Vương Mẫu vội vàng cười nói: "Việc này không nên chậm trễ, vậy chúng ta bây giờ chuyển cái nồi này lên Thiên Cung, chờ đợi Thánh Quân."
"Được!"
Lý Niệm Phàm gật đầu, nói tiếp: "Đúng rồi, vì bảo đảm chất thịt được tươi mới, vẫn là tranh thủ thời gian bắt đầu chuẩn bị mới đúng, tiệc định vào ngày kìa đi chứ cũng không thể kéo dài thêm được nữa."
Ngọc Đế và Vương Mẫu đều gật đầu, "Được, chúng ta nghe lời Thánh Quân!"
Sau đó, một đám người hào hứng khiêng một cái nồi lớn lên, cưỡi mây bay lên trời mà đi.
Lý Niệm Phàm đưa mắt nhìn vào chiếc nồi lớn càng ngày càng nhỏ đi kia, cười nói với Đát Kỷ các nàng: "Tiểu Đát Kỷ, chờ ta một chút trở về lại chuẩn bị nhiều thêm một số thứ, các ngươi đi ra ngoài gọi một số lão bằng hữu trước kia, bảo bọn họ ngày kìa cùng đi tham gia, tốt xấu gì cũng có thể giao thiệp quen biết được với Thiên Cung, có chỗ tốt."
"Vâng, công tử."
...
Mọi chuyện đã được định ra, mọi người đều bận việc của mình.
Tổ chức tiệc rượu, nhất là công tác chuẩn bị cho tiệc rượu cỡ lớn, đây chính là tương đối bề bộn, hậu cần, đi hô bằng gọi hữu ngoài ra còn có món ăn, biểu diễn vân ... vân, đều không được qua loa.
Muốn nói sốt sắng nhất, vẫn là thuộc về Ngọc Đế và Vương Mẫu.
Tiệc rượu Bàn đào so sánh với tiệc rượu lần này, vậy đơn giản là quá kém, chỉ là một cao nhân, cũng không biết bỏ xa tiệc rượu Bàn đào bao nhiêu con phố!
Lần này thật có thể nói là lần tổ chức tiệc rượu cỡ lớn nhất trong dòng lịch sử toàn bộ Hồng Hoang đại lục!
Tuyệt đối không được có một chút sai lầm nào a! Sau khi trở về, nhất định phải phân phó thật tốt cho mỗi một vị thần tiên, còn có mỗi một vị khách quý được mời đều phải trải qua sàng chọn cẩn thận, ít nhất cũng phải là người đáng được coi trọng, nhất định phải bảo đảm tuyệt đối không thể có bất kỳ sai sót nhầm lẫn nào!
Đúng lúc này, trong lòng Ngọc Đế có cảm giác, vội vàng nói: "Dừng lại!"
Đã thấy, đằng sau có một đám tường vân nhanh chóng bay tới, chẳng mấy chốc, thân ảnh Đát Kỷ đã xuất hiện ở trong tầm mắt của mọi người.
Ngọc Đế và Vương Mẫu không dám có một chút kiêu ngạo giá đỡ nào, vội vàng cung kính nói: "Đát Kỷ cô nương."
Đát Kỷ đáp lễ, mở miệng nói: "Bệ hạ, nương nương, chỉ sợ ta muốn trì hoãn các ngươi một đoạn thời gian."
Ngọc Đế cười nói: "Không sao, Đát Kỷ cô nương có chuyện gì cứ việc nói."
Đát Kỷ khẽ gật đầu, cổ tay khẽ đảo, lấy hồ lô màu vàng óng ra, nhắm ngay vào Côn Bằng ở trong nồi, lạnh nhạt nói: "Yêu sư Côn Bằng, ta biết nguyên thần của ngươi cũng đang bị phong ấn ở trong nồi, nếu như không muốn trở thành canh cùng với nhục thân của ngươi vậy thì nhanh chóng vào trong hồ lô!"
