Lý Niệm Phàm chậm rãi hít sâu một hơi, trong lòng không thể không cảm nhận được một trận hoảng sợ, đây chính là đại năng từ thời Hồng Hoang đến nay, tồn tại Chuẩn Thánh đỉnh phong, nhóm người mình ở trong mắt hắn chẳng khác gì là con kiến hôi, nguy hiểm thật, thiếu chút nữa thì mình không gặp lại được Đát Kỷ.
Chẳng trách gần đây ta hay nghĩ về việc vẽ Côn Bằng, chẳng lẽ đây chính là trong lòng sinh ra ý nghĩ?
Hắn vội vàng chắp tay với Ngọc Đế và Vương Mẫu, chân thành nói ra lời cảm tạ: "Lần này thật đa tạ bệ hạ và nương nương, nếu không phải có các ngươi để ý thì hậu quả ta không dám tưởng tượng."
Ngọc Đế hoàn lễ, mở miệng nói: "Thánh Quân đại nhân khách khí, chuyện này chính là chuyện nằm trong phận sự của chúng ta, hơn nữa Côn Bằng lão tổ lòng lang dạ thú, chúng ta cũng là đang giúp chính mình."
"Bất kể như thế nào, thật cám ơn." Lý Niệm Phàm nghe ra, đây chính là đang nói ra những lời khiêm tốn.
Nếu không phải chính mình trước đó nói chuyện qua, Ngọc Đế và Vương Mẫu là sẽ không thể nào đi để ý tới sống chết của nhân vật nhỏ như Đát Kỷ.
Ôm lấy đùi của các đại lão, thật sự là một chuyện rất quan trọng.
"Đúng rồi, các ngươi còn đứng đó làm gì, tranh thủ thời gian ngồi xuống, tất cả ngồi xuống đi a."
Lý Niệm Phàm nhiệt tình mời mọc, "Các vị tới vừa đúng, cây đào trồng ở hậu viện trước đó không lâu vừa đúng thành thục, loại quả này còn muốn thơm ngọt hơn so với những hoa quả thường ngày kia, các ngươi nhất định phải nếm thử, Tiểu Bạch, nhanh đi chuẩn bị."
"Tuân mệnh." Tiểu Bạch lập tức lĩnh mệnh mà đi.
Cây đào?
Không phải là ...
Ngọc Đế và Vương Mẫu đưa mắt nhìn nhau, ngay sau đó, chỉ thấy Tiểu Bạch bưng một cái khay đi tới.
Lập tức toàn thân chấn động như bị sét đánh.
Trên cái khay kia, đặt vào ba cái đĩa, trong khay thì bày từng quả đào tròn vo, quả đào trơn bóng như ngọc, tỏa ra sáng chói dưới ánh mặt trời, như được bao phủ bởi một tầng ánh nắng khiến người nhìn không khỏi mê mẩn hoa mắt choáng váng.
Một cỗ khí tức thần dị theo leo mùi thơm quả đầu chui vào tâm thần của mọi người, làm cho tinh thần của tất cả mọi người đều chấn động, có một loại cảm giác thoải mái nhẹ nhàng mà thanh thản, giống như trong nháy mắt trẻ hơn vạn tuổi.
Tất cả mọi người ở đây, phải kể tới Ngọc Đế và Vương Mẫu là có phản ứng kịch liệt nhất, hơi thở dồn dập, vẻ mặt trong nháy mắt kích động tới đỏ lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào những quả đào kia, hận không thể dính tròng mắt của mình vào trên đó.
Bàn đào, thật là Bàn đào a!
Bọn họ đang la hét ở trong nội tâm, cổ họng nhấp nhô không ngừng, bờ môi run rẩy.
Đối với bọn họ trước kia mà nói, Bàn đào chẳng qua chỉ là thứ không thể bình thường hơn, nhưng mà đối với bọn họ bây giờ mà nói, Bàn đào là loại sản phầm xa xỉ, càng là đại biểu cho hồi ức xa xăm, quá nhiều năm, giống như cũng đã quên đi hương vị của Bàn đào.
Nhớ rõ lần trước nhìn thấy Bàn đào, giống như còn là ở trong mơ đi, lần này ... cũng quá ảo diệu.
Vương Mẫu giật cái mũi một cái, len lén quay đầu đi lâu lau nước mắt sắp tràn ra khóe mắt, nàng năm đó quản lý Bàn Đào viên, tình cảm dành cho Bàn đào còn muốn lớn hơn nhiều so với Ngọc Đế.
Vội vàng hít sâu một hơi, cố gắng giữ lại sự bình tĩnh, không ngừng thôi miên chính mình, "Bình tĩnh, nước mắt nhất định phải nuốt trở về, không thể thất lễ lộ tẩy ở trước mặt cao nhân, cây đào, đây chính là cây đào."
"Đây, đây là. . ."
Ngao Thành nuốt vào từng ngụm từng ngụm nước miếng, ngơ ngác nhìn vào trên cái khay chứa đầy Bàn đào ở trước mặt, ấp a ấp úng nói: "Đào ... quả đào?"
Không sai là Bàn đào.
Năm đó hắn còn chỉ là một con tiểu Long, căn bản không có tư cách tham gia tiệc rượu Bàn đào, tuy nhiên cũng được nhìn thoáng qua từ xa, ấn tượng đối với Bàn đào tự nhiên là có khắc sâu, hoàn toàn có thể nói là thứ tha thiết ước mơ.
Lúc đó, sâu trong đáy lòng của hắn còn có mộng tưởng là ... có thể ăn được một quả Bàn đào, chính là đỉnh phong của cuộc sống làm Long.
