"Ngươi đang nói nhảm cái gì vậy?"
Côn Bằng sửng sốt một lúc, có chút không dám tin tưởng vào lỗ tai của mình, cười lạnh nói: "Chẳng lẽ ngươi cho rằng ngươi nói ra loại chuyện nhảm nhí này là có thể ảnh hưởng tới đạo tâm của ta sao? Suy nghĩ của ngươi làm sao lại ấu trĩ tới như vậy a."
Vương Mẫu trầm giọng nói: "Dưới loại tình huống này ta cũng không có gạt ngươi, người đứng đằng sau Cửu Vĩ Thiên Hồ và Hỏa Phượng là một vị cao nhân tuyệt thế, ngươi căn bản không thể trọc vào, tranh thủ thời gian dừng tay lại đi!"
"Cao nhân tuyệt thế? Chính là Côn Bằng ta a!"
Yêu sư Côn Bằng cười ha ha, "Chẳng lẽ lại là Thánh Nhân, Côn Bằng ta cũng là người từng thấy qua nhiều chuyện trong đời, nếu như thật là Thánh Nhân, chờ lộ diện lại nói!"
Vương Mẫu vội vàng mở miệng nói: "Cao nhân này còn vượt xa trên Thánh Nhân! Ta sẽ không lấy loại chuyện này ra để mà nói đùa, bất kể như thế nào, ngươi trước tiên bảo con heo kia dừng tay lại rồi nói!"
"A? Sao ta càng cảm thấy hoang đường hơn a, lời nói này quả thực không có căn cứ! Có phải là ngươi thua không chịu nổi hay không?"
Côn Bằng lên tiếng chế giễu, khuôn mặt trở nên lạnh lùng, "Ngươi nói ra lời nói vô căn cứ thấp kém tới như vậy không phải là đang sỉ nhục trí thông minh của ta chứ? Chờ xem, để ta nhìn xem cái được gọi là cao nhân kia có xuất thủ hay không."
"Tạch tạch tạch!"
Trư yêu gầm thét tiến lên, dọc đường va chạm phá từng lớp từng lớp băng chắn đường thành mảnh vỡ, Ly Địa Diễm Quang kỳ phun ra hỏa diễm, chống lại với hỏa diễm của Kim Ô, trong tiếng gào thét của hắn, yêu lực càng cường đại hơn, Tứ Tượng tháp đập vụn từng lớp từng lớp vòng bảo hộ, chậm rãi ép về phía Đát Kỷ và Hỏa Phượng mà đi!
"Rầm rầm rầm!"
Dị tượng trên Tứ Tượng tháp càng ngày càng nhiều, có hóa thân của sông núi nhật nguyệt, còn có xu thế long hổ khiếu, dưới sự duy trì của pháp lực nồng hậu dày đặc, Đát Kỷ lộ ra càng ngày càng tốn sức.
Trong mắt Trư yêu lóe ra vẻ hưng phấn, trong mắt đã có hỏa diễm thiêu đốt, "Trấn áp cho ta!"
"Ầm!~"
Hàng ngàn lớp trận pháp phòng ngự trong hư không giống như gương vỡ nát, trong nháy mắt biến thành hư không, dư thế của Tứ Tượng tháp không giảm, không gian cũng bởi vì sức đè ép mà sinh ra vặn vẹo, trong nháy mắt tất cả linh khí vào thời khắc này đều bị rút khô, biến thành khu vực chân không.
Sắc mặt của Đát Kỷ càng trở nên tái nhợt, cùng một chỗ với Hỏa Phượng, biến thành hồ ly và Phượng Hoàng.
Mắt đám người Ngọc Đế nhìn thấy cảnh tượng này thì như muốn nứt ra, tay chân lạnh buốt, có lòng muốn chạy tới cứu viện nhưng lại một mực bị kiềm chế, không có cách phân thân.
Đám người Diệp Lưu Vân cũng liều mạng chạy về phía bên này, hốc mắt đều đỏ lên.
