Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 526: CHƯƠNG 526: ĐẸP QUÁ THAY, DIỆU QUÁ THAY A!

Sau đó là Cẩu tộc.

"A? Hạo Thiên Khuyển, ngươi thế mà tới!"

Cự Linh Thần nhìn thấy Hạo Thiên Khuyển đi tới, đầu tiên là sững sờ, sau đó thì cười nói: "Làm sao lại chỉ có mình ngươi tới, chủ nhân nhà ngươi đâu? Còn có, ngươi tới còn chưa tính, làm sao còn mang theo một con Thổ cẩu tới, cái này xem như có chút mất mặt a."

"Quên giới thiệu." Khoé miệng Hạo Thiên Khuyển không thể không nhếch lên tạo thành một đường cong mĩ miều, mở miệng nói: "Vị này là chó mà Thánh Quân đại nhân nuôi, tên Đại Hắc!"

"A, hoá ra là Thánh Quân đại ..."

Con ngươi Cự Linh Thần đột nhiên trợn lớn lên, lời nói bỗng nhiên bị kiềm chế lại, lập tức nuốt vào trong cổ họng, thân hình vốn cao lớn trong nháy mắt trở nên cung kính, bên trong giọng nói còn mang theo giọng điệu nghẹn ngào, "Cẩu, cẩu ... Cẩu đại gia, hoá ra là Cẩu đại gia tới, tiểu thần không có tiếp đón từ xa, vừa rồi đầu óc tiểu thần có chút phát sốt, Cẩu đại gia không nghe thấy cái gì có đúng không?"

Đại Hắc há miệng chó ra nói, "Ừm hừ, ngươi nói xem?"

Sau đó thì bước ra từng bước như bước chân mèo đi theo Hạo Thiên Khuyển chậm rãi tiến vào Thiên Cung.

Cự Linh Thần trợn tròn mắt nhìn vào bóng lưng của Đại Hắc, hận không thể quất cho chính mình hai cái bạt tai.

Chính mình vừa mới được phái đi ra ngoài tuần giới trở về, cái miệng này lại gây tại hoạ, trời ạ, cái miệng này của ta chính là cái hố a!

Ở một bên khác, Linh Trúc cũng tới, hai mắt toả ánh sáng, còn thiếu viết bỗn chữ ta là ăn hàng lên trên mặt, đã hưng phấn tới không chịu nổi.

"A a a, Tử Diệp tỷ tỷ, cám ơn ngươi đã mời ta tới, đoạn thời gian gần đây ta phát cuồng lên vì đồ ăn rồi a, chờ mong sao trời, chờ mong mặt trăng, thế mà chờ mong được một bữa tiệc lớn như vậy, ngươi mau nhìn vào mắt của ta mà xem, đã nước mắt đã tràn ra từ khoé mắt rồi đây này."

Tử Diệp một mặt ghét bỏ rời xa, "Nước mắt chưa thấy đâu, nước bọt đã một đống, nhanh đừng nói chuyện với ta, vừa mới mở miệng ra mà đã một đồng nước bọt phun lên mặt ta rồi."

Nơi xa, so sánh với tường vân của những người khác, mấy đạo độn quan rõ ràng trông đơn giản.

Chính là đám người Lạc Thi Vũ, Tần Mạn Vân, Lâm Thanh Vân, bọn họ đều chưa thành tiên, tự nhiên không cách nào cưỡi mây mà lên, vì tăng thêm lòng dũng cảm, lúc này mới kết đoàn độn quang mà tới.

Lạc Thi Vũ nhịn không được rụt cổ một cái, "Cha, ta ... ta có chút khẩn trương."

Lạc Hoàng cười ha ha một tiếng, "Đứa nhỏ ngốc này, có gì mà phải khẩn trưởng?"

Lạc Thi Vũ mở miệng nói: "Đây chính là Thiên Cung, chỗ ở của thần tiên a, ngoại trừ chúng ta ra, chỉ sợ ít nhất đều phải là tiên nhân đi!"

"Thiên Cung thì lại làm sao?" Lạc Hoàng mở miệng nói: "Trước đây chúng ta tới bái phỏng cao nhân, tiến vào Tứ Hợp viện của cao nhân, Tứ Hợp viện của cao nhân so với Thiên Cung thì như thế nào?"

"Tứ Hợp viện của cao nhân thì Thiên Cung tự nhiên là xa xa không thể bằng."

