Đông đảo tiểu yêu lập tức phát ra từng tràng tiếng cười như điên, nồi niêu xong chảo lập tức đánh càng vang hơn, một bộ dáng vẻ không nhịn nổi.
Đại Hắc cất bước, chậm rãi ung dung đi về phía Tê Ngưu tinh, mở miệng nói: "Cái này không biết các vị có biết, thịt tê giác nên ăn như thế nào không?"
Tiếng hoan náo của chúng yêu lập tức im bặt mà dừng, nhìn vào Đại Hắc, mắt lộ ra vẻ hung ác và khó có thể tin.
"Lớn mật!"
Kim Điêu yêu lập tức thét lớn một tiếng, "Sắp chết đến nơi rồi, còn không nhanh quỳ xuống đất cầu xin tha thứ cầu một sự giải thoát thống khoái sao?"
Đại Hắc nhìn thấy Kim Điêu, lập tức mắt lộ ra vẻ thân thiết, mang theo hồi ức, "Ta nhớ ra rồi, trước đây chủ nhân là canh điêu có mùi vị rất không tệ, ta còn chưa hưởng qua đã nghiện, phải nếm thử một lần nữa."
"Ồn ào! Hóa ra là một con chó ngốc, đến tìm chết đi!"
Tê Ngưu tinh nhìn vào Đại Hắc đang đi tới trước mặt mình, trong mắt lóe lên vẻ tàn ác, lười nhác nói nhảm, Lang Nha bổng trong tay giơ lên, hướng về cái trán của Đại Hắc chính là lực mạnh nện xuống!
Đại Hắc giơ tay chó lên, "Khanh" một tiếng, đầu ngón tay lộ ra, lóe ra sự sắc bén, nhẹ nhàng đưa tay (chân trước của chó) vung lên, va chạm với Lang Nha bổng, sau đó thì thu hồi tay chó lại, đặt ở trước miệng chó mình thổi một cách tiêu sái.
"Xùy!"
Một tiếng vang nhỏ, Lang Nha bổng thô to lập tức chia ra làm ba mảnh, còn ở giữa không trung thì trực tiếp vỡ vụn ra đi.
Tê Ngưu tinh vung vào khoảng không, sau đó giật mình nhìn vào cây gậy ngắn ngủi trần trụi còn lại trong tay? Rơi vào ngốc trệ.
Yên tĩnh!
Tất cả yêu có mặt ở đây, con mắt đều trợn tròn xoe, miệng há lớn, cái cằm sắp muốn rơi xuống trên mặt đất rồi.
"Cái này, cái này ... Lang Nha bổng của ta ..."
Đầu óc Tê Ngưu tinh trở nên trống rỗng, chấn kinh, tâm tình sợ hãi trong nháy mắt bao khỏa tới trên cả người của hắn.
Cái này dù sao cũng là Hậu Thiên Chí bảo a, tay chó kia cũng không phải là chí bảo gì, thế mà có thể tùy tiện cắt Lang Nha bổng của ta thành nhiều mảnh?
Lực lượng này là gì?
Toàn thân hắn bắt đầu run rẩy kịch liệt, da đầu gần như muốn nổ tung, động cũng không dám động một cái, thậm chí ngay cả thở cũng không dám.
Ý lạnh lạnh lẽo thấu xương từ đáy lòng của hắn tuôn hướng toàn thân lên tới tận trên đỉnh đầu, bờ môi giật giật điên cuồng, run rẩy, "Ta, ta, ta ..."
Đại Hắc nhẹ như mây gió nói: "Tới tới tới, phát huy khả năng tưởng tượng tuyệt diệu của mỗi một cá nhân, phát biểu phải sôi động vào, các vị cảm thấy ... thịt tê giác nên làm như thế nào để ăn?"
...
Phàm trần.
Lạc Tiên sơn mạch.
Một đạo tường vân chậm rãi bay tới, sau đó thì hạ xuống chân núi.
