Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 507: CHƯƠNG 507: KHÔNG CÓ KHẢ NĂNG! NGƯƠI MUỐN CHIẾN VẬY THÌ CHIẾN!

Cùng vào thời gian này, ở Kỳ Lân sơn mạch.

Yêu Hoàng bước lên trên đỉnh núi, nhìn vào một đám Kỳ Lân ở bên dưới, lập tức trầm giọng nói: "Các ngươi nói rất đúng, thực lực của Nam Hải Long VƯơng bây giờ đã tăng nhiều, cảnh giới của Yêu sư Côn Bằng càng là sâu không lường được, Kỳ Lân nhất tộc chúng ta cũng không thể bị tổn hại, càng không thể tham chiến một cách mù quáng, truyền mệnh lệnh của ta, yên lặng theo dõi kỳ biến, không được tự tiện nhúng tay vào!"

"Yêu Hoàng đại nhân anh minh!"

Đảo mắt lại là hai ngày trôi qua.

Tiên giới, ở một nơi vạn yêu tụ tập.

Khuôn mặt thon gầy như đao, Yêu sư Côn Bằng với bộ râu dài đứng ở trên một cái đài cao.

Ở bên người của hắn, một tên Trư yêu cường tráng đang báo cáo tình huống, càng nghe, sắc mặt Côn Bằng càng trở nên âm trầm, cuối cùng càng là âm trầm như nước, khóe miệng hơi run rẩy.

"Hồ đồ, hồ đồ a!"

Ánh mắt của nó lập lòe không ngừng, tức giận tới chửi ầm lên, "Bọn chúng là heo sao? Thời cơ tốt đẹp như vậy để làm Yêu tộc chúng ta lớn mạnh lên, bọn chúng thế mà làm như không thấy?"

Nhân lúc cao thủ của Yêu tộc nhiều nhất, liên thủ với nhau là có thể quét sạch Tam giới, tiêu diệt Thiên Cung, đây là cơ hội tốt cỡ nào, tới lúc đó, Yêu tộc lại chia thiên hạ, chuyện thật tốt a.

"Long Phượng Kỳ Lâm tam tộc quả nhiên không đáng tin cậy a! Năm đó chính là vì tranh đoạt Tam giới, từ đó nội đấu đến biên giới diệt tuyệt, bây giờ Yêu tộc còn chưa có lớn mạnh a, bọn chúng bây giờ đã bắt đầu nội đấu rồi?"

Lúc này, Trư yêu ở bên cạnh nhịn không được mở miệng, "Yêu sư đại nhân, bọn chúng rõ ràng không phải heo, nếu như là heo vậy thì dễ lảm ồi, lão Trư ta chắc chắn là người đầu tiên dẫn chúng nó đầu nhập vào dưới chướng của ngài."

"Cút sang một bên, truyền mệnh lệnh của ta, lập tức xuất chinh!"

"Ào ào ào!"

Trong thoáng chốc, yêu khí ngút trời, vô số đám mây yêu che khuất cả bầu trời, che khuất đi ánh sáng trên bầu trời, mênh mông cuồn cuộn nhanh chóng đuổi theo nhau bay về một cái phương hướng.

Yêu lực khổng lồ bay thẳng trên bầu trời xanh, khiến cho thiên địa đổi màu.

Yêu sư Côn Bằng đứng ở trong hàng ngũ, ánh mắt lập lòe liên tục.

Hắn đang tự hỏi, nhân mã mà chính mình phái đi ra đến tột cùng là vì sao mà có thể thất bại được.

Càng nghĩ càng cảm thấy tuyệt đối không thể xuất hiện sai sót nhầm lẫn mới đúng.

Chỉ là một Cẩu tộc, thế mà để tin tức của hai tên đại yêu Thái Ất Kim Tiên mất đi, Cửu Vĩ Thiên Hồ thì càng không hợp thói thường, chính mình không chỉ phái ra một tên Đại La Kim Tiên, càng phái ra ba tên đại yêu và đông đảo tiểu yêu đi theo, thế mà cũng không có một tên nào trở về, đội hình như vậy mà cũng không đánh nổi sao? Hoàn toàn không phải a!

