Lại vào lúc này, có một cơn gió nhẹ thổi qua.
Ở chân trời xa xa, lại có một tờ giấy xuất hiện, tờ giấy trôi nổi nhẹ nhàng, lượn quanh theo gió.
Một tờ giấy lớn như vậy, có thể một mực bay theo gió như vậy hiển nhiên là có chút cổ quái, hơn nữa ... kỳ quái nhất là, tốc độ của bọn họ cũng không chậm, tuy nhiên, tờ giấy này trông trôi nổi rất chậm rất chậm thế mà có thể ung dung lắc lư đuổi kịp theo đám người bọn họ.
Ba người không hẹn mà cùng đưa ánh mắt rơi vào trên tờ giấy.
Cái nhìn này để sắc mặt của ba người đều thay đổi lớn.
"Đây, đây là..."
Ngọc Đế và Vương Mẫu đều mở to hai mắt ra mà nhìn, nín thở, nhìn chòng chọc vào.
Bức họa cao nhân vẽ!
Không sai, chính là bức họa cao nhân vẽ, trên tờ giấy còn có nếp nhăn nhấp nhô, đây là bị cao nhân vo lại.
Trước đó chính mình còn đau lòng bởi cao nhân vo bức họa này ném vào trong thùng rác mà, cảm thấy phung phí của trời, hóa ra lại là đang chờ ở chỗ này.
Khóe mắt Côn Bằng thì giật giật không ngừng, đã vô cùng sợ hãi, thậm chí ngay cả tóc cũng bị dọa đến dựng thẳng lên.
Vô cùng hoảng sợ!
Ngay khi lần đầu tiên nhìn thấy bức họa này, đã có một loại sợ hãi vô cùng bao trùm toàn thân, cảm giác này giống như ... chuột thấy rắn, cá thấy mèo, gặp phải thiên địch!
Bức họa này là khắc tinh của mình, khắc tinh lớn!
Côn Bằng nhìn vào nội dung vẽ ra ở trên bức họa dần dần tới dòng chữ, trong nháy mắt mặt không còn chút máu, bờ môi run rẩy điên cuồng, một loại quy tắc vô cùng quỷ dị buông xuống trên người hắn, để hắn cảm thấy chính mình là một nồi canh, căn bản không dám sinh lòng phản kháng.
Cao nhân, là cao nhân đằng sau Ngọc Đế Vương Mẫu xuất thủ?
Ý nghĩ này một khi phát lên, gần như dọa hắn điên ngay tại chỗ.
Chạy, không tiếc bất cứ giá nào phải chạy!
"Phốc!"
Hắn phun ra một ngụm máu tươi lớn, tốc độ nhanh chóng tới cực hạn, quay đầu là chạy, bộc phát ra cả tiềm lực, thoáng cái đã không biết chạy ra ngoài được bao nhiêu trăm triệu dặm.
Bức họa giữ nguyên vị trí và không di chuyển. Nước biển bên trong chảy ra khỏi bức họa, kích thích nước biển xung quanh và hòa quyện với nhau, nó thực sự ngưng tụ thành một cái nồi lớn!
Một chùm ánh sáng choáng váng từ trong nồi lưu chuyển mà ra, đây là một cỗ đại đạo pháp tắc mênh mông cuồn cuộn, luân chuyển giữa trời và đất, cuối cùng biến thành một câu: "Côn Bằng, nhanh vào trong nồi."
Ầm!
Không gian vặn vẹo, từng đợt lực lượng kỳ dị mà uy nghiêm bao quanh.
Ở trên không trung, lực lượng pháp tắc tràn lan mà ra, lập tức hòa vào mảnh thiên địa này, sau đó lan rộng ra một cách nhanh chóng, lấy mảnh thiên địa này làm điểm xuất phát, dung nhập vào toàn bộ thiên địa!