Ngoại trừ Đát Kỷ và Hỏa Phượng ra, còn có Ngọc Đế Vương Mẫu, Tiêu Thừa Phong, Hằng Nga và Ngao Thành.
Đây đã là số người nhiều nhất, nếu như lại nhiều thêm một số người, thì sẽ như thế nào?
Mọi người đi theo Đát Kỷ, hành tẩu chậm rãi dọc theo đường núi, trong lòng suy nghĩ ngàn vạn, nhiều cảm xúc đan xen.
Ngọc Đế và Vương Mẫu có chút lo lắng, cũng không biết cao nhân đối với biểu hiện của chúng ta lần này có hài lòng hay không, tuy rằng nói đã dốc hết toàn lực, nhưng là ... làm hại Đát Kỷ các nàng bị thương, hơn nữa còn không bắt được Côn Bằng, kết quả như vậy quả thực là không tốt a!
Chấm điểm, đạt chỉ tiêu đều treo.
Ngao Thành thì dìu lấy Tiêu Thừa Phong, ánh mắt cũng phức tạp, nhỏ giọng mở miệng nói: "Tiêu huynh, ngươi nói cao nhân có thể chữa khỏi thương thế giúp ngươi hay không?"
Tổn thương của Tiêu Thừa Phong, rất nặng!
Cái gọi là đấu pháp tự nhiên không giống như người thường dùng hỏa diễm thiêu đốt thân thể, pháp của tiên nhân ngoại trừ tổn thương thân thể ra, càng là sẽ tổn hại tới nguyên thần!
Bởi vậy tuyệt đối không nên cảm thấy thần tiên có công năng tự chữa mạnh mẽ, nếu như một khi bọn họ bị thương, tất nhiên phải là thương thế cùng cấp bậc thậm chí cao hơn mới có thể khiến cho thần tiên bị thương, vậy rõ ràng là không thể khôi phục lại một cách dễ dàng.
Trên thực tế, một trận chiến đấu này, đại đa số người đều có thương thế không nhẹ, xem như không bị thương, tiêu hao cũng không nhẹ, theo lẽ thường thì không có tu dưỡng hơn trăm năm là không thể trở lại đỉnh phong.
Mà như Tiêu Thừa Phong, đây cũng là may mắn mà không chết, nhưng kỳ thực căn cơ đều đã đoạn tuyệt, tiên khu bị tổn hại, đây cũng không phải là dựa vào thời gian là có thể khôi phục, đạo hạnh xuống dốc không phanh, thậm chí còn để Thiên Nhân Ngũ Suy đến sớm, chống đỡ tiếp thì cũng không biết còn có thể sống được bao nhiêu năm.
Dù sao, cách hẳn một cảnh giới, lấy thân thể đi cứng đối cứng với Đại La Kim Tiên, chênh lệch này là quá xa.
Tiêu Thừa Phong hơi sững sờ, sau đó cũng không nói theo phong cách chém gió nữa, đắng chát lắc đầu nói: "Thương thế này của ta ... muốn khôi phục thật quá khó khăn."
Ngao thành gật đầu, "Đúng vậy a."
Tiêu Thừa Phong mở miệng nói: "Cao nhân một mực tự cho mình là phàm nhân, ta có tài đức gì đi ảng hưởng tới việc tu hành của cao nhân? Có thể khôi phục hay không, tất cả đều là duyên số đi."
Ngọc Đế mở miệng nói: "Tiêu Thiên tướng, Thiên Cung ta còn có biện pháp duy trì khả năng sống cho ngươi, cũng có thể ổn định nguyên thần của ngươi, chỉ có điều ... chỉ sợ tu vi khó tiến thêm nữa."
Đây là biện pháp cùng loại Phong Thần bảng, người tiến vào Phong Thần bảng, nguyên thần không hoàn chỉnh, tu vi cũng không cách nào tăng lên.