"Đúng là một đám phế vật! Làm hỏng kế lớn của ta!"

Côn Bằng nhịn không được mắng nhỏ một tiếng, "Chỉ là Cẩu tộc và Cửu Vĩ Thiên Hồ và Phượng Hoàng tàn dư vậy mà cũng không đối phó nổi, ta cần bọn chúng để làm gì?"

Trư yêu ở bên cạnh lập tức mở miệng nói: "Yêu sư đại nhân, nếu không để cho ta đi xung phong, trước tiên diệt đám Cửu Vĩ Thiên Hồ và Cẩu tộc rồi lại nói!"

"Hừ! Ngươi thật sự cho rằng ta làm ra thanh thế to lớn như thế này chỉ là vì để đối phó Hồ Ly và đám chó kia sao?"

Côn Bằng lạnh lùng nhìn vào Trư yêu, cười lạnh nói: "Đây chẳng qua chỉ là chuyện thuận đường mà thôi! Đám Hồ Ly và đám chó con kia ta tùy tiện đưa tay là có thể đập chết, mục tiêu của ta là ... Thiên Cung!"

Trư yêu lộ ra vẻ chợt hiểu, "Hóa ra là muốn đi xâm chiếm Thiên Cung, Yêu sư đại nhân quả nhiên suy tính sâu xa."

"Xâm chiếm cái gì mà xâm chiếm? Ta cái này gọi là đi cầm lại!"

Côn Bằng lập tức cải chính: "Thiên Cung ban đầu chính là Yêu đình, là thứ thuộc về Yêu tộc chúng ta, hành động này của ta có thể gọi là xâm chiếm sao?"

Trư yêu mở miệng nói: "Yêu sư đại nhân dạy rất đúng."

Côn Bằng lạnh nhạt nói: "Lấy chỉ số thông minh của ngươi, nói những chuyện này ra với ngươi thì chẳng có gì thú vị cả, bảo cho tất cả mọi người đẩy nhanh tốc độ lên, chúng ta tới đánh bất ngờ, không cho đối thủ có bất kỳ cơ hội chuẩn bị nào!"

Lập tức, đám 'mây yêu' lại tăng tốc thêm lần nữa, trên không trung lưu lại một dải yêu khí thật dài.

Nửa canh giờ sau, đám mây toàn là yêu này tiến vào trong một sơn cốc, một cái bóng khổng lồ đổ xuống bao trùm toàn bộ sơn cốc này vào bên trong.

Uy áp ngập trời giống như là thủy triều từ trên đám mây yêu trút xuống, trấn áp đến đông đảo yêu quái ở bên trong sơn cốc đều run lẩy bẩy, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Sắc mặt của Đát Kỷ và Hỏa Phượng đều trở nên ngưng trọng, từ trong sơn cốc đi ra, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đám mây yêu, sau lưng các nàng, đông đảo yêu quái cũng đều ngẩng đầu lên nhìn trời, trong con ngươi mang theo vẻ bất an.

"Khí thế thật là khủng bố a!" Hắc Hùng tinh rụt cổ một cái, "Cần thiết hay không? Đối phó chúng ta cần xuất động nhiều yêu như vậy sao?

Dã Trư tinh cũng là mắt nhỏ trợn trừng, thấp thỏm nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước miếng, "Tiểu Thanh, xong, lần này chúng ta tám thành sắp xong rồi.

Tiểu Thanh thì hóa thành nửa người nửa xà, sau lưng kéo theo một cái đuôi thật dài, mở miệng nói: "Ngươi sợ? Ngươi nhìn vào bên trong đám mây yêu kia, cũng có một con Trư yêu, xem ra địa vị còn không thấp, nhận cái thân thích, không chừng sẽ để cho ngươi đầu nhập vào.

"Sợ? Lão Trư ta đây có thể từ phàm trần hỗn tới Tiên giới, dựa vào là cái gì? Dựa vào là sự dìu dắt của Yêu Hoàng đại nhân!" Khuôn mặt Dã Trư tinh lập tức hiện lên vẻ nghiêm túc, "Chúng ta là từ phàn trần cùng nhau dốc sức làm đi lên, thế nhưng đều là nguyên lão! Ngươi để cho ta nhận thân thích? Chẳng lẽ lại nhận con trai trở về?"

