Lý Niệm Phàm đang âm thầm nhắc nhở lấy chính mình, dù sao thì hiểu biết của bản thân ở một số phương diện cũng vô cùng đáng sợ, nếu như người bình thường biết thì không tính, nhưng nếu như để cho thần tiên biết, một khi kết hợp vậy hậu quả mà nói e rằng sẽ vô cùng đáng sợ.
Hắn lắc lắc đầu, không suy nghĩ thêm những chuyện này nữa mà là mở miệng nói: "Long Nhi, Niếp Niếp, chúng ta đi thôi, trở về phàm trần sống một đoạn thời gian."
Niếp Niếp và Long Nhi lập tức hưng phấn tới nhảy nhót lên, "Trở về phàm trần? Quá tốt rồi! Đi đi..."
Ở mãi trong Thiên Cung chắc chắn sẽ không được thoải mái tiêu dao tự tại như ở bên trong Tứ Hợp viện, Lý Niệm Phàm cảm nhận được cảm giác đứng chỗ cao vô cùng lạnh lẽo, chính mình vẫn tương đối thích khói lửa trần gian hơn, sau này muốn ngắm phong cảnh thì lại tới chơi đùa một chút.
Lý Niệm Phàm cười nói: "Thuận tiện về xem cây đào cây mận ra sao rồi, ta nghĩ chắc cũng gần như đã trưởng thành rồi."
Trên mặt Long Nhi nở ra nụ cười tươi, "Hì hì ha ha, tốt!"
Lập tức, ba người chỉ đơn giản lên tiếng chào hỏi với thủ vệ của Nam Thiên môn, để bọn họ truyền đạt lại cho Ngọc Đế, rồi hướng về phàm trần mà đi.
Những thủ vệ kia tự nhiên là gật đầu liên tục, nào dám nói nhảm gì, vô cùng khách khí.
Đây chính là địa vị a...
Mà ở lúc Lý Niệm Phàm vừa mới rời đi không bao lâu, Ngao Thành đã hướng thẳng tới Nam Thiên môn mà đến, khuôn mặt có chút bối rối, đi thẳng về phía Lăng Tiêu Bảo điện, ở đằng sau hắn còn có một nam tử trên trán mọc ra một cái sừng màu đen, đây là tiêu chí của Nam Hải Long tộc ...
Chẳng bao lâu, Ngao Thành và tên người của Nam Hải Long tộc kia đã đi tới Lăng Tiêu Bảo điện.
Ngọc Đế và Vương Mẫu cũng đã nhận được tin tức, từ trong tu luyện tỉnh lại, nhưng thật ra cũng không phải là tu luyện, không bằng nói là cảm ngộ thì đúng hơn.
Trong khoảng thời gian này, với sự hỗ trợ của tri thức mà Lý Niệm Phàm truyền thụ cho, sau khi cảm ngộ họ nhận ra rằng, họ đã có định nghĩa và hiểu biết chính xác hơn về thế giới này, có một loại cảm giác đại triệt đại ngộ trước cái ngọn núi cao này.
Tuy rằng chỉ là cảm giác, nhưng đây đã là rất kinh khủng rồi.
Phải biết, bọn họ thế nhưng là Chuẩn Thánh, dù chỉ có một chút tiến bộ thôi thì cũng không có gì sánh bằng, chẳng qua chỉ nghe một bài giảng của Lý Niệm Phàm, vậy mà đã bắt đầu trong lòng có cảm ngộ, một khi có thể tìm hiểu tới thấu đáo, tiền đồ quả thực là vô lượng a!
Hai người bọn họ đưa mắt nhìn nhau, nhiều năm ngầm hiểu nhau khiến cho bọn họ đều cảm nhận được nội tâm chấn kinh của nhau.
Vương Mẫu cảm khái lên tiếng, "Ngọc Đế, cao nhân dù sao cũng là cao nhân, lần này chúng ta thực sự đã nhận được ân huệ vô cùng to lớn!"
