Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 525: CHƯƠNG 525: THÂN THỂ KHỔNG LỒ HOÀN MỸ CỠ NÀO A, ĐÁNG TIẾC ĐÃ KHÔNG CÒN LÀ CỦA TA NỮA RỒI

Tuy rằng sớm đã biết có một đại lão sâu không lường được, nhưng dù là như thế, vẫn như cũ khiến tiểu tâm can của Côn Bằng căn bản không chịu nổi, trực tiếp quỳ.

Lần này, bị một đại lão như vậy nhìn chằm chằm vào, nội tâm của hắn làm sao có thể không thấp thỏm lo lắng, còn tưởng rằng đại lão không có ý định buông tha mình.

Đại lão mướn Bằng chết, Bằng không thể không chết a!

Lý Niệm Phàm tuỳ ý cười, thu hồi ánh mắt, "Ha ha, chim Hoàng Yến này có lá gan thật là nhỏ, hoá ra là giống loại biết thẹn thùng, đi, lên đường thôi."

"Chít chít chít chít "

Chim Hoàng Yến khẽ kêu lên một tiếng, trong lòng thì thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng là vẫn được sống.

Sở dĩ từ Côn Bằng biến thành chim hoàng yến, nguyên nhân đó là bởi vì năng lượng.

Thật ra thì không cần biết là tồn tại gì, khi tu vi càng cao, thân thể sẽ càng có xu hướng gần với thiên đạo, vừa mới bắt đầu tu luyện, có thể sẽ coi trọng thiên phú huyết mạch gì gì đó, nhưng là, xem như là sau khi tới Đại La Kim Tiên, hình thức sinh mệnh sẽ bắt đầu thay đổi, huyết mạch quanh thân tự động tiến hoá, trở thành Chuẩn Thánh thì càng như vậy, thân thể hoá pháp tắc, ngoại hình chẳng qua chỉ là một bộ túi da mà thôi.

Cũng chính bởi vì vậy, tu vi càng cao thì thân thể tự nhiên muốn trân quý hơn nhiều so với thân thể người bình thường.

Huống chi loại thân thể Chuẩn Thánh của Côn Bằng này, sinh ra đã lớn như vậy, sinh ra đã ẩn chứa nhiều loại pháp tắc, chỉ dựa vào Cửu Thiên Tức Nhưỡng căn bản là không có khả năng ngưng tụ ra.

Có thể ngưng tụ ra nhục thân cỡ chim Hoàng Yến đã là rất không đơn giản rồi, tương ứng với, Côn Bằng cũng từ cảnh giới Chuẩn Thánh xuống làm cảnh giới Đại La Kim Tiên.

Trong mắt chim Hoàng Yến loé lên một tia kiên định, âm thầm cắn răng nói: "Tiếp theo lại nhìn ta tu luyện từng bước một, từ chim Hoàng Yến lại tu luyện từ đầu trở thành Côn Bằng! Tương lai sẽ viết một bản tự chuyện, tên gọi ta đã nghĩ kỹ, trùng sinh Hoàng Yến tiến hoá thành Bằng! Khả năng sẽ là một câu chuyện tuyệt vời nói lên nghị lực của ta, gặp khó không thoái chí."

Mọi người cùng nhau cưỡi mây, theo đường lối quen thuộc, không bao lâu sau thì đã đi tới Nam Thiên môn.

Trong ngày trọng đại này, Nam Thiên môn hiển nhiên cũng đã được trang trí một phen, trên đó giăng đèn kết hoa, chỗ cao nhất còn treo lên một bức hoành phi lớn, trên đó viết bữa tiệc Côn Bằng lần thứ nhất ở Thiên Cung!

Chim Hoàng Yến nhìn thấy bức hoành phi này, thiếu chút nữa thì trực tiếp phun ra máu, lần thứ nhất là có ý tứ gì? Chẳng lẽ còn chuẩn bị có thần thứ hai, thần thứ ba? Nếu không phải ta không thích chiến đấu, hiện tại ta sẽ phá huỷ cái Nam Thiên môn này của các ngươi!

