Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 505: CHƯƠNG 505: NGƯỜI NÔNG DÂN LÝ NIỆM PHÀM LẠI BẮT ĐẦU ONLINE LẦN NỮA

Nếu đám người này thực sự liên thủ hoàn toàn, Thiên Cung thật đúng là tràn đầy nguy hiểm, cũng may Nam Hải Long tộc và Kỳ Lân nhất tộc, cả tộc đã làm phản, bằng không hậu quả khó mà lường được a.

Sắc mặt của Ngao Thành rất ngưng trọng nói lời nhắc nhở: "Bệ hạ, chỗ mấu chốt nhất là, Yêu sư Côn Bằng chuẩn bị tự mình xuất thủ đối phó Cửu Vĩ Thiên Hồ, chúng ta nhất định phải bảo vệ Cửu Vĩ Thiên Hồ, tuyệt đối không thể để cho xảy ra chuyện a!"

Ngọc Đế trầm giọng nói: "Ta đây tự nhiên hiểu rõ, cao nhân thế nhưng cũng tự mình dặn dò ta, bảo ta phải quan tâm nhiều hơn tới Cửu Vĩ Thiên Hồ và Hỏa Phượng."

Tâm trạng của hắn vô cùng nặng nề, gánh nặng trên vai càng thêm nặng.

Không thể để cho chuyện ngoài ý muốn xảy ra, tuyệt đối không được có một chút chuyện ngoài ý muốn nào!

"Lần này, ta tự mình xuất thủ!" Hắn không chút nghĩ ngợi lập tức làm ra quyết định.

"Ta cũng sẽ xuất thủ!" Vương Mẫu cũng mở miệng, sau đó nói: "Hơn nữa, chúng ta phải bảo đảm Tộc trưởng Kỳ Lân nhất tộc và Long Vương của Nam Hải Long tộc không xuất thủ mới được!"

Mình Hà lão tổ còn thêm Yêu sư Côn Bằng đã là rất khó giải quyết, nếu như thêm Nam Hải Long Vương và Tộc trưởng Kỳ Lân nhất tộc, vậy trận chiến này cũng quá khó khăn, có quá nhiều biến số, rất không ổn.

Ngọc Đế nhìn vào Ngao Lực mở miệng nói: "Muốn để Nam Hải Long Vương và Tộc trưởng Kỳ Lân nhất tộc không xuất thủ, chuyện này cũng đơn giản, tuy nhiên phải xem vào các ngươi!"

...

Tứ Hợp viện.

Lý Niệm Phàm mang theo Long Nhi và Niếp Niếp trở về một lần nữa, cảm giác ấm cúng khi về nhà lập tức đập vào mặt.

Tiểu Bạch cộc cộc cộc chạy tới, cúi người chào nói: "Chủ nhân, hoan nghênh về nhà."

"Tiểu Bạch, ngươi tốt a."

Niếp Niếp và Long Nhi vui cười một lúc, sau đó nhảy nhô nhảy nhào, vui vẻ hớn hở chạy quanh sân, tiếp đó không hẹn mà cùng nhau chạy tới chỗ nuôi gà, vươn tay ra sờ vào từng quả trứng gà tròn vo, có một số quả còn âm ấm, cảm giác thân thiết chợt ùa về.

Niếp Niếp cười nói: "Gà nhỏ a gà nhỏ, biểu hiện của các ngươi cũng không tệ lắm, đẻ nhiều trứng như vậy nói rõ các ngươi không có lười biếng nha."

"Chít chít chít chít!"

Đám gà nhỏ hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang, lập tức xếp thành một hàng, ưỡn ngực lên, cái mông tất cả đều vểnh lên cao, rất ăn nhịp từ dưới mông nhả ra một quả trứng rơi xuống, rất đều giống như đã tập dượt qua vô số lần.

Lý Niệm Phàm cười nói: "Đi thôi, ra hậu viện xem xem."

"Kẹt kẹt."

Đẩy cánh cửa hậu viện ra, một cỗ mùi thơm của cỏ xen lẫn mùi thơm của trái cây đột nhiên xộc vào khoang mũi khiến người ta mê mẩn.

