Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 510: CHƯƠNG 510: TA MUỐN LIỀU MẠNG VỚI CON HEO NÀY! KIẾM TỚI!

"Ngươi dọa ta sao, chi là hai Thái Ất Kim Tiên mà thôi, có gì mà không động được?" Côn Bằng lơ đễnh cười một tiếng, khoát tay, Phiên Thiên ấn tiếp tục lớn thêm mấy phần đập về phía Vương Mẫu!

Một bên khác.

Trong lúc Trư yêu đang cười lên ha hả, điều khiển hỏa diễm ngập trời bao quanh mấy người Đát Kỷ, trên hỏa diễm càng là có Tứ Tượng tháp ầm ầm rơi xuống.

Tháp cao mấy trượng, không lớn, nhưng là theo rơi xuống, xung quanh tháp lại xuất hiện nhiều dị tượng, và đi kèm theo dự dâng trào dữ dội của Địa Hỏa Phong Thủy, rơi đập mà xuống với một lực khủng khiếp!

Đát Kỷ đưa tay vung lên, cái khăn mùi soa kia bay ra, ở trên không trung bày ra một cái tấm chắn.

"Ầm ầm!"

Tứ Tượng tháp đập vào trên tấm chắn, lập tức oanh kích khăn mùi soa đến tràn đầy nguy hiểm, sắc mặt Đát Kỷ cũng đã tái đi.

Đấu pháp, đấu chính là pháp bảo và pháp lực.

Dưới một kích này, pháp lực Đát Kỷ đã bị hao tổn to lớn, pháp bảo càng là dần dần mất đi ánh sáng.

Căn bản chịu không được mấy lần.

Nàng ta cắn răng một cái, yêu lực toàn thân giống như thủy triều mà tuôn ra, đưa tay lật một cái, hồ lô màu vàng óng xuất hiện trong tay, tỏa ra vầng sáng, bao phủ về phía Trư yêu.

Khí tức Chiêu Yêu phiên lập tức bao phủ toàn trường, để tất cả yêu tộc ở đây đều rối loạn trong lòng, lộ ra vẻ chấn kinh và kính sợ.

"Chiêu Yêu Hồ lô thế mà ở trong tay của nàng, trách không được dám tự xưng Yêu Vương!" Trong mắt Côn Bằng lóe ra vẻ lạnh lùng, "Xem ra càng phải giữ lại nàng ta!"

Chiêu Yêu phiên vốn không phải được Nữ Oa luyện chế mà thành sao, bây giờ lại biến thành hồ lô một lần nữa, xem ra Tuyệt Địa Thiên Thông quả nhiên đã để cho rất nhiều linh vật trở lại với cội nguồn.

Trư yêu bị ánh sáng màu vàng kim chiếu vào, lập tức cả người đều có chút hoảng hốt, cảm thấy triệu hoán, sinh ra một loại cảm giác thần phục, giống như hồ lô này sinh ra đã có thể hiệu lệnh Vạn yêu trong thiên hạ.

Nguyên thần kém một chút là sẽ bị hút vào.

Nó vội vàng lắc lắc đầu, đôi mắt trầm xuống, trong lòng hơi phát lạnh, ngẩng đầu một cái, lại nhìn thấy một con tiểu hồ ly với bộ lông mượt mà xuất hiện ở trước mặt mình, bong bóng màu hồng phấn bắt đầu lưu động quanh thân mình, bầu không khí lập tức trở nên đẹp đẽ.

Đầu lưỡi của nó không thể không duỗi ra, nước bọt chảy ròng ròng, lộ ra dáng vẻ của Trư ca, "Oa, tiểu hồ ly này thật xinh đẹp..."

Hai lần thất thần liên tục, chỉ có thể xem là trong chớp mắt thế nhưng lại cực kỳ quan trọng!

Tiêu Thừa Phong ngự kiếm mà đi, trường kiếm như cầu vồng, ngang qua thiên địa, ngàn vạn kiếm khí ngưng tụ thành một điểm, trong nháy mắt ánh sáng lạnh lẽo phóng tới!

Bởi vì có công đức gia trì, trường kiếm chẳng mấy chốc đã xông phá vòng bảo hộ pháp lực của Trư yêu, đâm về phía cổ họng của nó!