Ở cổng Nam Thiên môn, Cự Linh Thần nhiều ngày không thấy đang đứng ở đó, khi nhìn thấy Lý Niệm Phàm thì đôi mắt lập tức sáng lên, bước nhanh tới tiếp đón, chắp tay cung kính nói: "Bái kiến Thánh Quân đại nhân."

Lý Niệm Phàm nở nụ cười trêu ghẹo nói: "Cự Linh Thần đã lâu không gặp a, tuần giới có tốt không a?"

Lúc này, hắn mới để ý tới, trên mặt Cự Linh Thần thế mà hơi lồi ra, dáng người vốn đã cao lớn, khuôn mặt cũng rất chất phác, lúc này hai bên má lại phồng ra trông càng thêm bắt mắt.

Lý Niệm Phàm lập tức ngạc nhiên nói: "Mặt mũi ngươi là có chuyện gì xảy ra? Sao lại xưng lên?"

"Trong lúc tuần giới gặp phải một chút chuyện nhỏ ngoài ý muốn, không đề cập tới cũng được a."

Cự Linh Thần khoát tay áo, sau đó làm một cái dấu tay xin mời, "Thánh Quân đại nhân nhanh mời vào trong."

Lý Niệm Phàm gật đầu, do Cự Linh Thần mở đường, nhanh chóng đi vào bên trong Thiên Cung.

Chẳng mấy chốc đã đi qua Lăng Tiêu Bảo điện, đi tới Dao Trì.

Dao Trì, Dao Trì, hồ nước giữa trời, cầu ngọc vắt ngang, đình đài thẳng đứng, mây mù lượn quanh, rộng rãi, xa hoa, hùng vĩ, quả thực là một nơi tuyệt vời để tổ chức liên hoan.

Ngọc Đế và Vương Mẫu cùng đông đảo các thần tiên sớm đã chờ ở chỗ này, nhìn thấy Lý Niệm Phàm tới thì lập tức tiến lên đón.

Lý Niệm Phàm để ý tới, rất nhiều thần tiên trước đó ra ngoài đều đã trở về, ví dụ như Thất tiên nữ, bảy tiên nữ này đều đã trở về đầy đủ, thi nhau cười gật đầu với mình.

Lấy cao nhân làm trung tâm tổ chức hoạt động lớn như thế, không cần biết tình huống như thế nào, vậy chắc chắn phải nhanh chóng trở về.

Ngọc Đế chắp tay cười nói: "Thánh Quân tới sớm a, ngài mau nhìn xem, nơi này bố trí thế nhưng có cần phải điều chỉnh chỗ nào không?"

Lý Niệm Phàm nhìn thoáng qua xung quanh, cái nồi lớn kia đường bày ra ở chính giữa Dao Trì, dưới đáy nồi, bếp lò cũng đã được dựng tốt, rất phù hợp.

Xung quanh nồi lớn thì chính là các bàn ngọc được sắp xếp chỉnh tề, ba người một bàn, tới lúc đó sẽ có tiên nữ tới hỗ trợ các vị khách ở mỗi bàn lấy đồ ăn.

Mà ở không trung đằng trước thì chính là một cái sân khấu trôi nổi ở trên không trung, có khả năng sân khấu này là để tổ chức biểu diễn góp vui.

Lý Niệm Phàm nói lên lời từ đáy lòng: "Sự bố trí cho lần này là rất tốt, các vị thật sự đều quan tâm!!"

Ngọc Đế cười ha ha một tiếng, "Vậy là được rồi, vậy là được rồi."

"Đúng rồi, ta đều đã mang những thứ của ta tới rồi, mau để cho người tới giúp thu xếp một chút đi."

Vừa nói, Lý Niệm Phàm trực tiếp đưa ra ba cái túi da rắn, sau đó lại lấy ra bốn cái thùng gỗ lớn.

"Bốn cái thùng gỗ này, một cái trắng, một cái đỏ, một cái là sữa bò, còn có một cái là nước trái cây, chú ý đừng có nhớ nhầm."

Đông đảo thần tiên nhìn vào những thứ này, đều là ngẩn ra một lúc, cố gắng khắc chế lại chính mình, chỉ là lẳng lặng hít vào một ngụm khí lạnh.

Giàu nứt đố đổ vách, hào phòng vô tư!

