Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 521: CHƯƠNG 521: HÓA RA CHÚNG TA CHỈ TỚI LÀM NHÂN VIÊN BỐC VÁC!

Côn Bằng phát ra tiếng hò hét tuyệt vọng, cả người đều không tốt, đại não đều trống rỗng, một câu lặp đi lặp lại tái diễn không ngừng: "Xong, ta sắp lạnh, ta sắp biến thành canh, lão thiên, cứu ta a!"

Hắn nhìn vào Ngọc Đế, giống như thấy được cọng cỏ cứu mạng cuối cùng, lớn tiếng nói: "Ngọc Đế, năm đó ta từng đi tới điểm tận cùng của thế giới, đột phá xuyên qua thiên ngoại thiên, ngươi biết vì sao Đạo Tổ cho phép lần đại kiếp nạn này xảy ra hay không? Cứu ta, cứu ta ta sẽ nói cho ngươi biết!"

Ngọc Đế giang tay ra, than thở một tiếng rồi nói: "Ta quả thật rất muốn biết, nhưng là ... cao nhân không thể làm trái, ta là thật sự không có năng lực cứu ngươi ..."

"Cao nhân, tha ta, tha ta a! Ta sai rồi, Côn Bằng ta sau này nguyện ý làm một con chim nho nhỏ ở bên cạnh ngươi, ta sống lâu như vậy cũng không dễ dàng a!"

Côn bằng bắt đầu hướng về bầu trời để cầu xin tha thứ, chỉ có điều ... không có một chút đáp lại nào.

Lực lượng pháp tắc trong nồi lại đột nhiên bùng nổ, lực hút cường đại căn bản không để cho Côn Bằng có được nửa điểm phản kháng nào, trong nháy mắt hút nó vào trong nồi.

Kinh hoảng trong tuyệt vọng, Côn Bằng bị dọa đến chỉ kịp phát ra một tiếng kêu "Dát", sau đó thì không còn động tĩnh.

Ở trên không trung, lực lượng pháp tắc chẳng mấy chốc đã tiêu tán đi, trở lại yên tĩnh một lần nữa, gió êm biển lặng, giống như chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Đương nhiên, ngoại trừ chiếc nồi to lớn không thể tưởng tượng đang trôi nổi ở trên bầu trời kia.

Cái nồi này là do cao nhân vẽ kết hợp với nước biển trong biển ngưng tụ mà thành, toàn thân trắng như tuyết, giống như được làm từ bạch ngọc mà thành, toát lên uy thế của sóng biển, ở dưới ánh trăng có một loại thần thánh sáng ngời bao phủ, kết hợp với lực lượng pháp tắc vô tận, ít nhất cũng phải có cấp độ Tiên Thiên Chí bảo.

Ngọc Đế và Vương Mẫu ngơ ngác mà nhìn.

Trên mặt đất đông đảo các tiểu yêu cũng là ngơ ngác mà nhìn.

Ta lớn tới mức này rồi mà chưa gặp phải trường hợp này bao giờ cả, chưa bao giờ được thấy qua cái nồi lớn như thế, quả thực có thể xưng là kỳ quan, quan trọng nhất là, trong nồi còn đặt vào một con Côn Bằng to lớn a!

"Côn rất lớn, một nồi hầm không đủ ..."

Ngọc Đế liếm liếm bờ môi của mình, "Như vậy bớt việc, cao nhân ngay cả nồi cũng đã chuẩn bị xong."

"Soạt."

Ngao Thành từ trong biển bay lên, đi tới bên cạnh Vương Mẫu và Ngọc Đế, ánh mắt hiện vẻ kinh dị khi nhìn vào cái nồi lớn kia, "Côn Bằng cứ như vậy ... vào nồi rồi?"

Cảnh tượng vừa rồi quá hoành tráng, đến mức, tất cả mọi người đều ngơ ngác mà nhìn, cũng không có đấp pháp gì cả, lúc này mới dần dần lấy lại tinh thần.

"Ta đã hiểu!"