Pháp tắc đại đạo được thêm vào, quy tắc của thiên địa cũng theo đó mà thay đổi, giống như ... Côn Bằng sinh ra là phải vào nồi, biến thành canh vậy!
Giống như Xuân Hạ Thu Đông, mặt trời mọc mặt trăng lặn, sinh lão bệnh tử, Côn Bằng vào nồi cũng thành quy luật!
Ngọc Đế và Vương Mẫu cảm nhận được những biến hóa này, đều là hai mắt trợn trừng lên, động cũng không dám động, trợn mắt há hốc mồm.
"Đây, đây là..."
Ngọc Đế gian nan nuốt xuống một ngụm nước miếng, cảnh tượng hùng vĩ như vậy khiến cho quan điểm của hắn bắt đầu bị phá vỡ, có thể nói là gặp được kỳ tích không thể tưởng tượng nổi.
Cái này đã hoàn toàn không phải là mở miệng thành pháp là có khả năng giải thích, cùng với pháp tắc mà Chuẩn Thánh lĩnh hội là có bản chất khác nhau, không biết cao hơn bao nhiêu, hoàn toàn không thể so sánh.
Đây chính là làm cho quy tắc thiên địa trong Tam giới phải thay đổi hoàn toàn a!
Và đầu têu khởi xướng tất cả những điều này chỉ là một dòng chữ, dòng chữ đó thơ cũng không tính là thơ...
Lời của cao nhân còn đang ở bên tai ---
"Dòng chữ này chẳng qua chỉ là tùy tiện mà viết ra thôi, khó đặt ở nơi thanh nhã, họa là vô dụng..."
Sau đó, hưu một tiếng lập tức ném vào trong thùng rác ...
Tuy nhiên, bức họa mà bị cao nhân ném vào trong thùng rác này, thế mà có thể khiến có quy tắc thiên địa thay đổi, đây chỉ mới là bức họa vẽ viết tùy tiện, vậy mà đã để cho vùng thế giới này như thế này rồi, vậy nếu như nghiêm túc thì sẽ ra sao?
Không dám nghĩ.
Quá kinh khủng, đã vượt quá sức tưởng tượng, vượt qua phạm vi hiểu biết.
Ngọc Đế và Vương Mẫu nhìn vào cái nồi lớn đang trôi nổi ở trong thiên địa kia, lặng lẽ lui về phía sau một chút, tê cả da đầu, toàn thân đều nổi lên một lớp da gà.
Cảnh tượng này khắc ở trong đầu bọn họ thật sâu, chưa từng nghe thấy, chưa từng nhìn thấy, quả thực là thời khắc chứng kiến kỳ tích xảy ra.
Đột nhiên, trong lòng bọn họ có cảm giác, thi nhau nhìn về phía phương hướng mà Côn Bằng vừa mới chạy đi, đã thấy, chỗ đó có một thân ảnh đang bị hút tới một cách từ từ.
"Không, Không!"
Thân ảnh kia rõ ràng còn đang giãy dụa, trong miệng còn đang trào máu ra, thiêu đốt lên toàn bộ lực lượng của mình muốn thoát khỏi khống chế, muốn thoát khỏi.
Chỉ có điều tất cả đều là vô ích, hắn càng trốn tránh thì khoảng cách lại càng gần với cái nồi hơn, vẻ mặt đã vặn vẹo không còn hình dáng, có kinh hồn, có sự tuyệt vọng, còn có sợ hãi.
Ở xung quanh Côn Bằng, lực lượng pháp tắc đầy trời bao quanh áp chế, giống như một bàn tay vô hình, muốn bắt hắn bỏ vào trong nồi, lực lượng pháp tắc không gì ngăn cản, tương ứng, pháp tắc mà Côn Bằng tu luyện ra ở trước mặt lực lượng pháp tắc kia lại như là đứa trẻ, giống như một con kiến hôi, như đang đấu với trời, quá không tự lượng sức mình.
