Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 512: CHƯƠNG 512: CHÚNG TA ĐÃ THUA TRẬN NÀY, VÀ CÁI GIÁ PHẢI TRẢ LÀ QUÁ ĐAU ĐỚN.

Quả tim của Côn Bằng đập lên bình bịch, trên mặt mang theo thần sắc khó có thể tin, nó dĩ nhiên không phải sợ Thần Niệm, mà là sợ ... khí tức vừa rồi kia!

Đối với Thần Niệm, người khác có khả năng không hiểu rõ, nhưng bản thân nó với tư cách là tổ của yêu, tự nhiên là rõ ràng.

Cảnh giới thứ nhất của Thần Niệm rất đơn giản, gọi là Sắc Dụ, có thể ảnh hưởng tới tâm thần của người ta, nhưng chỉ dựa vào cái này thì đương nhiên không thể trở thành thiên phú mạnh nhất, quan trọng ở chỗ cảnh giới thứ hai, giống như vừa rồi vậy, có thể tạo ra biến hóa khôn lường bằng tưởng tượng!

Có điều ... đây cũng không phải là đột nhiên sinh ra, không phải nói ngươi muốn tưởng tượng ra như thế nào là tưởng tượng huyễn hóa ra được như thế.

Bình thường mà nói, Thần Niệm của Cửu Vĩ Thiên Hồ cố nhiên cường đại, nhưng là tự nhiên không có khả năng ảnh hưởng tới Côn Bằng loại tồn tại cảnh giới này, tuy nhiên tuyệt không nghĩ tới, tiểu hồ ly nay thế mà có thể tưởng tượng huyễn hóa ra khí tức kinh khủng như vậy, khí tức này kinh khủng quá mức, đến mức Chuẩn Thánh cũng phải tim đập chân run!

Mà muốn huyến hóa ra cỗ khí thế vừa rồi kia, thật quá khó khăn, gần như không có khả năng làm được!

Chỉ có thể nói rõ ... tiểu hồ ly này thường xuyên ở bên cạnh nhân vật có được khí tức này, hơn nữa người này còn nguyện ý cho tiểu hồ ly đi cảm nhận cỗ ý cảnh này, đối với tiểu hồ ly có ân giáo hóa, mới có thể để cho nó huyễn hóa ra được khí tức này!

Dù sao ... đây chính là Thánh Nhân, thậm chí còn vượt qua khí tức của Thánh Nhân a!

Nói theo một cách khác, đằng sau tiểu hồ ly này có đại lão, thậm chí còn có quan hệ tương đối thân mật với đại lão kinh khủng này!

Kết hợp với những gì Vương Mẫu vừa nói, bờ môi Côn Bằng đột nhiên trở nên khô khốc, da đầu gần như run lên tới nổ tung, một giọt mồ hôi lạnh xuất hiện ở trên trán của hắn, để trong lòng của hắn trở nên hoang mang rối loạn.

Không thể nào, không thể nào, sẽ không phải những gì mà Vương Mẫu nói ra lại là sự thật chứ!

Vương Mẫu và Ngọc Đế khẽ nhếch miệng, sắc mặt không thể không đỏ lên, bên trong đôi mắt lộ ra vẻ sùng kính và kích động.

Vừa rồi đó là ... khí tức của cao nhân, không sai, tuyệt đối là khí tức của cao nhân!

Từ khi bắt đầu biết Lý Niệm Phàm, Lý Niệm Phàm ngoại trừ hiển lộ Công Đức Thánh thể ở trước mặt bọn họ ra thì cho tới bây giờ chưa bao giờ bộc phát ra khí thế, tuy nhiên cỗ khí tức này bọn họ có thể nhận ra một chút, tiểu hồ ly vừa rồi mô phỏng ra tuyệt đối chính là khí tức của cao nhân!

Quá mạnh!

Hiển nhiên, tiểu hồ ly từng cảm nhận được khí thế của cao nhân cho nên lúc này mới có thể mô phỏng ra được.