"Chúng ta nhận được ân huệ của cao nhân còn ít sao?" Ngọc Đế lắc đầu, hít sâu một hơi, "Với cao nhân mà nói, chúng ta chẳng qua chỉ là con kiến hôi mà thôi, nếu cho con kiến hôi ăn một ít đồ ăn, ngươi sẽ quan tâm sao?"
Vương Mẫu ngưng giọng nói: "Ta đây tự nhiên biết, cao nhân có thể không thèm để ý nhưng chúng ta lại càng không thể quên!"
"Cần ngươi phải nói sao? Chúng ta và con kiến hôi có sự khác biệt lớn nhất là, chúng ta có đầu óc, chúng ta có tâm, chúng ta biết báo ân!" Ngọc Đế trịnh trọng nói, nói tiếp: "Vương Mẫu, ngươi cảm ngộ được như thế nào rồi?"
Vương Mẫu nhíu mày, mở miệng nói: "Ta cảm thấy thế giới trong mắt mình bắt đầu xuất hiện biến hóa, chắc là cảnh giới nhìn núi không phải núi nhìn nước không phải nước, nhưng ngoài đó ra ... ta còn mơ hồ cảm thấy thế giới này có một chút ý bài xích đối với ta."
"Ta cũng cảm thấy vậy." Ngọc Đế trầm ngâm một lát rồi mở miệng nói: "Ngươi còn nhớ Đạo Tổ từng nói, muốn thành Thánh, ngoại trừ cần công đức ra, còn cần Hồng Mông Tử khí, ngoài đó ra, không còn cách nào khác! Ngươi ta cùng nhau cai quản Thiên Cung, chừng đó năm công đức cũng không ít, nhưng khoảng cách trở thành Thánh lại xa xa khó với, chính là bởi vì thiếu đi một sợi Hồng Mông Tử Khí!"
Con ngươi Vương Mẫu đột nhiên co rụt lại, trên trán trong nháy mắt thế mà bởi kinh sợ mà toát ra một giọt mồ hôi lạnh, run giọng nói: "Ngọc Đế có ý tứ là ... chúng ta bây giờ có thể không cần Hồng Mông Tử Khí rồi?"
"Đây chỉ là suy đoán của ta."
Vẻ mặt Ngọc Đế bình tĩnh, trầm giọng phân tích: "Hồng Mông Tử khí, chỉ là quy tắc hạn chế do thế giới này đặt ra, cái gọi là đạo hải vô nhai, tu luyện mặc dù sẽ gặp phải bình cảnh, nhưng một mực không có khả năng có điểm tận cùng! Bởi vậy ... ngoại trừ Hồng Mông Tử khí ra, chắc chắn còn có phương pháp tu luyện tới cảnh giới Thánh Nhân! Chỉ là ... Hoặc là Đạo Tổ không có nói cho chúng ta biết, hoặc là chính hắn cũng không biết phương pháp tu luyện này, khả năng cao là ý sau!
Vương Mẫu hít vào một ngụm khí lạnh, giật mình nói: "Mà phương pháp tu luyện này, cao nhân đã chỉ rõ phương hướng cho chúng ta, nhưng bởi vì chịu tới quy tắc hạn chế của cái thế giới này, cho nên ta mới có thể cảm nhận được bị thế giới này bài xích!"
"Chắc là như vậy, ta suy đoán ... một khi có thể thành Thánh mà không cần dựa vào Hồng Mông Tử khí, vậy chỉ sợ khoảng cách vượt qua sự trói buộc của thế giới này không còn xa!"
Bên trong đôi mắt của Ngọc Đế lóe ra ánh sáng, mặc dù chỉ là suy đoán, nhưng là nội tâm rõ ràng đã khẳng định, "Phương pháp tu luyện quý giá như vậy, vậy mà cao nhân lại nói cho chúng ta biết một cách tùy ý như thế, ta, ta thật ... rất muốn rất muốn quỳ trước mặt cao nhân gọi cao nhân một tiếng sư phụ."