"Oa -- "

Niếp Niếp và Long Nhi đột nhiên kêu lên một tiếng cảm thán, hai đôi mắt tỏa sáng như sao trời.

Trong hậu viện, ở bên cạnh cái hồ nước giữa hậu viện kia.

Cây đào mà Lý Niệm Phàm gieo trồng đã trưởng thành tới có độ cao hơn sáu mét, thân cành to khỏe, trông rất khỏe mạnh, điều quan trọng nhất là nó nở đầy những bông hoa đào hồng thắm xen lẫn những quả đào to mọng, một cơn gió thổi qua, vài cánh hoa đào theo gió mà bay múa trong sân, rơi vào trong đầm nước và bắt đầu quay cuồng theo dòng nước.

Mà ở bên cạnh cây đào, cây mận cũng mọc ra đầy hoa, hoa trắng tinh khiết, dáng vẻ giống như hoa đào tới bảy phần, tỏa ra hương thơm ngát.

Cây đào và cây mận xen lẫn nhau, hương hoa lan tràn bốn phía, đông đảo Kim Diễm phong bay xung quanh, lộ ra vẻ đặc biệt phấn khích.

Cây, hoa, nước, ong mật, đan xen thành một bức họa hài hòa và đẹp mắt.

"Bò....ò... -- "

Một tiếng bò kêu lên phá vỡ sự tĩnh lặng của bức họa, hai con Ngũ Sắc Thần Ngưu thành đoàn đi tới bên cạnh hồ nước, cúi đầu xuống bắt đầu uống nước, bên cạnh bọn chúng thì còn lão quy đang phơi nắng.

Lý Niệm Phàm bước lên phía trước, nhìn cây đào và cây mận, đột nhiên nở nụ cười: "Quả nhiên, đào quả thật đã chín, tuy nhiên mận thế mà còn chưa có mọc ra, có chút chậm."

"Oa, quả đào kia thật đẹp a!" Niếp Niếp và Long Nhi nhìn vào quả đào treo ở trên cây, nước bọt đều sắp chảy xuống.

Lý Niệm Phàm gật đầu, "Quả thực là đẹp, những quả đào này đúng là có chất lượng hàng đầu."

Trong lòng hắn đã dự tính rồi, một cây đào thuộc chủng loại cao cấp như vậy, nếu chỉ có một cây thôi vậy thì thật là đáng tiếc, chờ qua một đoạn thời gian tới bồi dưỡng hạt giống, tranh thủ trồng thêm mấy cây nữa.

Long Nhi nuốt nước miếng một cái, mở miệng nói: "Ca ca, đào chín chưa?"

"Chín."

Lý Niệm Phàm đang định chuẩn bị cưỡi mây mà lên, tuy nhiên trong lòng khẽ động, lại ngừng lại, hướng về phía lão quy vẫy vẫy tay cười nói: "Lão Quy, mau tới đây."

Cưỡi mây tuy rằng tiện, nhưng hái quả đào như thế thì không có hồn, sẽ mất đi rất nhiều niềm vui.

Vẫn là như trước kia thì mới là vui vẻ nhất.

Lão Quy chậm rãi mở mắt ra, sau đó bốn chân di chuyển một cách chậm rãi ung dung mà bò tới, rất tự giác bò tới dưới gốc cây đào.

"Đi, trèo lên rùa!" Lý Niệm Phàm ra lệnh một tiếng, Niếp Niếp và Long Nhi lập tức theo sát đằng sau, vui vẻ trèo lên trên lưng của lão Quy.

Quan sát cây đào ở khoảng cách gần như thế này, ngay cả Lý Niệm Phàm cũng cảm thấy thèm ăn.

Quả đào to bằng lòng bàn tay, không có lông, rất sạch, màu trắng pha hồng, nếu như dùng lời nói tới hình dung thì đó chính là tươi non, rất là đẹp mắt.

Dáng vẻ tự nhiên cực kỳ đều đặn, bề ngoài không một chút tì vết, quả đào căng mọng và có mùi thơm nhẹ.

Đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào một cái, độ cứng vừa phải, Lý Niệm Phàm thậm chí cũng không dám dùng sức, cảm thấy không cẩn thận dùng sức quá một chút sẽ bóp tới chảy ra nước.

"Xoạch."

Lý Niệm Phàm dùng sức cẩn thận, ngắt lấy một quả đào xuống, sau đó thì đưa tới gần miệng, khẽ cắn một miếng.

Không có dùng quá nhiều lực, tuy nhiên dù là như thế thì vẫn có lượng lớn nước đào bắn vọt ra ngoài, thậm chí trào ra từ khóe miệng của Lý Niệm Phàm.

Lý Niệm Phàm không dám lơ là, hắn vội vàng dùng miệng khẽ hít vào, lập tức, chất lỏng thơm ngon tràn vào miệng, tràn ngập khoang miệng, bao bọc lấy toàn bộ đầu lưỡi, vị ngọt ngào xông lên đầu, gần như làm nổ tung toàn bộ vị giác.

Thịt đào theo nước cốt đào tràn vào trong miệng, mềm, cắn nhẹ, phần thịt mềm xốp và hơi đàn hồi ngay lập tức chìm vào kẽ răng, cảm giác đó quả thực là mang tới sự hưởng thụ rất lớn cho răng.

Niếp Niếp và Long Nhi cũng đã là mỗi người ôm một quả đào vừa mới bắt đầu ra sức cắn nhai, nước cốt đào bên trong miệng đã chảy đầy khoang miệng, còn say mê kinh hô lên, "Ăn ngon, ăn quá ngon!"

"Đào này tốt, quả thực là đào ngon." Trên mặt Lý Niệm Phàm không giữ được mà nở ra nụ cười, vì hậu viện của mình có thêm một loại cây ăn quả như vậy mà cao hứng, "Quả thật phải cảm tạ Tử Diệp tiên tử một chút, nhất định phải mời nàng ăn một bữa đào thật thỏa mãn mới được."

Vừa nghĩ, hắn vừa há miệng ra, "Xúy" một tiếng, cắn một miếng đào lớn vào miệng.

Lần này, nước đào đậm đặc làm trào miệng hắn khiến miệng hắn phình to lên, và theo hắn nhai, nước đào ngày càng nhiều hơn, gần như tràn ra khỏi miệng của hắn.

Lý Niệm Phàm vội vàng nuốt ừng ực ừng ực.

Trong tích tắc, một cảm giác thỏa mãn cả thể xác lẫn tinh thần tự nhiên sinh ra, không thể không nói, loại cảm giác này ... thật sự là rất sảng khoái!

"Lão Quy, há mồm."

Lý Niệm Phàm lại hái một quả đào nữa, thuận tay ném vào trong miệng của lão Quy.

Quả đào không nhỏ, nhưng đối với lão Quy mà nói thì như là đường đậu, lập tức một ngụm nuốt vào, còn gật đầu với Lý Niệm Phàm, sau đó lại lười biếng nhắm mắt lại một lần nữa.

"Đúng rồi, hai người các ngươi ăn đào xong thì đừng có vứt hột đào đi, ta muốn trồng thêm mấy cây nữa." Lý Niệm Phàm nhìn thoáng qua trên cây, lắc đầu, "Chỉ có chút như vậy thì không đủ để ăn."

Niếp Niếp và Long Nhi đều gật đầu, "Biết, ca ca."

Lý Niệm Phàm mỉm cười, bắt đầu trầm ngâm, "Cây đào này ra quả ăn không chỉ ngon, ngoài ra còn nở đầy hoa đào cũng là một cảnh đẹp, ta phải quy hoạch một chút cho tốt, nên trồng như thế nào."

"Đã tới lúc quay lại nghiệp cũ."

Sau đó, người nông dân Lý Niệm Phàm lại bắt đầu online lần nữa, Long Nhi và Niếp Niếp thì giúp một tay bắt đầu xới đất để trồng đào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!