Đám người mình chết đi còn tốt hơn so với đám người Đát Kỷ xảy ra chuyện gì, đám người Đát Kỷ xảy ra chuyện bất trắc, tới lúc đó sẽ làm cho cao nhân thất vọng, vậy kết quả ...
Không dám nghĩ, thật là đáng sợ!
Trơ mắt nhìn vào khoảng cách giữa Tứ Tượng tháp và Đát Kỷ càng ngày càng gần, tâm trạng của bọn họ lập tức nổ tung, tóc gần như đều muốn dựng lên.
"Kẻ không biết không sợ, kẻ không biết không sợ a, Côn Bằng ngươi biết không, ngươi chính là đồ con heo, ngươi xông họa lớn ngập trời rồi!"
Ngọc Đế càng không để ý tới hình tượng của mình mà chửi ầm lên.
Trong đám người thì hắn là người vội nhất, dù sao, cao nhân thế nhưng là tự mình dặn dò hắn, bảo hắn phải chiếu cố Đát Kỷ nhiều hơn, bây giờ lại xảy ra chuyện này, ta còn có thể sống sao? Ta sắp lạnh rồi!
"Còn dám mắng ta?" Sắc mặt Côn Bằng trầm xuống, lạnh lùng nói: "Muốn chết! Cao nhân mà ngươi nói, ở nơi nào? Có bản lĩnh bảo hắn đi ra đây a!"
Đúng lúc này, đột nhiên, một luồng khí tức thận trọng đột nhiên nổi lên.
Chỉ là một chút khí tức, lại làm trong lòng mọi người nhảy lên một cái.
Lần theo khí tức này nhìn lại, tiểu hồ ly thế mà ngăn ở trước mặt Đát Kỷ, trên mặt còn mang theo hai hàng nước mắt, bởi vì sợ mà lông xù lên, bên trong đôi mắt thế nhưng lại đầy vẻ kiên định, nhìn chằm chằm vào Trư yêu, chín cái đuôi lắc lư không ngừng.
Nó rõ ràng chỉ là hồ ly tinh vừa bước vào Chân Tiên, nhưng lúc này, trong cơ thể của nó giống như có một loại lực lượng đáng sợ nào đó đang thức tỉnh.
Ngay sau đó, thân thể của nó thế mà càng lúc càng lớn, thật giống như được phóng đại lên vô số lần, đột phá chân trời, đồng thời, một cỗ khí tức cường đại tới cực hạn nổi lên trong thân thể của nó.
Khí tức này quá quá mạnh, thậm chí vượt ra khỏi sự hiểu biết của đám người Côn Bằng, giống như ngay cả thiên địa cũng muốn bị giẫm ở dưới chân, vào lúc này thế mà để tất cả mọi người ở đây, bao gồm tất cả Chuẩn Thánh vào trong, cũng không dám có một chút động đậy nào.
"Không cho phép ngươi làm tổn thương tới tỷ tỷ của ta!"
Giọng nói của tiểu hồ ly tuy rằng còn có chút non nớt, nhưng lại không có một ai dám khinh thường, thay vào đó thì giống như là tiếng sấm, chấn động đến màng nhĩ, làm cho mọi người phải tê cả da đầu.
Quan trọng nhất là, cỗ khí tức này quá mức kinh khủng, cho dù là đám người Côn Bằng sống từ thời Hồng Hoang cho tới tận bây giờ, thường xuyên nhìn thấy cảnh tượng hoành tráng, nhưng vào lúc này cũng không thể không cảm nhận được một trận hãi hùng khiếp vía.
Trong thiên địa, ngay cả gió giống như cũng ngừng lại, sao có thể tồn tại khí tức cường đại đáng sợ tới như thế?
Duy nhất có thể động cũng chỉ có Đát Kỷ và Hỏa Phượng.
Các nàng nhìn vào bóng lưng của tiểu hồ ly, hai bên đưa mắt nhìn nhau, đều từ trong mắt của đối phương trông thấy được sự kinh hãi.