Vương Mẫu đắng chát lắc đầu, sau đó thì trong cõi lòng tràn đầy sự kính nể, run giọng nói: "Cao nhân biết chúng ta không làm gì được Côn Bằng, cũng không phải là muốn chúng ta tới đối phó Côn Bằng, chẳng qua là để chúng ta tới ... vận chuyển một cái nồi mà thôi!"

"Đúng, hóa ra cao nhân chỉ là muốn để chúng ta tới làm nhân viên bốc vác mà thôi."

Ngọc Đế giật mình khẽ gật đầu, sau đó thì cười khổ nói: "Ai, chúng ta cũng quá yếu đi, căn bản không giúp được gì cho cao nhân, cũng chỉ có thể giúp cao nhân khuân vác đồ."

Đường đường là Ngọc Đế Vương Mẫu, không có dùng được việc gì khác, cũng chỉ có thể làm công việc vận chuyển một cái nồi, quá thảm rồi, nói ra cũng chẳng có ai tin.

Vương Mẫu mở miệng nói: "Được rồi, không cần biết là như thế nào, chúng ta có chút tác dụng đã là cực tốt rồi, có thể làm việc giúp cao nhân đó đã là vinh hạnh rồi! Việc này không nên chậm trễ, mau chuyển cái nồi này về đi thôi, ngày mai mang tới cho cao nhân."

Ngọc Đế gật đầu liên tục, "Đúng đúng đúng, nhanh, cái nồi này chắc cũng không nhẹ, mọi người vận chuyển cho cẩn thận một chút, đừng làm cái nồi xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào."

Lại vào lúc này, ánh mắt Ngao Thành ngưng tụ lại, hắn nhìn thấy một chiếc chuông vàng nhỏ và một cái ấn lớn treo ở bên cạnh cái nồi, còn có một số Linh bảo khác, lập tức phát ra một tiếng kêu khẽ.

Mở miệng nói: "Cái này hình như là pháp bảo của Yêu sư Côn Bằng."

"Đông Hoàng chung, Phiên Thiên ấn..." Ngọc Đế nhìn vào đông đảo Linh bảo, nhịn không được mà hít sâu một hơi.

Pháp bảo có thể để cho Côn Bằng mang theo bên người, đều không ngoại lệ, ít nhất đều là Tiên Thiên Linh bảo.

"Đây đều là chiến lợi phẩm của cao nhân, cùng nhau mang về, tuyệt đối không thể có một chút tâm tư nhúng chàm nào!"

"Cái này còn cần ngươi phải nói? Trừ khi muốn biến thành canh."

"Đi đi đi, đi nhanh về phục mệnh với cao nhân đi!"

...

Hôm sau.

Sắc trời sáng tỏ, ánh mặt trời chói lọi từ trên trời buông xuống, nắng hơi gắt một chút, tiếng côn trùng tiếng chim hót vang vọng ở giữa núi rừng.

Bất tri bất giác, mùa xuân đã dần dần kết thúc, trong không khí bắt đầu có một chút cảm giác oi bức.

Lạc Tiên sơn mạch.

Trên bầu trời, một đám tường vân nhanh chóng mà tới, so với tường vân bình thường thì cái tường vân này lộ rõ cảm giác trông rất chi là nặng nề, giương mắt nhìn vào cẩn thận mới phát hiện ra, ở phía trên tường vân này thế mà có đặt vào một cái nồi ngọc to lớn!

Cái nồi này quá là đẹp, giống như một cái vòng tròn khổng lồ trên bầu trời, rất tráng lệ.

"Nâng cẩn thận đặt nhẹ nhàng một chút!"

Ngọc Đế chỉ huy với giọng điệu ngưng trọng, "Tuyệt đối không được đè hỏng một ngọn cây cọng cỏ ở nơi này, đây là địa bàn của cao nhân!"

"Hiểu, chúng ta đều hiểu!"

Mọi người không thể không gật đầu, chậm rãi hạ những đám tường vân xuống, thận trọng khống chế cái nồi to lớn này đặt vào trên đất bằng dưới chân núi.

