Thời gian như nước, đảo mắt lại là ba ngày.
Bên trong Nam Hải.
Mặt biển không hề lặng sóng, gợn sóng hết sóng này đến sóng khác, so với dòng nước thường ngày phải xao động hơn nhiều, thủy triều nhấp nhô, xô vào đá ngầm không ngừng.
Vào một khoảnh khắc nào đó, với một tiếng nổ lớn vang lên, một cột nước khổng lồ từ trên mặt biển bắn vọt lên, mặt biển vốn không yên ổn bỗng chốc trở nên sôi động, vô tận sóng biển từ mặt biển dâng lên tạo hình như rào chắn, thậm chí còn có vòng xoáy, bắt đầu nổi lên, một luồng khí thế đáng sợ bắt đầu quét qua toàn bộ vùng biển.
"Ha ha ha, ha ha ha..."
Dưới đáy biển, trong Nam Hải Long cung phát ra từng tiếng cười điên cuồng, toàn bộ những nơi xung quanh Long cung, theo tiếng cười đó trông rất giống với động đất, lắc lư không ngừng, tất cả Nam Hải Long tộc đều lộ ra vẻ mặt sợ hãi, vội vàng tiến về Long cung.
"Ầm ầm!"
Sâu trong Long cung, một cánh cửa bằng thủy tinh lập tức mở ra.
Ngay sau đó, một con Hắc Long to lớn lao vọt ra từ trong đó, toàn thân Long này mọc đầy vảy màu đen, dưới vuốt có ngũ trảo, long nhãn (mắt rồng) lập lòe giống như đèn lồng, càng là có ánh sáng từ trong mắt bắn ra giống như đèn pin.
Long thân (thân rồng) thoáng hất lên, lập tức toàn bộ Long cung đều chấn động kịch liệt một phen.
"Rống!"
Hắc Long gào thét một tiếng trông cực kỳ hưng phấn, gầm lên như thể giận dữ làm Nam Hải chấn động đến biển động cuồn cuộn, dòng nước nổ tung liên tục phóng lên trời, khắp nơi đều tạo thành cảnh tượng hùng vĩ long hấp thủy (hút nước).
"Ầm ầm!"
Hắc Long lao ra khỏi mặt biển, chấn động trên bầu trời, phóng thích khí thế của mình ra mà không giữ lại chút nào, lập tức, không gian xung quanh nó giống như cũng đang vặn vẹo, một cỗ uy thế ngập trời bắt đầu lượn vòng trong thiên địa.
Sao đó nó uấn éo một lần nữa, lại ầm một cái chui vào trong biển, long vĩ (đuôi rồng) 'Ba' một tiếng đập một cái vào trên mặt biển, sóng thần Nam Hải trong nháy mắt lan tràn tới Đông Hải, khiến cho toàn bộ Đông Hải Long cung đều đang chấn động, uy áp cường đại rạp trời kín đất đè xuống, khiến Đông Hải Long tộc rất hoảng.
Vào lúc này, Ngọc Đế và Vương Mẫu ở trên Thiên Cung đều có thể cảm nhận được, lông mày đột nhiên nhíu một cái.
"Chuẩn Thánh?"
"Là phương hướng Nam Hải Long cung? Nam Hải Long Vương vào Chuẩn Thánh rồi?"
"Hi vọng có thể giữ nó lại được, bằng không một khi nó gia nhập, chúng ta xem như không rút ra được ai tới chống lại."
...
Hắc Long rơi vào Nam Hải Long cung, long thân (thân rồng) hội tụ thành một lão giả khoác áo choàng màu đen, sợi râu bay lên, ngửa mặt lên trời cười to.
Ngao Phong lập tức mang theo các huynh đệ tử muội của Nam Hải Long tộc chạy tới, đều kích động cung kính nói: "Chúc mừng phụ vương, pháp lực tăng nhiều, Nam Hải Long tộc ta ổn thỏa xưng bá Yêu tộc!"