Hỏa Phượng cũng đưa tay vung lên, Khổn Tiên thằng như linh xà bay nhanh trói buộc về phía Trư yêu mà đi.

Tiến hành đồng bộ!

Ở vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, lông tơ trên toàn thân Trư yêu đều dựng đứng hết cả lên, đột nhiên nó trở nên vô cùng tỉnh táo, thân thể đột nhiên hơi nghiêng một cái.

"Xùy!"

Trường kiếm lóe lên một cái rồi biến mất, đâm xuyên qua bờ vai trực tiếp chém đứt cánh tay phải của nó!

Nó kêm thảm một tiếng, lập tức trong mắt lộ ra vẻ hung ác, yêu lực như biển, Ly Địa Diễm Quang kỳ càng phát ra ánh sáng chói mắt, biển lửa trực tiếp nuốt mất Khổn Tiên thằng, làm cho Khổn Tiên thằng mất đi linh vận.

"Khi dễ ta không có Linh bảo phòng ngự sao? Đều chết cả cho ta đi!"

Ở trong tiếng gầm thét tức giận của nó phát ra một tiếng heo kêu, hai mắt đã đỏ ngầu, tính tình hung hăng thể hiện ra rõ ràng, hiện ra nguyên hình lại là một con lợn rừng toàn thân đen nhánh có răng nanh, răng nanh ngoài miệng lóe lên tia sáng lạnh lùng sắc bén, đôi tai mập mạp, thân hình to lớn.

"Ầm!"

Nó bắn vọt mà ra, chỉ thấy một tia sáng màu đen lóe lên, đã lao tới trước mặt Tiêu Thừa Phong, răng nanh của nó cũng không kém gì so với Linh bảo bình thường, hướng đâm về phía ngực của đối phương!

Đôi mắt Tiêu Thừa Phong cũng đỏ lên, pháp lực toàn thân tuôn trào, trong lòng không có ý định rút lui nào, "Ta muốn liều mạng với con heo này! Kiếm tới!"

Trường kiếm trở về nơi tay, kiếm khí chấn động bát phương, giống như một bức màn ánh sáng bay lên trời, rơi về phía Trư yêu!

Hắn biết thế cục trước mắt, ba người bên mình liên thủ với nhau cũng không phải là đối thủ của Trư yêu, nhưng mọi chuyện đều có sự đánh đổi, Đát Kỷ và Hỏa Phượng rõ ràng là không thể để cho có một chút tổn thương nào, vậy chỉ có thể để cho mình tới.

Vì cao nhân, hy sinh ta một cái kiếm này!

"Ầm!"

Trường kiếm và Trư yêu va chạm vào nhau, Tiêu Thừa Phong lập tức như là đạn pháo bị bắn ngược ra đằng sau, pháp lực toàn thân tan rã, khí tức suy yếu tới cực điểm, "Ầm" một tiếng, cả người lún vào trong lòng một ngọn núi ở xa xa, nổ tung ra một cái động sâu.

Trong mắt phải của con Trư yêu xuất hiện một vết thương gớm ghiếc, từ trên xuống dưới, máu tươi tuôn ra.

Uy lực của Công Đức Linh bảo lộ ra sự ghê gớm một cách rõ ràng vào lúc này, nếu như kiếm này là Công Đức Chí bảo vậy thì Trư yêu kia cũng không dám tiếp mà sẽ lập tức tránh còn không kịp chứ đừng nói tiếp.

"Dám đả thương ta? Lớn mật!"

Trư yêu càng cuồng bạo hơn, không để ý tới vết thương của chính mình một chút nào, quay người lao vọt về phía Đát Kỷ.

Đồng thời, Ly Địa Diễm Quang kỳ và Tứ Tượng tháp cũng đã dồn Đát Kỷ và Hỏa Phượng tới cực hạn.

"Tỷ tỷ!" Tiểu hồ ly thu mình lại sau lưng Đát Kỷ, dọa đến mặt hồ ly cũng thay đổi, tuy nhiên phần nhiều hơn chính là lo lắng.

Trư yêu thế lớn, sự kinh khủng của Đại La Kim Tiên vào lúc này được hiển thị ra một cách rõ ràng, quanh thân nó, vầng sáng pháp tắc lưu chuyển, đảo loạn pháp tắc ở khu vực này, giống như lực lượng của thiên địa chỉ ép về phía một cá nhân, kinh khủng tới cực điểm, không cách nào ngăn cản.