"Các ngươi ở đây trông chừng, không được có một chút sai lầm nào, càng không được động tay động chân một cách tùy tiện!"

Ngọc Đế và Ngao Thành hướng về phía Thiên binh Thiên tướng và lính tôm tướng cua để mà nhắc nhở một tiếng, sau đó thì nhấc chân cất bước hướng trên núi mà đi.

"Kẹt kẹt."

Mở cửa là Tiểu Bạch, Tiểu Bạch đứng sang một bên, mở miệng nói: "Qúy khách tới, hoan nghênh tới chơi."

"Tiểu Bạch, ngươi khỏe a."

Đám người Ngọc Đế thi nhau lên tiếng chào hỏi với Tiểu Bạch, không đếm xỉa tới là chắc chắn không dám đếm xỉa tới, hơn nữa nhất định phải cung kính, đây cũng là một vị đại lão.

Vừa đi vào Tứ Hợp viện, bọn họ đã bị đồ ăn đầy sân hấp dẫn ánh mắt.

Lý Niệm Phàm giống như đang chuẩn bị làm cái gì, trong tay còn bưng lấy một giỏ rau, đang mân mê, trưng bày những đồ ăn này có thứ tự, các loại nấm, trứng gà, mật ong, táo đỏ, sữa bò và rất nhiều rau quả khác.

Đát Kỷ và Hỏa Phượng thì đang làm người giúp việc.

"Ừng ực!"

Không hẹn mà cùng.

Đám người Ngọc Đế đều nuốt xuống một ngụm nước miếng, chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, đầu óc trống rỗng, đã sắp mất đi khống chế.

Những thứ này là để ăn sao? Những thứ này đều là linh căn! Mỗi một loại đều là bảo bối chỉ có thể ngộ mà không thể cầu! Tùy tiện lấy một cái đi ra vậy cũng là bảo bối được tiên nhân tranh đoạt!

Đưa thân vào nơi này, là có cảm giác như thế nào?

Thật giống như một người bình thường đưa thân vào trong một thế giới đầy vàng bạc châu báu và tiền mặt vậy, mấy trăm hơn ngàn ức tiền mặt đặt chồng chất ở trước mặt ngươi thì ngươi sẽ có cảm giác gì?

Không được, quả tim chịu không nổi, sắp choáng ...

Nhất là, trơ mắt nhìn vào những bảo bối hiếm có trên đời này, được người ta xem như rau quả bình thường, trưng bày sắp xếp một cách tùy ý...

Đám người Ngọc Đều đều đưa tay, đặt vào vị trí quả tim nhỏ bé của mình, rất bình tĩnh làm lấy động tác hít thở sâu.

Tỉnh táo, chính mình phải tỉnh táo!

Đều đã phùng bội cao nhân lâu như vậy, tâm tính còn chưa rèn luyện ra được phải không? Không quan tâm hơn thua, không quan tâm hơn thua có biết hay không!

Lý Niệm Phàm nhìn vào người tới, hơi kinh ngạc nói: "Bệ hạ, nương nương, sao các ngươi lại tới đây? Ngồi, nhanh ngồi, Tiểu Bạch, đang trà."

Không phải hôm qua vừa tới sao, hôm nay lại tới tám thành là có chuyện.

"Quấy rầy Thánh Quân đại nhân."

Ngọc Đế chắp tay, hiếu kỳ hỏi: "Thánh Quân đại nhân đây là đang ... nhặt rau?"

"Ừm, xem như thế đi, chuẩn bị làm một bữa tiệc lớn."

Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, mở miệng nói: "Tiểu Đát Kỷ và Hỏa Phượng không phải bị thương sao, ta cũng không có gì có thể giúp đỡ, suy nghĩ làm một nồi canh bổ dưỡng, tới bồi bổ thân thể cho các nàng, tranh thủ sớm ngày khôi phục."

Chuẩn bị làm một bữa tiệc lớn?

Làm một nồi canh bổ dưỡng?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!