Có thể dùng lượng lớn bảo vật như thế tới mời khách, từ Hồng Hoang tới nay cũng chỉ có một mình cao nhân mà thôi!

Vương Mẫu mở miệng nói: "Nhanh, chớ có ngẩn ra ở đó, các Thường Nga nhanh đi bố trí!" (Trong Thiên Cung, các tiên nữ phụ trách làm việc vặt hoặc biểu diễn phục vụ gì đó gọi chung là Thường Nga, Hằng Nga thì khác.)

"Tuân mệnh, nương nương."

Một đám Thường Nga cùng nhau hành lễ, sau đó riêng phần mình người xách túi da rắn, người ôm lấy thùng gỗ lớn.

Thái Bạch Kim Tinh thì đi theo, nhỏ giọng nhắc nhở không ngừng, quan sát cẩn thận, "Cẩn thận một chút, tuyệt đối không được để rơi vỡ, rượu cũng không được rớt đi ra một giọt, những thứ này thế nhưng là rất trân quý, ngay cả bệ hạ và nương nương đều nếm không tới!"

Lý Niệm Phàm nhìn vào trong nồi, nhíu mày, lẩm bẩm nói: "Tiếp theo tới xử lý thi thể."

Thi thể Côn Bằng quá lớn, một người chắc chắn là không xử lý nổi, sẽ mất rất nhiều thời gian, tuy nhiên nếu như xử lý, trong lòng Lý Niệm Phàm đã có suy nghĩ, nói với Ngọc Đế: "Bệ hạ, xử lý thi thể, chỉ sợ cần dùng tới ít nhân thủ."

"Thánh Quân đại nhân, ngài xem ta có được không?"

Ở một bên, Thực Thần sớm đã chờ đợi, không kịp chờ đợi đã tự đề cử chính mình nói: "Ta đối với làm đồ ăn cũng rất có tâm đắc, hơn nữa ta còn có mấy tên đệ tử, cũng đều là người có năng khiếu làm đồ ăn, có thể hỗ trợ."

"Vậy thì không còn gì tốt hơn." Lý Niệm Phàm cười gật đầu, "Việc này không nên chậm trễ, ta dạy cho các ngươi, Tiểu Bạch, bắt đầu đi."

Lập tức, mọi người xoay sở xung quanh thi thể Côn Bằng này, đã bắt đầu động thủ.

Chim Hoàng Yến nhìn vào thân thể trước đó của mình đang bị ngược đãi, lại nhìn vào thân thể bây giờ của chính mình một chút, ánh mắt hiện ra nước mắt, "Thân thể khổng lồ hoàn mỹ cỡ nào a, đáng tiếc đã không còn là của ta nữa rồi, ô ô ô ..."

Theo thời gian trôi qua, đã bắt đầu có khách tới.

Cự Linh Thần, Diệp Lưu Vân và Thất tiên nữ bọn họ, đều đứng ở các cổng để nghênh đón.

Tới đầu tiên chính là Địa Phủ, Hắc Bạch Vô Thường và Đầu Trâu Mặt Ngựa đều tới, trên mặt bọn hắn đều mang theo vẻ kích động và mong đợi, nhất là Đầu Trâu Mặt Ngựa, nước miếng nuốt mãi không hết đãi chảy dài xuống tạo thành một cái dây nhỏ treo ở khoé miệng.

Hắc Vô Thường thì mặt đen lên, nhịn không được nói: "Mau lau nước bọt một chút đi! Lần này có rất nhiều người tới, cảm tạ cao nhân đã để mắt tới chúng ta, chúng ta thế nhưng là bộ mặt của Địa Phủ, đừng có làm mất bộ mặt của chúng ta!"

"Hắc hắc, không có ý tứ, chúng ta vừa nghĩ tới sắp được ăn tiệc mà cao nhân chuẩn bị thì không nhịn được rồi." Đầu Trâu vội vàng hút một cái, hút nước miếng sắp nhỏ xuống dưới trở lại trong miệng của mình rồi ực một cái, "Không xong rồi, hình như ta đã ngửi thấy mùi thơm, Mặt Ngựa, ngươi có ngửi thấy gì không?"

"Mùi rượu thật là nồng nặc, ta đã bay bổng ..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!