Khí tức mà tiểu hồ ly bộc phát ra vào lúc này làm cho các nàng cảm thấy rất quen thuộc, vô cùng quen thuộc.
Đây rõ ràng là khí tức thoát ra từ ván cờ ở Tứ Hợp viện khi đánh cờ với Lý Niệm Phàm, càng nhớ tới lúc đó bản thân đang ở trong ván cờ, giống như đang chống lại toàn bộ trời xanh, áp lực kinh hoàng và đại đạo vô tận trong thiên địa có thể phá hủy đạo tâm của một người một cách dễ dàng!
Bản thân ở trong một ván cờ, nhìn vào ngàn vạn đại đạo này, hai khí âm dương hỗn độn đan xen, xem như là Đại La Kim Tiên, Chuẩn Thánh, thậm chí là cả Thánh Nhân đều sẽ cảm nhận được chính mình trở nên vô cùng nhỏ bé đi.
Thánh Nhân có thể dùng thiên địa thương sinh làm quân cờ, nhưng bọn họ không phải là một loại quân cờ khác?
Đại đạo vô thường, chúng sinh bình đẳng, kỳ thực đều là con kiến hôi.
"Là thần thông thiên phú, thần niệm ..."
Đôi mắt Đát Kỷ ngưng trọng lại, lập tức nhìn ra được mánh khóe.
Nàng ta nhìn vào tiểu hồ ly đang ngăn ở trước người mình, rõ ràng chỉ là một tiểu hồ ly rất nhát gan, đôi mắt vốn lạnh lùng không thể không nóng lên, muội muội của mình là vì mình, thế mà đột phá thần niệm.
Không hổ là muội muội đáng yêu của chính mình.
Bản thân nàng ta cũng là hồ ly, hít sâu một hơi, lôi kéo thân thể mệt mỏi của mình hơi nhảy lên, bốn chân đáp xuống, hơi khẽ cong một chút, đột nhiên bắn ra, lập tức biến thành một đạo thân ảnh màu trắng, qua trong giây lát đã đi tới bên cạnh con Trư yêu kia.
Huyền m thần thủy bên trong Huyền Thủy hoàn điên cuồng chui vào trong thân thể của Trư yêu kia, sau đó thì bắt đầu kết băng một cách nhanh chóng.
Trư yêu kia vào lúc này đã bị chấn động tới choáng váng, đối mặt với cỗ khí thế ngập trời kia căn bản ngay cả thở mạnh cũng không dám, sớm đã bị dọa đến nằm rạp xuống, thân heo mập mạp đang run rẩy kịch liệt, da heo vốn là màu đen vậy mà bị dọa đến sắc sắc tố da phải đổi màu.
Quá kinh khủng, đại ca đừng giết ta.
Cứ như vậy, thế mà không dám phản kháng một chút nào đã bị Đát Kỷ đóng băng thành tượng băng.
Hỏa Phượng cũng giương hai cánh ra, Phượng Hoàng đỏ rực bay lượn, đốt con Ngưu Ma yêu đại yêu cảnh giới Đại La Kim Tiên còn lại kia thành tro bụi.
Bóng mờ hình hồ ly to lớn nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của mọi người, ngoại trừ nỗi kinh hoàng không gì sánh được còn tồn tại ở trong tâm trí của mọi người ra, mọi chuyện vừa mới xảy ra giống như chỉ là một ảo giác.
Minh Hà lão tổ cũng bừng tỉnh lại, lông mày nhíu lại, kinh ngạc nói: "Lại là ảo giác? Thần thông thật là khủng khiếp."
Ánh mắt Côn Bằng thì nhìn thẳng về phía tiểu hồ ly, vẻ kinh hãi bên trong đôi mắt chẳng những không giảm đi ngược lại còn tăng lên.
"Thần niệm, sẽ không sai, là thiên phú mạnh nhất của Cửu Vĩ Thiên Hồ, thần niệm."