Ngay sau đó, một chùm sáng màu vàng kim từ trong hồ lô bắn ra bắn vào trên thân thể Côn Bằng.
Chỉ chờ đợi một lát, một cái bóng chim đại bàng chậm rãi ngưng tụ ở trong ánh sáng vàng, nghiêng đầu sang một bên nhìn vào Côn Bằng đang nằm trong nồi, trong đôi mắt của bóng chim đại bàng lộ vẻ rất có tình người, lộ ra một vộ dáng vẻ đau lòng lưu luyến không rời.
"Tạm biệt, nhục thân thân yêu của ta, an tâm hóa thành canh đi, tuy rằng ta sống tạm bợ, nhưng tóm lại còn tốt hơn so với hóa thành canh, thật xin lỗi, ta phụ ngươi ..."
Sau đó, cánh nó hơi vỗ một cái, tự động bay vào trong hồ lô.
"Được rồi." Đát Kỷ thu hồ lô màu vàng óng lại, trầm ngâm một lát, đối với Ngọc Đế nói: "Bệ hạ, nương nương, tiệc rượu lần này, các ngươi nhất định phải căn dặn người tới, tuyệt đối không được phạm vào kiêng kỵ của chủ nhân nhà ta! Việc này là quan trọng nhất, nhớ lấy, nhớ lấy a!"
Đúng, lần này người được mời tới chắc chắn là không ít, hơn nữa rất phức tạp, cũng không thể để cho một số thành phần trẻ trâu làm loạn trong bữa tiệc này, vậy xem như là xông đại họa!
Chúng ta thiếu chút nữa thì quyên đi cái chuyện này!
Ngọc Đế và Vương Mẫu đều giật mình toát ra mồ hôi lạnh cả người, gật đầu liên tục không ngừng nói: "Đúng đúng đúng, đa tạ Đát Kỷ cô nương nhắc nhở, nếu thật xảy ra sai sót, chúng ta thật sự là muôn lần chết không chối từ!"
Sau đó, Vương Mẫu lại nói: "Đát Kỷ cô nương, tiệc rượu Bàn đào trước kia của chúng ta đều sẽ có đông đảo các vị Thường Nga ở Thiên Cung tới khiêu vũ trợ hứng, đối với phương diện biểu diễn, ngươi cảm thấy thế nào?"
"Chủ nhân nhà ta thích hưởng thụ cuộc sống, biểu diễn giúp vui chắc chắn là không thể thiếu."
Đát Kỷ trầm ngâm một lát, mở miệng nói: "Chỉ có mỗi các vị Thường Nga và Hằng Nga biểu diễn thì còn có chút đơn điệu, còn nhớ rõ lần trước không? Chủ nhân nhà ta ở cái mảng biểu diễn này đã hướng dẫn chúng ta không ít, chúng ta hẹn thời gian, cùng Địa Phủ, Hải tộc, Yêu tộc ta và Hằng Nga Thiên Cung vân ... vân trao đổi với nhau, cùng nhau làm ra kế hoạch, nắm chắc thời gian diễn tập mới được!"
Ngọc Đế, Vương Mẫu, Ngao Thành đều là ngưng trọng gật đầu, trong lòng đã bắt đầu suy tính cẩn thận.
Vương Mẫu nói: "Lời nói của Đát Kỷ cô nương rất đúng! Phương diện Địa Phủ, ta lập tức để cho người của ta đi báo tin!"
Lý Niệm Phàm trở lại Tứ Hợp viện, lập tức bắt đầu chuẩn bị các hạng mục nấu nướng cho buổi tiệc rượu.
"Lần này là một bữa tiệc rất lớn của các thần tiên a, dựa theo cách nói của Ngọc Đế và Vương Mẫu, đó là tham chiếu theo tiêu chuẩn tiệc rượu Bàn đào, chính mình không được chủ quan."
