Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 515: CHƯƠNG 515: CÔNG TỬ, CHÚNG TA THẤT BẠI ...

Ngọc Đế và Vương Mẫu nhìn vào dáng vẻ giống như không có việc gì của Lý Niệm Phàm thì đều sửng sốt một chút.

Muốn vẽ ra những bức họa đại đạo như thế này, chẳng lẽ không cần bế quan chuẩn bị một lúc lâu, dựa vào tâm cảnh cảm ngộ và cơ duyên mới có thể vẽ ra sao?

Dù sao ... đây chính là ngửi gắm đạo vào họa a!

Nói một cách không khách khí, bọn họ xem như hao hết tu vi suốt đời đều không họa ra ý cảnh bực này, nếu là Thánh Nhân, vậy cũng phải dốc hết tâm huyết đi.

Cao nhân cái này ... có thể để người quấy rầy tùy tiện, có thể dừng lại một cách tùy tiện như vậy là thao tác gì?

Ngọc Đế bị một loạt thao tác này của Lý Niệm Phàm làm tới tê cả da đầu, khuôn mặt méo mó, vội vàng trấn tĩnh tâm thần, mở miệng nói: "May mắn gặp dịp, cùng nhau tới quấy rầy Thánh Quân."

Vừa nói, hắn không nhịn được mà đưa mắt nhìn về phía bức họa kia, lập tức con ngươi bỗng nhiên co rụt lại, toàn thân run lên, nổi lên lớp da gà.

Đã thấy, ở góc bức họa đang vẽ dở dang có đề cập bốn chữ: "Bắc Minh có cá!"

"Đây, đây là..."

Không chỉ là Ngọc Đế, những người khác cũng đều đưa ánh mắt rơi vào trên bức họa, lập tức ánh mắt ngưng tụ lại, quả tim đập lên phình phịch.

Trong bức họa, có thể thấy rõ đó là một vùng biển rộng lớn, biển cũng không phải là biển có sóng gió mãnh liệt mà vô cùng yên ả lại êm đềm, mặt biển trong vắt như gương, không có một thứ gì khác lạ ngoài biển cả, chỉ có một cái thân ảnh khổng lồ nằm ngang ở trong nước biển.

Thân ảnh này giống như một con cá voi, hình thể quá to lớn quá mập mạp, vây giang rộng ra hai bên như đôi cánh, tuy rằng chỉ có một cái đầu nhô ra từ trong nước biển nhưng chỉ riêng nửa thân trước đã to lớn tới vượt quá sức tưởng tượng, giống như há miệng là có thể thôn tính toàn bộ thiên địa vậy.

"Ú....ú... -- "

Ở trong mơ hồ, có tiếng kêu truyền vào trong tai của mọi người.

Một cỗ khí tức kinh khủng từ trên cái thân ảnh kia truyền ra, càng là kèm theo áp lực của nước biển, ào ào đập vào trên người của mọi người, loại cảm giác này ... giống như một luồng gió mạnh trực tiếp thổi vào chính diện, ép tới không người nào thở nổi.

Đó còn chưa phải là tất cả của bức họa này, ở trên mặt biển, còn có một con đại bàng rất lớn đang bay!

Con chim này cũng rất to lớn, xem như lấy biển cả làm bối cảnh, ngược lại càng có thể thể hiện ra sự to lớn của mình, hai cánh giương lên cao, che khuất cả bầu trời, lấy biển như láng giềng, lấy cánh như đám mây che trời.

Cá to lớn dưới biển, chim to lớn trên trời, nước biển giữa chúng như gương, phản chiếu của cá giống chim, và phản chiếu (bóng) của chim giống như cá.

Không phải giống như.