Một đám Long tộc khác đều quỳ một chân trên đất, trăm miệng một lời: "Chúc mừng Long Vương, pháp lực tăng nhiều!"
Nam Hải Long Vương đắc ý cười lên như điên, "Ha ha ha, Long Hồn châu quả nhiên lợi hại, trong đó ẩn chứa lực lượng pháp tắc của đám tiền bối Long tộc chúng ta, trực tiếp để cho ta bước ra khỏi cảnh giới Đại La Kim Tiên, đáng tiếc cảm ngộ của ta còn chưa đủ, tuy nhiên chỉ cần tới thời cơ thích hợp, trảm Tam Thi chẳng qua chỉ là chuyện nước chảy thành sông mà thôi."
Mọi người đồng loạt hô to, "Long Vương uy vũ!"
Ánh mắt của Nam Hải Long Vương quét về phía mọi người, lập tức trên mặt lộ ra vẻ ngạc nhiên, sau đó hài lòng khẽ gật đầu, "Yêu hô, tu vi của các ngươi hình như cũng đều tinh tiến không ít a, chẳng lẽ có kỳ ngộ gì?"
Mọi người sững sờ, Ngao Thư thì nhẹ như mây khói mở miệng nói: "Nào có kỳ ngộ gì, chúng ta chẳng qua chỉ là vì chấn hưng Nam Hải Long tộc nên cố gắng tu luyện mà thôi."
"Được!" Trong mắt Nam Hải Long Vương lập tức bắn ra ánh sáng tán thưởng, "Có lòng, Nam Hải Long tộc ta có các ngươi, lo gì không thể, ha ha ha ..."
Nam Hải Long Vương cười lớn, những người khác thì đi theo cười làm lành.
Sau khi cười được một lúc, Nam Hải Long Vương mỏi miệng lúc này mới ngừng lại, sau đó sắc mặt ngưng tụ lại, mở miệng nói: "Chuyện ta cũng đều biết, các ngươi đối với kế hoạch của Yêu sư Côn Bằng cảm thấy thế nào?"
"Bẩm Long Vương, ta cảm thấy có thể thực hiện!"
Một bên, một tên trưởng lão Long tộc mở miệng, "Bây giờ là thời cơ tốt đẹp nhất để Long tộc chúng ta quật khởi, dứt khoát không bằng thiên thủ với Côn Bằng, diệt trì đối lập, làm lớn mạnh Yêu tộc ta, hơn nữa, lần này chúng ta chủ yếu tiến công Đông Hải, cầm xuống Đông Hải chẳng qua chỉ là chuyện đưa tay nhấc chân mà thôi, trước tiên thống nhất tứ hải rồi lại nói."
"Ừm, ta cũng nghĩ như vậy." Nam Hải Long Vương lại cười một tiếng nữa, trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn, thần công của hắn đại thành, có vẻ như không thể chờ đợi, chuẩn bị đi lập uy trước.
Đúng vào lúc này, Ngao Thư lại lớn tiếng nói: "Long Vương đại nhân, hành động này không ổn lắm!"
"Ừm?" Nam Hải Long Vương nhướng mày, mở miệng nói: "Có gì không ổn?"
"Yêu sư Côn Bằng là loại lòng lang dạ thú, chúng ta tuyệt đối không thể liên thủ với nó!"
Giọng điệu của Ngao Thư trở nên rất nghiêm trọng, bên trong giọng nói còn mang bi thương, "Yêu sư Côn Bằng ỷ vào chính mình là tổ của vạn vật, tự xưng có thể ngang vai ngang vế với Tổ Long của Long tộc chúng ta, căn bản không có để Nam Hải Long tộc chúng ta vào mắt, thủ hạ của nó đều đối xử lạnh nhạt với chúng ta, kiêu căng không thôi!"