Ban đầu là cảnh tượng hỗn chiến, nhưng bởi vì cỗ khí tức này xuất hiện mà toàn bộ rơi vào đình trệ, xem như khí tức bây giờ đã biến mất, thế nhưng mức độ ảnh hưởng của khí tức đó vẫn còn đang quanh quẩn ở trong lòng mọi người, để trong lòng mọi người còn sợ hãi.

Trên một đỉnh núi cách đó không xa.

Đại Hắc đứng ở trên một tảng đá lớn, bên cạnh còn có Hạo Thiên Khuyển, gió núi thổi tới, làm lông chó của bọn chúng được thổi tới lắc lư không thôi.

Đại Hắc nhìn thoáng qua lông tóc thật dài của Hạo Thiên Khuyển, lông mày lập tức nhíu lại, bên trong mắt chó hiện lên một chút không vui.

Lông của cái tên này thật dài a, đứng chung một chỗ với nó để mà làm dáng thì khả năng sẽ đoạt đi danh tiếng của ta.

Lập tức, nó mở miệng nói: "Tiểu Thiên a, lông của ngươi rất không tệ nha."

"Đâu có đâu có." Hạo Thiên Khuyển có chút tự đắc và khiêm tốn, sau đó thì chớp mắt một cái vội vàng tỉnh ngộ lại, tranh thủ thời gian đè lông chó của mình xuống, cũng không có tạo dáng nữa, nó nằm nhoài trên đất, "Cẩu Vương, lông của ngài mới là vạn người không có một, ta tự ti mặc cảm không bằng và cảm thấy xấu hổ khi đứng cạnh ngài."

Đại Hắc lập tức lộ ra ánh mắt trẻ nhỏ dễ dạy, miệng chó của nó hơi nghếch lên một chút, ngẩng đầu chó lên cao, để gió thỏa thích thổi lên lông chó của chính mình, lông chó mềm mại bay lên, khẽ mở miệng nói: "Yêu hô, thật không có nhìn ra được, tiểu hồ ly kia trưởng thành rất nhanh nha, cũng không cần ta phải ra tay, thật hiểu chuyện, bớt việc cho ta ..."

"Ô -- "

Tiểu hồ ly phát ra một tiếng ngâm nga, thân thể đột nhiên co rúm lại, giống như suy yếu, tứ chi rủ xuống, trực tiếp nằm trên đất, tạo thành một chữ đại to lớn, sau lưng, chín cái đuôi cũng chẳng khác mấy, đều xù lên, trước đó còn dựng thẳng lên cao, lúc này mềm oặt rũ cụp xuống.

Đát Kỷ miễn cưỡng biến trở về hình người, trìu mến ôm lấy tiểu hồ ly vào trong ngực, đau lòng khe khẽ vuốt ve bộ lông của nó.

Ngọc Đế cười ha ha, từ sắc mặt vốn xanh xám, trở nên hăng hái, cười lạnh nói: "Yêu sư Côn Bằng, còn tiếp tục sao?"

Bây giờ, bên phía Yêu sư Côn Bằng, trực tiếp tổn thất mất hai tên đại yêu cảnh giới Đại La Kim Tiên cực kỳ quan trọng, cuộc chiến này thay đổi trong nháy mắt, chiến vẫn như cũ có thể chiến, nhưng vào lúc này, Côn Bằng đã không còn tâm trạng để chiến tiếp.

Trong đầu hắn đều đang nghĩ, lời nói kia của Vương Mẫu đến cùng có phải là thật hay không, sau lưng tiểu hồ ly kia chẳng lẽ thật sự có cao nhân?

Ta cẩn thận cả một đời, làm sao bây giờ? Có thể đi xuống suối vàng hay không?

Côn Bằng nhìn vào Vương Mẫu một chút, rất muốn xác nhận đến cùng có phải là thật hay không, nhưng lại là có chút không dám, do dự.

Vương Mẫu nhìn vào dáng vẻ có chút mất tập trung của Côn Bằng, lập tức nhìn rõ tâm tư của hắn, không quên thêm một mồi lửa, cười lạnh nói: "Côn Bằng, tự giải quyết cho tốt."

Đôi mắt Côn Bằng trầm xuống, hừ lạnh một tiếng, mở miệng nói: "Hôm nay xem như các ngươi gặp may mắn, toàn quân rút lui!"