Lý Niệm Phàm vừa chọn lấy các nguyên vật liệu nấu ăn, trong lòng vừa nhắc nhở lấy chính mình, nhịn không được cười nói: "Lại không nghĩ ra, không ngờ tới ta thế nhưng là có một ngày mở tiệc cùng với một đám thần tiên, cuộc sống a, thật đúng là không thể đoán trước được điều gì, thú vị, thú vị!"
Tuy nhiên một cái nồi lớn tới như vậy, chỉ dựa vào một mình ta thì chắc chắn là không chiếu cố được.
Lý Niệm Phàm nhìn về phía bên cạnh, Tiểu Bạch đang kiểm kê rửa sạch các loại rau quả nói: "Tiểu Bạch, ngươi lại đi tới hậu viện, hái thêm nhiều rau và hoa quả một chút, còn có, tiệc ngày mai đi cùng với ta, ta mang ngươi lên trời, ngắm nhìn phong cảnh trên trời, ha ha ha..."
Tiểu Bạch rất lịch sự cúi người chào nói: "Tuân mệnh, cảm ơn chủ nhân tôn quý."
Lý Niệm Phàm lại bắt đầu nghĩ đến nên mời những lão bằng hữu nào, đều không được quên.
Một nhà Lạc Hoàng, Lâm Tiên đạo cung, Vạn Kiếm Tiên tông, Lăng Vân tiên các, Thanh Vân cốc ...
Đúng, còn có Đại Hắc!
Đại Hắc gia nhập Cẩu tộc, làm gì cũng phải mời mấy vị đại biểu Cẩu tộc tới a, để bọn chúng chiếu cố Đại Hắc nhiều hơn, tránh cho Đại Hắc không hiểu chuyện bị khi dễ.
Ai, ta như lão cha gia này cũng là suy nghĩ nát tâm tư a.
Thời gian trôi qua như nước chảy ngoài sông.
Lý Niệm Phàm và tất cả mọi người ở Thiên Cung đều đang bận tối mặt tối mày, không để ý tới thời gian trôi qua.
Chẳng mấy chốc, thời gian hai ngày cứ như vậy lặng yên mà qua.
Hôm nay, trời còn chưa sáng, Lý Niệm Phàm thu thập bọc hành lý một phen, chuẩn bị mang theo Đát Kỷ và mọi người cùng nhau lên Thiên Cung.
Bởi vì phải đi lên để chuẩn bị tiệc, tự nhiên là phải tới sớm hơn.
Lý Niệm Phàm để ý tới bên trong Tứ Hợp viện có thêm một con chim nhỏ, nhịn không được kinh ngạc hỏi: "Nha, Tiểu Đát Kỷ, chim hoàng yến này là yêu tinh sao?"
Hỏa Phượng gật đầu nói: "Công tử, đúng là yêu tinh, cũng xem như là một phần tử đại biểu cho Yêu tộc tham gia."
Con chim hoàng yến này chỉ lớn nhỏ bằng bàn tay, nhìn thấy Lý Niệm Phàm nhìn mình thì thân thể lập tức run lên, cúi đầu chim xuống thật thấp, hận không thể chui vào trong ngực.
Lộ ra vô cùng sợ hãi và căng thẳng.
"Đại lão, ta sai rồi, cầu buông tha ta đi..."
Nội tâm của con chim hoàng yến (Kim Ti tước) này đang cầu xin một cách điên cuồng, lo lắng bất an, lông chim toàn thân cũng bắt đầu hơi xù lên.
Nó chính là Côn Bằng.
Nguyên thần sau khi được Đát Kỷ hút đi, giống như Hắc Kỳ Lân và Ngao Thư trước đó, đưa nó tới hậu viện.
Trông thấy tất cả mọi thứ ở hậu viện, dù bản thân là đại lão Côn Bằng từ thủa Hồng Hoang nhưng cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ ngây người, tuyệt đối không nghĩ tới, sau Tuyệt Địa Thiên Thông, thế mà còn có một tiểu thế giới giống như Hồng Hoang ... thậm chí còn hơn cả Hồng Hoang!