phàm nhân mặc dù không có pháp lực, nhưng cũng có thể đi lĩnh ngộ pháp tắc thế giới, mượn dùng pháp tắc thế giới này làm rất nhiều chuyện vượt qua bình thường."
"Không sai, ở trong ti vi của cao nhân, binh khí trước mặt kia cũng giống như mượn dùng pháp tắc thế giới, mà bom hạt nhân cuối cùng kia, thì là bởi vì hiểu rõ bản chất của thế giới!"
Trong mắt Ngọc Đế tỏa ra ánh sáng, mang theo vẻ kích động, thân thể cũng có chút run rẩy, "Hiểu rõ pháp tắc của thế giới, xem như phàm nhân cũng có thể bộc phát ra lực lượng cường đại, mà ... nếu như hiểu rõ bản chất của thế giới, vậy lực lượng bộc phát ra còn muốn lớn hơn rất nhiều!"
"Đại La Kim Tiên thậm chí Thánh Nhân đều tu luyện pháp tắc trong thiên địa, Thánh Nhân có thể sáng tạo pháp tắc của bản thân, nói là làm ngay, nhưng vẫn không thoát khỏi sự trói buộc của thế giới, trên Thánh Nhân chẳng lẽ là tu ... bản chất của thế giới! Sáng lập thế giới!" Giọng nói của Vương Mẫu trở nên run rẩy, mang theo sợ hãi thán phục, "Cao nhân đây là đang ... truyền đạo cho chúng ta a!"
Buổi học ngày hôm nay, thời gian mặc dù ngắn, nhưng là còn muốn sâu sắc hơn nhiều so với Đạo Tổ truyền đạo năm đó a, nếu như Đạo Tổ biết, chỉ sợ bất kể như thế nào cũng sẽ chạy tới lắng nghe một cách nghiêm túc a.
Bọn họ cùng nhau nắm thật chặt bảng tuần hoàn các nguyên tố vào trong tay, lĩnh hội, trở về nhất định phải lĩnh hội cho tốt!
Trước tiên phải ghi nhớ lại đã!
Quá quý giá, là khai sáng một cái kỷ nguyên mới sau thời Hồng Hoang a!
Sau đó thời gian, lại lần nữa nhàn nhã xuống tới.
Sau lần giảng bài lần trước kết thúc, đám người Ngọc Đế vội vàng đi lĩnh hội, sau đó những kiến thức này bắt đầu được lưu truyền ở trong Thiên Cung, mỗi một người đều kinh động như gặp thần nhân, thế giới quan đạt được đổi mới to lớn.
Thỉnh thoảng, Lý Niệm Phàm còn có thể nghe được trong miệng người nào đó đang lẩm bẩm Bảng tuần hoàn các nguyên tố mà cảm thấy buồn cười.
Những thứ này đối với Lý Niệm Phàm mà nói thì rất đơn giản, nhưng đối với mọi người trong Thiên Cung mà nói thì chính là chuyện rất lớn, bởi vì chưa từng nghe nói qua.
Lý Niệm Phàm không nhịn được thầm nói: "Chẳng lẽ biết được bản chất của thế giới thì có trợ giúp đối với việc tu luyện của bọn họ sao? Hình như ... cũng không phải là không có khả năng, dù sao bọn họ tu luyện là phải căn cứ vào thế giới này, hiểu rõ thêm một phần đối với thế giới này tóm lại vẫn là tốt."
Nhưng nếu như cảm thấy thần tiên không bằng kiếp trước của Lý Niệm Phàm, vậy thì rất buồn cười.
Giống như một phú ông có tài sản ức vạn chưa bao giờ đi qua đồng ruộng, cho nên rất nhiều cây hoa màu đều không nhận ra, ngươi có thể nói hắn không bằng nông dân sao?
Lý Niệm Phàm nói những thứ này thật ra thì cũng không cao thâm, hoàn toàn có thể tổng kết thành một câu: Thế giới này không chỉ là những gì các ngươi nhìn thấy, bản chất của nó bao gồm những thứ rất rất nhỏ, mà năng lượng của thế giới được cung cấp bởi sự chuyển động không ngừng của những thứ rất nhỏ này.
Ngay cả truyền đạo học nghề cũng không tính, chỉ có thể nói là cung cấp một cái phương hướng.
Tuy nhiên, đôi khi chỉ là một cái phương hướng bình thường như vậy, có thể đóng một vai trò vô cùng quan trọng.
Lý Niệm Phàm cũng dần dần tỉnh lại theo thời gian trôi qua, đột nhiên cảm thấy kinh hãi.
"Dù sao chỉ là bản chất của thế giới thôi a, nếu quả như thật khiến đám người này hiểu được, vậy ... vậy sẽ còn đáng sợ tới cỡ nào a!"
"Đậu phộng! Có chút đáng sợ..."
"Ta thật bốc đồng, có vẻ như ta không nên nói cho bọn họ biết những thứ này."
"Sau này vẫn là hơi thu liễm khiêm tốn lại một chút mới được"