Ngọc Đế mở miệng khuyên nhủ: "Được rồi, đừng có vùng vẫy nữa, pháp tắc thiên địa đã định, vận mệnh ngươi trở thành canh là không thay đổi được."
Vương Mẫu cũng nói: "Thật ra thì suy nghĩ kỹ một chút, biến thành canh cũng không tệ, ít ra sẽ rất ngon."
Côn Bằng vội đến đỏ ngầu cả mắt, tức giận sục sôi, quát ầm lên: "Ta nhổ vào! Muốn biến thì các ngươi đi mà biến! Côn Bằng ta biết bảy mươi hai phép biến hóa, cái gì cũng có thể biến, cái chính là sẽ không biến thành canh!"
Pháp lực trên người hắn bộc phát ầm ầm, thân thể bành trướng không ngừng, cuối cùng theo một tiếng "Ú ... ú ..." hóa thân thành một con Côn Ngư!!!!
Vây cá giống như một đôi cánh khổng lồ, lúc này đang nằm vắt ngang trời lấy khoảng không làm biển cả, hoảng hốt vỗ "cộp cộp" thân hình to lớn không còn là núi là có thể diễn tả được, ngay cả Vương Mẫu và Ngọc Đế nhìn thấy mà đều choáng váng, vô cùng sốc trước con cá voi khổng lồ này.
Ngọc Đế lộ ra một bộ dáng vẻ không ngoài dự liệu, "Quả nhiên, giống với con cá lớn mà cao nhân vẽ."
Trên mặt đất một đám tiểu yêu nhìn vào bản thể Côn Bằng, cũng là ngây ra như phỗng, bị đả kích trầm trọng.
"Lợi ... lợi hại, không hổ là lão tổ a, thế mà có thể lớn tới như vậy?!"
"Ban đầu ta còn cho rằng là Tượng tinh (voi) mới là lớn nhất, hóa ra là ta có kiến thức nông cạn."
"Đây cũng quá lớn đi, ngay cả ta cũng tự ti mặc cảm không bằng."
Cá to lớn như vậy, mang tới cho người ta một loại cảm giác có sức mạnh vô cùng vô tận, tuy nhiên xem như hiện ra bản thể, như cũ vẫn giống như ánh sáng của đom đóm, ngay cả một chút phản kháng cũng không làm ra được.
Nó không thể không quay đầu đi nhìn, lập tức toàn thân run rẩy, vãi cả linh hồn, hoảng đến toàn bộ thân cá đều đang đung đưa.
Đã thấy, chiếc nồi lớn kia theo chính mình biến lớn mà cũng bắt đầu biến lớn, thậm chí còn như thể tỏ ra vẻ rất hưng phấn vậy.
Trong ánh mắt của Côn Bằng tràn đầy vẻ kinh dị, lại quát lớn một tiếng nữa, thân thể lại biến hóa một lần nữa.
Vây cá kéo dài ra không ngừng, miệng cá biến thành nhọn, dưới chân càng là vươn ra hai cái chân to lớn!
"Hưu -- "
Chim đại bàng kêu lên một tiếng kêu sắc nhọn, hai cánh mở ra, pháp tắc thuộc tính Phong quanh thân như long, cuồn cuộn mà lên, gần như khiến tất cả cuồng phong trong thiên địa đều sinh ra cộng minh.
Đặt ở thời điểm bình thường, chỉ cần vỗ cánh một cái là lập tức lên như diều gặp gió vượt qua chín vạn dặm, có thể vượt qua sông núi biển hồ vô tận, điểm cuối của thiên địa chẳng qua cũng chỉ là vấn đề bay một vài lần mà thôi, xem như Thánh Nhân cũng rất khó có thể đuổi kịp được hình bóng của hắn.
Mà vào lúc này, mặc cho hắn vỗ đôi cánh của mình như thế nào cũng khó có thể di chuyển được một chút nào, ngược lại còn đang lùi lại từng chút một, mắt thấy sắp tiến vào trong nồi.
"Không, không!"