Mọi người nhìn vào bức họa này, bọn họ có thể cảm nhận được, khí tức của chim đang bay kia cùng với cá này là giống nhau, cao nhân rất rõ ràng coi chúng như là cùng một sinh vật tới vẽ, hơn nữa ... theo nhìn chằm chằm vào một lúc phát hiện, nước biển ở trong bức họa này giống như bắt đầu có sóng gió nổi lên, sinh ra một chút gợn sóng.

Con cá to lớn trong biển kia càng là vây cá vỗ, từ bức họa nhảy ra, thân hình to lớn vô cùng rung động, giống như núi cao đang lướt đi mà qua trên đỉnh đầu mọi người, sóng nước tạo thành từng cuỗi hình vòm cầu, rất hùng vĩ.

Lý Niệm Phàm cười nói: "Các ngươi cảm thấy bức họa này như thế nào?"

Lời này vừa nói ra, tất cả dị tượng đều biến mất, mọi người cũng giật mình một cái, thi nhau lấy lại tinh thần.

"Quá đẹp, quá đồ sộ." Ngọc Đế không nghĩ ngợi chút nào lên tiếng với giọng điệu sợ hãi thán phục, sau đó thì liếm bờ môi của mình, Mở miệng nói: "Thánh Quân vẽ là Côn ... Côn Bằng?"

"Ánh mắt của bệ hạ quả nhiên sắc bén! Có ý tứ là như vậy, vẽ bừa ấy mà, không biết có giống không!" Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, "Chỉ là đột nhiên tâm huyết dâng trào, ngứa tay nên vẽ ra, lâu lắm rồi không có luyện tập, khả năng vẽ có chút thụt lùi, còn xin các vị không nên chê cười."

Bức họa này thật ra thì không phải bắt đầu vẽ từ hôm nay, đã bắt đầu từ ba ngày trước, bởi vì ở Tứ Hợp viện nhàn rỗi chẳng có việc gì để làm, lại nghĩ tới Hỏa Phượng, Đát Kỷ muốn nhất thống Yêu tộc không chừng sẽ va chạm với Côn Bằng, nghĩ tới Côn Bằng thì tự nhiên nghĩ tới bài Tiêu Dao du, lúc này mới ngứa nghề, chuẩn bị căn cứ miêu tả trong Tiêu Dao du mà vẽ ra Côn Bằng trong truyền thuyết.

Vương Mẫu vội vàng khoát tay, nội tâm bị đả kích tới run rẩy, nhưng trên mặt thì không biểu hiện ra chút nào, phức tạp mở miệng nói: "Thánh Quân đại nhân nói đùa, chúng ta làm sao có thể chê cười ..."

Đã vẽ thành như vậy rồi, ngài còn nói khả năng vẽ thụt lùi? Ngài là đang cố ý khiêm tốn đúng không? Đây không phải là thật đi.

"Tiểu Đát Kỷ cuối cũng cũng biết trở về." Lý Niệm Phàm nhìn về phía Đát Kỷ, lập tức nở ra nụ cười thân thiết, sau đó ánh mắt không thể không rơi vào trên người tiểu hồ ly trong ngực Đát Kỷ, vui mừng nói: "Nha, tiểu hồ ly cũng trở về rồi, mau tới cho ta ôm một cái, oa, thân thể mềm hơn, càng ấm áp hơn."

Tuy nhiên chẳng mấy chốc hắn đã phát hiện sự khác thường, lông mày hơi nhíu, "Làm sao mà lại có dáng vẻ buồn bã ỉu xìu vậy?"

Hắn lại nhìn về phía Đát Kỷ một chút, lúc này mới phát hiện sắc mặt nàng tái nhợt, bên trong đôi mắt khó nén sự mỏi mệt, thậm chí còn tràn đầy tơ máu, rồi lại nhìn vào những người khác, cũng đều là một bộ dáng vẻ uể oải suy sụp, khí tức có hơi phù phiếm.

Nhất là Tiêu Thừa Phong, trước khi hắn đi vào rõ ràng đã trải qua xử lý cẩn thận, nhưng vẫn như cũ khó có thể che giấu ánh mắt tan rã, trên trán còn thiếu viết lên năm chữ ta sắp không xong rồi.