Tiêu Thừa Phong ra vẻ thoải mái, tiêu sái mà cười nói: "Ha ha ha, vậy thì tốt quá, thật ra thì ta cầm kiếm tay đã mệt mỏi, sớm đã nghĩ tới chuyện cất kiếm quy ẩn, có thể làm quan văn trên Thiên Cung đã là cực tốt rồi."
Ngao Thành âm thầm thở dài một tiếng, tiếp lời nói: "Nói đúng lắm, đến lúc đó điều chỉnh một số lời chém gió, làm thành thuận gió trích lời, chẳng phải tốt hơn là đánh nhau với người ta sao? Ta cũng hâm mộ."
Không thể không nghĩ tới Ngao Vân của Tây Hải Long Vương, đoạn mất một tay và cái đuôi, thương thế so với Tiêu Thừa Phong cũng là kẻ tám lạng người nửa cân, lúc này đang dưỡng lão ở ngay tại Long cung.
Trong lúc nói chuyện, Tứ Hợp viện đã dần dần xuất hiện ở trong tầm mắt của mọi người.
Lập tức mọi người ngừng trò chuyện, thu lại suy nghĩ trong lồng.
Đát Kỷ tiến lên gõ cửa, sau đó khẽ nói: "Công tử, công tử ở đâu? Ta đã trở về."
Trong giọng nói của nàng còn lộ ra vẻ mong đợi, bất tri bất giác, đã khoảng hơn một tháng thời gian không có gặp chủ nhân, rất là nhớ a.
Không bao lâu sau, bên trong Tứ Hợp viện truyền tới tiếng của Lý Niệm Phàm, mang theo một chút kinh hỉ, "Ai u, là Tiểu Đất Kỷ trở về rồi? Niếp Niếp nhanh đi mở cửa."
"Kẹt kẹt."
Cửa mở ra, Niếp Niếp thanh tú động lòng người đứng ở cửa, nở nụ cười tươi đối với mọi người, mở miệng nói: "Đát Kỷ tỷ tỷ, Hỏa Phượng tỷ tỷ hoan nghênh trở về, các vị, nhanh mời vào đi."
Đát Kỷ và mọi người chậm rãi đi vào Tứ Hợp viện, nhìn thấy Lý Niệm Phàm đứng ở trong sân, trong tay cầm bút lông giống như đang vẽ tranh.
Chỉ đưa mắt, bọn họ đã đều sửng sốt một chút.
Tuy rằng còn chưa nhìn thấy nội dung của bức tranh, nhưng bên tai giống như vang lên tiếng sóng biển ào ào ào, có một loại khí thế bàng bạc từ quanh thân Lý Niệm Phàm tốc thẳng vào mặt, ép tới mọi người thở không nổi.
Không biết có phải là ảo giác hay không, bọn họ giống như nhìn thấy sau lưng Lý Niệm Phàm dâng lên nước biển ngập trời, từ mặt đất mà lên, che lấp bầu trời, tạo thành màn che, pháp tắc thuộc tính Thủy đầy trời tràn ngập ở xung quanh mảnh thiên địa này, vào lúc này, thậm chí còn để mọi người sinh ra một loại cảm giác chính mình như là cá đang bơi ở trong biển vậy.
Chỉ là một bức họa mà thôi, thế mà để chúng ta cảm thấy mình là cá, đây quả thực ... quá không nói đạo lý.
Đây là một bức họa như thế nào?
Ngọc Đế và Vương Mẫu cuối cùng biết, tại sao tiểu hồ ly có thể cảm ngộ ra cỗ khí thế kia lúc cao nhân đang đánh cờ, nào chỉ là đánh cờ a, rõ ràng mỗi một lời nói mỗi một cử động của cao nhân đều ẩn chứa khí tức đại đạo a!
Nhìn thấy mọi người tiến vào, bức họa của Lý Niệm Phàm mới chỉ vẽ được một nửa, lại không thèm để ý chút nào mà ngừng bút, nhìn vào mọi người cười, mở miệng nói: "Các vị làm sao mà đều tới chơi rồi?"