Nói xong lời cuối cùng, giọng nói của hắn lại có chút nghẹn ngào, quả đúng là làm cho mình cảm động tới hỏng mất.
Với người tu đạo mà nói, truyền đạo không thua gì ân tái tạo.
"Đúng vậy a, thứ trân quý như vậy, cao nhân thế mà dùng một loại phương thức gần như chơi đùa để nói ra, đây là cảnh giới cỡ nào mới có thể làm được a."
Vương Mẫu cũng xoa xoa da thịt nơi hốc mắt vốn đã ướt át, trấn tĩnh tâm trạng, trịnh trọng nói: "Chúng ta chỉ có thể dùng hành động của mình để đáp trả lại ân tình của cao nhân! Ngao Thành tới tìm chúng ta, chắc chắn là có việc gấp, nói không chừng có quan hệ với cao nhân, nhanh ra gặp đi!"
Ngọc Đế lập tức gật đầu, "Ngươi nói đúng, nhanh đi!"
Hai người sửa sang lai trang phục mặt mũi, trở lại vẻ đoan chính trang nghiêm, chậm rãi đi tới Lăng Tiêu Bảo điện.
Ngao Thành và một người khác lập tức cung kính hành lễ nói: "Tiểu Long Ngao Thành, Ngao Lực bái kiến bệ hạ, nương nương."
Ngọc Đế giơ tay lên một cái, nói ngay vào điểm chính: "Miễn lễ đi, tới tìm ta vội vàng như vậy không biết có chuyện gì?"
"Bẩm bệ hạ, việc này vô cùng quan trọng, tiểu long không dám tự mình làm chủ, bởi vậy lúc này mới cố ý tới xin chỉ thị của bệ hạ." Ngao Thành dừng lại một chút, hướng về Ngao Lực nói: "Ngao Lực, nói chuyện mà ngươi biết ra đi."
Ánh mắt của Ngọc Đế rơi vào trên người Ngao Lực.
Hắn đã biết toàn bộ Nam Hải Long tộc đều dần dần trở thành nội ứng, không thể không nói, kẻ tính toán ra phương pháp xâm lấn dần dần này quả thực ... trâu bò.
"Bẩm bệ hạ, nương nương, Nam Hải Long tộc ta bây giờ ngoại trừ Long Vương bế quan và mấy tên trưởng lão lâu năm không ra ngoài ra, trên cơ bản tất cả đều đã bị thuyết phục, tự nguyện bỏ gian tà theo chính nghĩa."
Ngao Lực đầu tiên là báo cáo một số thành quả, sau đó nói tiếp: "Gần đây Yêu sư Côn Bằng đang có động thái lạ, bắt đầu tụ tập Yêu tộc một cách trắng trợn, còn đến liên hệ với Nam Hải Long tộc ta và Kỳ Lân nhất tộc, bảo chúng ta tiếp tay cho hắn, cùng nhau tạo ra sự hỗn loạn!"
Ngọc Đế cau mày nói: "Có biết mục đích của hắn là gì không?"
Ngao Lực mở miệng nói: "Hắn muốn để cho chúng ta động thủ với Đông Hải, còn hắn sẽ đích thân đi đối phó Cửu Vĩ Thiên Hồ, tranh thủ trong thời gian ngắn nhất bình định tất cả các thế lực còn lại của Yêu tộc, sau đó lại cùng nhau cùng nhau diệt Thiên Cung, Địa Phủ vân vân... tiến hành một đợt thanh tẩy lớn trong thiên địa, để Yêu tộc nhất thống Thiên Cung!"
Trên mặt Ngọc Đế nở ra nụ cười lạnh khinh thường nói: "Dã tâm không nhỏ a! Chỉ dựa vào hắn?"
Ngao Lực mở miệng nói: "Theo một nguồn tin đáng tin cậy, Yêu sư Côn Bằng dường như còn mời được Minh Hà lão tổ."
Sắc mặt Ngọc Đế lập tức bị kiềm hãm, không cười được nữa, "Như vậy a..."
Lần này khó làm!