Lý Niệm Phàm dù sao cũng là tinh thông y thuật, những điểm cơ bản nhất như vậy vẫn có thể nhìn ra được, nói ngay: "Các ngươi mỗi người đều có trạng thái không quá tốt, đây là ... đánh nhau với người sao?"

Đầu óc hắn đảo một cái đã nghĩ thông suốt, đám người này hôm này kết đội tới đây, ở đâu ra là đúng lúc mà gặp, tám thành là vừa mới kết đội ẩu đả nhau xong, sau đó đi cùng Đát Kỷ tới.

Mà chuyện gì có thể để cho mấy người Đát Kỷ phải đánh nhau, cái này có quan hệ rất lới tới Yêu tộc.

Đát Kỷ thấy Lý Niệm Phàm nhìn vào mình, lập tức xoa xoa chóp mũi, hốc mắt đỏ đỏ nhỏ giọng nói: "Công tử, chúng ta thất bại ..."

Quả nhiên.

Đám người này muốn đi nhất thống Yêu tốc, đáng tiếc nửa đường băng hà.

"Được rồi, có gì to tác đâu a, chỉ cần người không sao là tốt rồi, có câu nói rất hay, núi xanh còn đó lo gì thiểu củi đốt." Lý Niệm Phàm nhẹ nhàng vuốt cái mũi nhỏ của Đát Kỷ một cái, an ủi một tiếng, sau đó thì cười nắm chặt tay của nàng bắt đầu bắt mạch.

"Hơi thở không đều, huyết khí thiếu hụt." Lý Niệm Phàm hơi thở dài một hơi, chỉ là suy yếu, dường như cũng bị thương thếm nhưng không có ảnh hưởng nhiều lắm tới sinh mệnh, bồi bổ bổ sung khí huyết nhiều là tốt.

Thế giới tu tiên vẫn là quá nguy hiểm, Lý Niệm Phàm đau lòng không thôi, nhưng là sớm đã có chuẩn bị tâm lý, nghĩ tới muốn lông tóc không bị tổn thương cũng quá khó khăn.

Hắn lại nhìn về phía Tiêu Thừa Phong, quan tâm khẽ nói: "Tiêu lão, thương thế của ngươi dường như không nhẹ, cảm thấy như thế nào?"

Tiêu Thừa Phong lập tức rơi vào cảm giác được quan tâm mà lo sợ, cười nói: "Không có việc gì, không có gì đáng ngại, còn có thể sống ... khụ khụ khụ"

Lý Niệm Phàm thấy hắn chùi máu tươi nơi khóe miệng, trong lòng lập tức trầm xuống, vết máu có màu sẫm và có phần hỗn tạp, đây tuyệt đối là nội tạng bị tổn thương.

Đường đường là tiên nhân biến thành như vậy, thương thế hiển nhiên rất không nhẹ a.

Hơn nữa, lần này ngay cả Ngọc Đế và Vương Mẫu đều tới, có thể để cho bọn họ nhúng tay vào chiến đấu ... Lý Niệm Phàm đã có thể tưởng tượng được sự thảm thiết ngay lúc đó.

Sắc mặt hắn hơi trầm xuống, nặng nề mở miệng nói: "Là bởi vì Yêu sư Côn Bằng sao?"

"Ừm." Hỏa Phượng mở miệng nói: "Trước đây không lâu, Yêu sư Côn Bằng tập kết một nhóm Yêu tộc lớn, chuẩn bị cưỡng ép nhất thống Yêu giới, lần này thật may mắn mà có được sự trợ giúp của mọi người ở Thiên Cung, bằng không ta và Tiểu Đát Kỷ chắc chắn không ứng phó được."

"Đúng là Côn Bằng, vậy thế nhưng thật sự là rất đáng sợ."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!