Cùng với sự hộ trợ của hai kiên Linh bảo, nếu như là Thái Ất Kim Tiên khác thì sớm đã thành tro bụi rồi.

Đát Kỷ và Hoảng Phượng mặc dù chỉ là Thái Ất Kim Tiên đỉnh phong, nhưng đi theo Lý Niệm Phàm, thường xuyên được tắm rửa trong pháp tắc, có thể nói là xung quanh khắp nơi đều là kỳ ngộ, cho nên vào lúc này mới có thể miễn cưỡng ngăn cản một lúc.

Khóe miệng Đát Kỷ đã tràn ra máu tươi, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt xanh lạnh mà ngưng trọng, không cần biết nguy hiểm tới cỡ nào ta nhất định phải bình định Yêu tộc cho chủ nhân, nếu như thua, chủ nhân chắc chắn sẽ thất vọng a.

Nàng ta chậm rãi đưa tay, máy chơi trò chơi xuất hiện trong tay, sau đó duỗi tay ngọc mảnh mai ra, vuốt một vuốt vào trên máy chơi game.

Lập tức, ngàn vạn vầng sáng từ dưới chân mọc lên!

"Phốc!"

Nàng ta còn ngại chưa đủ, trong miệng lập tức phun ra một ngụm máu tươi, pháp lực tăng vọt lên một cách khác thường, trên máy chơi trò chơi lập tức bắn ra tia sáng tối thượng, có ngàn vạn trận ảnh bao quanh, vô tận sát trận theo hàn băng biến thành đường băng phun trào về phía Trư yêu.

Còn có vô số trận pháp phòng ngự, trôi nổi lên ở xung quanh, ngăn cản hỏa diễm và Tứ Tượng tháp.

Đồng thời, một trong chín chiếc đuôi đang lắc lư phía sau nàng ta đã bị lột bỏ!

Tiểu hồ ly dùng hai cái chân trước che kín miệng của mình, mắt trợn tròn, nước mắt lăn xuống không ngừng, chân tay luống cuống nói: "Tỷ tỷ! Ta ... ta phải làm gì để giúp ngươi?"

Nó liên tục muốn giải phóng ra thần niệm một lần nữa, nhưng đã mất đi tác dụng đối với Trư yêu, ô ô ô, ta rất yếu, nếu như ta rất lợi hại thì tốt rồi.

Sắc mặt của Hỏa Phượng cũng trở nên nặng nề, một đóa hỏa liên (bông sen lửa) màu đỏ rực ngưng tụ ở trên lòng bàn tay của nàng, sau khi nàng ta phun một ngụm máu tươi vào trên hỏa liên, hỏa liên kia xoay tròn với tốc độ nhanh chóng hơn, trong nháy mắt đã hóa thành màu vàng tinh luyện.

Hình dáng sau tinh luyện cũng đang biến hóa không ngừng, thế mà hóa thân thành một con Tam Túc Kim Ô.

Hỏa của Tam Túc Kim ô màu vàng kim, đây là thu hoạch được từ bức họa Kim Ô mà năm đó Lý Niệm Phàm vẽ ra, Hỏa Phương từ đó tới nay một mực đang cô đọng pháp tắc trong đó.

"Hưu -- "

Kim Ô huýt dài một tiếng, giống như một mặt trời nhỏ màu vàng kim, lao về phía Trư yêu!

Ly Địa Diễm Quang kỳ bao trùm lấy Trư yêu, hỏa diễm kỳ lạ bao quanh, xông phá lấy từng cái trận pháp mà Đát Kỷ bày ra, mang thoe xu thế điên cuồng, mạnh mẽ công tới!

Vương Mẫu và Ngọc Đế nhìn thấy cảnh tượng thảm liệt như vậy, hai mắt lập tức trừng lớn, dọa đến hít vào một ngụm khí lạnh, tê cả da đầu.

"Ngươi xong!" Vương Mẫu nhìn vào Côn Bằng, ngưng giọng nói: "Hiện tại mau bảo tên Trư heo kia dừng tay lại, sau đó quỳ xuống thành kính lễ bái bồi tôi, nói không chừng còn có thể giữ được toàn thây."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!