Hắc Hùng tinh lập tức tán thưởng nói: "Nói rất hay! Lão Trư, ta phải thay đổi cách nhìn đối với ngươi, nghĩ không ra ngươi thế mà có thể nói ra những lời nói rất có tiêu chuẩn chất lượng đo lường như vậy."

Tiểu Thanh thì trịnh trọng nói: "Ba huynh muội chúng ta, một đường đi theo Yêu Hoàng đại nhân, chứng kiến được cảnh tượng mà trước kia chúng ta cho rằng cả đời này đều không thể nhìn thấy, càng là hưởng qua những món ngon mà ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ, mặc dù chỉ là canh thừa thịt nguội, nhưng ... đó cũng là tạo hóa vô cùng to lớn! Để chúng ta có thể đi tới một bước ngày hôm nay, đến tận đây chúng ta đã vượt qua mục tiêu đề ra của bản thân trước kia quá nhiều rồi ... bây giờ phải chết thì có gì mà phải sợ!"

Đúng vào lúc này, ở trên đám mây yêu có một cỗ khí tức thật lớn ầm vang rơi đập mà xuống, mang theo sự cường thế và uy nghiêm, giống như trời xanh sụp đổ, cây cối xung quanh sơn cốc đều bị uốn cong xuống, đông đảo tiểu yêu trực tiếp bị trấn đến tê liệt ngã xuống trên mặt đất, yêu lực rối loạn.

Sắc mặt ba người tiểu Thanh lập tức bị kiềm chế, dũng khí vừa mới nâng lên lập tức xuống dốc không phanh.

Tiểu Thanh nhịn không được khe khẽ nói: "Nếu như có Cẩu đại gia ở đây thì tốt, đến có thêm nhiều hơn nữa thì ta vẫn yên tâm."

Dã Trư tinh bắt đầu động viên bản thân, mở miệng nói: "Cẩu đại gia sẽ xuất thủ không? Ta cảm thấy chắc là sẽ xuất thủ đi, dù sao, nuôi ta tới mập mạp tráng kiện như thế này cũng không dễ dàng, không có lý do gì để thịt của ta tiện nghi cho người ngoài."

Hắc Hùng tinh gật đầu rất tán thành nói, "Ngươi nói rất có đạo lý, một thân thịt gấu này của ta cũng là rất đáng giá a."

Trên đám mây yêu.

Côn Bằng từ trên cao nhìn xuống, khinh thường cười một tiếng, một bộ dáng vẻ nhẹ như mây gió, lạnh nhạt nói: "Con Cửu Vĩ Thiên Hồ kia xem như có chút môn đạo, thế mà triệu tập nhiều Yêu tộc như vậy, tuy nhiên chẳng qua đều chỉ là một đám ô hợp mà thôi, không đáng để lo! Bản thân ta là tổ của Yêu tộc, nghĩ tới Cửu Vĩ Thiên Hồ và Hỏa Phượng cũng là người nổi bật trong Yuê tộc ta, ta vẫn là có thể cho chúng nó thêm một cơ hội!"

"Yêu sư đại nhân, ta đã hiểu!"

Trư yêu lập tức lĩnh ngộ ý tứ của Côn Bằng, cất bước tiến lên, lớn tiếng nói: "Côn Bằng chính là tổ của Yêu tộc ta, bây giờ Yêu Hoàng bất định, Côn Bằng mới là nhân tuyển thích hợp đứng lên làm Yêu Hoàng, Cửu Vĩ Thiên Hồ, Hỏa Phượng, hai yêu các ngươi đều là Vương giả trong Yêu tộc, tuyệt đối không nên sai lầm, Côn Bằng lão tổ đại phát thiện tâm, nguyện ý cho các ngươi thêm một cơ hội, còn không mau mau thả binh khí xuống đầu hàng?"

Khuôn mặt Đát Kỷ trở nên lạnh lùng, ngưng mắt nhìn lên trời, mở miệng nói: "Không có khả năng! Ngươi muốn chiến vậy thì chiến!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!