Lệ mang trong mắt Nam Hải Long Vương lóe lên, "Lại có việc này? Tên Côn Bằng kia lại ngông cuồng như vậy!"
Lúc này, Ngao Phong đứng ra, trịnh trọng nói: "Phụ thân, căn cứ vào phân tích của ta, Côn Bằng kia rõ ràng đang tính kế Nam Hải Long tộc chúng ta!"
Nam Hải Long Vương lại sững sờ, "Lời này giải thích như thế nào?"
"Trong khoảng thời gian này, ta đọc thuộc lòng Tam Thập Lục kế của phàm trần, rất có cảm ngộ, đưa mắt là nhìn ra được, đây rõ ràng là Côn Bằng dùng kế mượn đao giết người!"
Ngao Phong dừng lại một chút, bắt đầu chậm rãi mà nói, "Chúng ta tiến công Đông Hải, mà lúc này Đông Hải đã quy thuận Thiên Cung, nói theo một cách khác, tới lúc đó chúng ta rất có thể phải giao chiến với Thiên Cung, một khi chuyện này xảy ra, Nam Hải Long tộc chúng ta chắc chắn sẽ tổn thất nặng nề, Tây Hải Hắc Giao đã bị diệt, đây chính là một cái ví dụ sinh động a! Ngược lại là Côn Bằng, nó thu phục Yêu tộc, thế lực chắc chắn sẽ lớn mạnh nhanh chóng!"
"Thì ra là thế." Sắc mặt của Nam Hải Long Vương trầm xuống, "Giỏi tính toán a, Côn Bằng này dám can đảm tính toán với ta?!"
"Phụ vương, nhi thần có một kế, tên là tọa sơn quan hổ đấu!"
Ngao Phong cười nói: "Theo ta được biết, Côn Bằng ở chỗ Cẩu tộc và Cửu Vĩ Thiên Hồ đã ăn phải thiệt thòi, cho nên lúc này mới đưa ra ý định liên thủ, chúng ta không bằng đứng xem hai bên giao thủ, đến lúc đó ngồi làm ngư ông đắc lợi há không phải tốt quá sao?"
Ngao Thư lập tức vỗ tay, vô cùng sợ hãi than nói: "Diệu kế, diệu kế a! Ngao Phong thái tử quả nhiên là đại tài!"
Lập tức, những người khác trong Nam Hải Long tộc cũng thi nhau gật đầu nói phải.
"Yêu sư Côn Bằng đây là chuẩn bị để Nam Hải Long tộc chúng ta làm tiên phong đi đối kháng Thiên Cung, Long Vương đại nhân tuyệt đối không nên trúng kế a!"
"Ngao Phong Thái tử nói rất đúng, còn xin Long Vương đại nhân suy nghĩ lại a!"
"Không thể xuất binh, tuyệt đối không thể xuất binh a!"
...
Lập tức, khí thế hừng hực trong nội tâm của Nam Hải Long Vương đã giảm đi, nó nhìn vào tộc nhân đang xôn xao, bắt đầu nghi ngờ cuộc sống.
Chuyện có thể làm cho gần như tất cả mọi người phản đối là không nhiều a, xem ra việc này quả thực là rất không thể đi.
Trong lòng của hắn lập tức có quyết định, mở miệng nói: "Các ngươi đều là tinh anh của Nam Hải Long tộc ta, vì lo lắng cho Nam Hải Long tộc chúng ta mà suy nghĩ sâu sắc như vậy, ta đương nhiên sẽ không hành động một cách liều lĩnh!"
"Phong nhi nói đúng, Yêu sư Côn Bằng lòng lang dạ thú, quyết không thể để hắn lấy chúng ta làm thương! Hắn đã muốn chống lại Thiên Cung, vậy để cho chính hắn đi tiên phong, chúng ta tạm thời tọa sơn quan hổ đấu, ổn thỏa làm ngư ông đắc lợi, há không phải thơm hay sao?"
"Long Vương đại nhân anh minh!"