Lập tức, hắn cũng không còn muốn tiếp tục ở lại đây, dẫn đầu đoàn quân biến thành một đạo lưu quang biến mất ở chân trời.

Sắc mặt của Minh Hà lão tổ trở nên âm trầm, không cam lòng mà hừ lạnh một cái, biến thành luồng ánh sáng đỏ như máu mà bỏ chạy, "Chờ đó cho ta!"

Một trận đại chiến, thế mà chỉ dựa vào một con tiểu hồ ly cảnh giới Chân Tiên mà lắng lại.

Ngọc Đế và Vương Mẫu thì vội vàng chạy tới bên cạnh Đát Kỷ, mặt lộ vẻ lo lắng, "Thương thế như thế nào? Có nghiêm trọng không?"

Vừa nói, bọn họ vừa chuẩn bị lấy tiên thảo ra.

Tuy nhiên khi nhìn thấy đám người Đát Kỷ lấy quả quýt và quả táo các loại linh căn tiên quả ra thì lập tức xấu hổ dừng lại động tác trong tay.

Cũng được, chính mình loại nhà nghèo này không nên tự bêu xấu bản thân.

Vương Mẫu mở miệng nói: "Nhanh, Tiêu Thừa Phong còn đang bị dính ở bên trong cái hang núi kia, tranh thủ thời gian móc hắn ra."

Không bao lâu sau, Tiêu Thừa Phong đã được hai tên Thiên binh bê ra ngoài từ trong hang núi kia, chỉ có điều trông dáng vẻ cực kỳ thê thảm.

Tiên lực tan rã, trên người đã dính đầy bụi đất, tóc tai lộn xộn như là cỏ dại rối loạn phơi ở trên mặt, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, khí tức vô cùng không ổn.

Tiên nhân có được Vô Cấu chi thể, bụi đất vốn nên tự động tróc ra, tuy nhiên bây giờ không còn như vậy, điều này đại biểu cho Vô Cấu chi thể của Tiêu Thừa Phong đã nhận lấy tổn thương cực lớn, coi như không chết thì tám thành cũng là bị phế đi.

Diệp Lưu Vân nhìn thấy dáng vẻ của Tiêu Thừa Phong như vậy thì vội vàng lấy ra một quả quýt đẩy ra, đưa tới trước mặt, trong giọng nói còn mang theo vẻ nghẹn ngào, "Lão Tiểu, ngươi..."

Ngao Thành cũng đi tới bên cạnh, trong mắt lộ ra vẻ đau buồn.

Bọn họ cũng xem như là quen biết đã lâu, một đường đi theo cao nhân, cùng nhau bài ưu giải nạn cho cao nhân, tình bằng hữu không cạn.

Bây giờ nhìn thấy lão bằng hữu của mình bị thương thành ra như vậy, trong lòng tự nhiên không được thoải mái.

"Ta rất lợi hại đúng không?" Tiêu Thừa Phong gạt ra một nụ cười tươi, chật vật đưa tay chỉ vào Trư yêu đã bị đông cứng thành bức tượng băng kia, tự đắc nói: "Trư yêu này xem như là Đại La Kim Tiên thì lại như thế nào? Ta liều mạng một cái, ta trọng thương, nó thế nhưng đã chết, ha ha ha, hết cách rồi, ta chính là lợi hại như vậy, tuyệt đối không nên sùng bái ta."

"Đúng đúng đúng, Trư yêu này chính là bị ngươi giết chết." Diệp Lưu Vân nuốt nước mắt của mình xuống, cũng gạt ra một nụ cười tươi, vừa gật đầu vừa bắt đầu gỡ từng múi quýt đưa vào trong miệng Tiêu Thừa Phong.

Tiêu Thừa Phong bị nhét tới đầy miệng, chất lỏng chảy ngang, mắng: "Ngươi có biết bón cho người khác ăn hay không? Có phải muốn để cho ta nghẹn chết rồi hay không?"

Đát Kỷ nhìn vào đống bừa bộn đầy đất, trên mặt lộ ra một chút vẻ đắng chát, khẽ nói: "Chúng ta đã thua trận này, và cái giá phải trả là quá đau đớn."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!