Về sau tới thời kỳ Tuyệt Địa Thiên Thông, hy vọng ăn Bàn đào càng trở nên xa vời, nằm mơ cũng không dám nghĩ, Bàn đào có một ngày sẽ bày ở trước mặt của mình, mặc cho mình nhấm nháp.
Chắc chắn là cao nhân hài lòng đối với hành vi xuất thủ cứu Đát Kỷ cô nương của đám người mình, cho nên lúc này mới nguyện ý lấy ra cho mọi người ăn, bằng không, ăn là đừng nghĩ tới, thi thể đoán chừng đã nguội.
Lý Niệm Phàm thì nói lời thúc giục: "Đừng ngẩn ra a, mọi người nhanh ăn đi, nếm thử xem hương vị thế nào."
"Ai ai, cái này ăn."
Mọi người không dám thất lễ, lập tức mỗi người cầm một quả đào, bắt đầu ăn.
Không thể không nói, quả đào này thật là lớn, chỉ dùng một tay cầm vào trong tay còn cảm thấy tốn sức, nhưng quả to như thế này thì tự nhiên ăn vào sẽ rất đã nghiền, thêm vào đó là quả đào này không bị mềm cũng không cứng lắm, cảm giác vừa phải, khẽ cắn một miếng, da đào giống như một lớp màng "Phốc" một tiếng đã được cắn ra, ngay sau đó thì giống như vỡ đê, có lượng lớn nước đào bắn tung tóe mà ra, lập tức bắn vọt vào trong miệng.
Nước đào ngọt ngào chiếm lĩnh khoang miệng, lập tức để cho thể xác và tinh thần của mỗi người có được một loại hưởng thụ và thỏa mãn không nói nên lời.
Không sai đây chính là mùi vị của đào, nhưng ngoài đó ra còn có một loại hương vị không cách nào diễn tả, đã vượt ra phàm trần, không cách nào dùng ngôn từ tới diễn tả.
Nếu như nhất định phải miêu tả vậy thì chỉ có thể dùng hai chữ đơn giản mà tự nhiên tới miêu tả: "Ăn ngon!"
Mà ở sau cái thơm ngon này, còn có một cỗ khí tức sinh mệnh cường đại vô song bắt đầu theo mọi người nuốt nước đào đi xuống, nước đào lan tràn tới toàn thân, như là đang tắm suối nước nóng vậy, làm cho tất cả mọi người đều có một cỗ cảm giác ấm áp, khuôn mặt càng là hiện lên đỏ ửng.
Thể xác vốn mệt mỏi bởi vì đấu pháp trong nháy mắt đã được trấn an, ngay cả tinh thần uể oải cũng bắt đầu được xua tan dần dần.
"Phốc phốc, phốc phốc -- "
Không có người mở miệng nói chuyện, toàn bộ ở bên trong Tứ Hợp viện, chỉ còn lại tiếng ăn đào, trong lúc đó còn xen lẫn tiếng miệng hút nước 'xụt xịt xụt xịt'.
Không bao lâu, một khay đào mỗi người một quả thi nhau được mọi người tiêu diệt, trên mặt của mọi người đều lộ ra thần sắc còn chưa hết thòm thèm, đồng thời cũng có được cảm giác thỏa mãn, mỗi lần tới chỗ của cao nhân đều là những lần được hưởng thụ cao nhất trong đời!
Ngọc Đế và Vương Mẫu thì cảm thấy một trận chấn kinh và khó có thể tin nổi, thậm chí còn bắt đầu nghi ngờ vào cuộc sống.
Đây có phải thật là Bàn đào? Không chỉ hương vị thơm ngon hơn rất nhiều, ngay cả công hiệu cũng tăng cường quá nhiều, lực lượng sinh mệnh ít nhất gấp hai Bàn đào trước kia!
Chênh lệch này ... lớn không bình thường a.
Lý Niệm Phàm thấy bọn họ chuẩn bị ném hột đào vào thùng rác, lập tức lên tiếng nhắc nhở: "Đừng vứt hột đào đi, đặt lên bàn là được, ta còn phải dùng nó tới trồng thêm mấy cây đào đây này."
Tất cả mọi người ngây dại, Ngọc Đế và Vương Mẫu thì càng hóa đá, gần như không thể tin vào tai của mình, "Dùng hột đào này ... trồng cây đào?"
Lý Niệm Phàm khoát tay áo, nhịn không được cười, "Ha ha ha, không hiểu sao? Các người đều là thần tiên chính là không ăn khói lửa nhân gian, dùng hột đào trồng ra cây đào chẳng qua chỉ là thủ đoạn vô cùng đơn giản, không đáng giá nhắc tới, ta đã trồng thêm mấy cây, hiệu quả cũng không tệ lắm, đều đã nảy mầm cả rồi."
Đến cùng là ai không ăn khói lửa nhân gian?
Chắc là ngài không biết khói lửa thần tiên đi!
Bàn đào chính là thiên địa linh căn, theo thiên địa mà sinh ra! Là thứ mà dùng hột là có thể trồng ra được sao?
Trong thiên địa này cũng chỉ có một mình ngài là có thể trồng ra được đi?
Đây còn chỉ là thủ đoạn nhỏ ... là tại hạ có kiến thức nông cạn hay là ngài khủng khiếp quá mức?
Vương Mẫu bị lời nói của Lý Niệm Phàm nói tới tê cả da đầu, không biết làm sao, chỉ có thể nhắm mắt mà nói: "Thì ra là thế, học được, thụ giáo."