"Vậy không phải sao? Ngay cả Tứ Hợp viện của cao nhân chúng ta cũng từng tới, chỉ là Thiên Cung mà thôi, chớ hoảng sợ, chớ hoảng sợ." Lạc Hoàng len lén đưa tay xoa xoa quả tim nhỏ của chính mình, ngoài miệng đang an ủi Lạc Thi Vũ, đồng thời cũng đang cố gắng làm cho tâm trạng của mình được bình tĩnh lại.

Diêu Mộng Cơ run giọng nói: "Nghe nói bữa tiệc lần này là bữa tiệc Côn Bằng, đây chính là Côn Bằng a, tồn tại cường đại tới không thể nào tưởng tượng nổi, vừa nghĩ tới ta đã muốn ăn vào thịt của nó, ta cứ cảm thấy ta như đang nằm mơ vậy."

Lâm Mộ Phong mở miệng nói: "Ai mà không như vậy chứ? Lúc vừa nhận được lời mời này, ta còn cảm thấy không thể nào tưởng tượng nổi, thậm chí còn tưởng rằng là đang bị lừa, dù sao ... nhân vật như cao nhân, thế mà còn có thể nhớ tới ta, ta thật ... cảm động tới muốn khóc a."

Lâm Thanh Vân thì ánh mắt của nàng có chút phức tạp, giọng điệu kiên định nói: "Ai, cao nhân luôn luôn đưa tạo hoá cho chúng ta, quả thực là đẻ cho người ta hổ thẹn, phàm là có chỗ có thể sử dụng ta, ta tuyệt không nhíu mày!"

Lại nói tiếp, người của Long tộc cũng lần lượt trình diện.

Ngao Vân và Tiêu Thừa Phong hai bệnh nhân này thế mà đi cùng một chỗ, hai người đều là căn cơ bị hao tổn, tu vi rơi xuống, lập tức sinh ra một loại cảm giác người cùng cảnh ngộ người chung chí hướng.

Ăn nhịp với nhau, kết đôi trải qua cuộc sống của người già.

Tiêu Thừa Phong cười ha ha nói: "Ngao huynh, chúng ta bây giờ không bị ràng buộc, chuyện gì cũng không cần để ý tới, không có việc gì uống chút rượu, chơi chơi cờ, dạo chơi Tam giới, thế nhưng là thoải mái hơn so với trước kia nhiều, bây giờ ta mới biết được, cái gì gọi là cuộc sống a!"

Ngao Vân gật đầu tỏ vẻ rất tán thành, "Ai nói không phải chứ, ngươi nghĩ lại một chút đi, tu vi của chúng ta tuy rằng không tốt, nhưng không phải cũng vẫn được ăn thịt Côn Bằng sao? Đây chính là Côn Bằng a, đại năng Chuẩn Thánh đỉnh phong, quan trọng nhất là, còn có thể ăn vào hoa quả thơm uống vào rượu ngon của cao nhân, cuộc sống chẳng phải đắc ý nhất là như vậy sao?"

"Lời nói hay lắm! Loại cuộc sống này, xem như khôi phục tu vi cũng không đổi!"

Tiêu Thừa Phong giơ cao trường kiếm trong tay của mình lên, vuốt ve một chút, mở miệng nói: "Trước kia ta thuần tuý chính là nghĩ quẩn, luyện kiếm rất vất vả! Chờ sau này ta sẽ thiết lập mấy hạng mục khảo hạch thú vị, tìm truyền nhân giao trách nhiệm hàng yêu trừ ma cho hắn, chính mình thì trải qua cuộc sống thoải mái, đẹp quá thay, diệu quá thay a!"

Chẳng mấy chốc, mọi người đều dần dần tới.

Ngoại trừ các loại thần tiên ra còn có một số thủ hạ và đệ tử mà Lý Niệm Phàm không quen ra thì có rất nhiều người đều là người quen.

Lúc này Lý Niệm Phàm mới phát hiện, hoá ra mình kết bạn đều là tầng lớp lãnh đạo...

Tất cả mọi người gặp mặt nhau đều hành lễ với nhau, hai bên nói chuyện, không khí hoà thuận vui vẻ.

Xem như mấy người Tần Mạn Vân, thấp thỏm mà tới, một bộ dáng vẻ nông dân vào thành thị.

Tuy nhiên người nghênh đón bọn họ thế nhưng là không dám làm khó dễ một chút nào, tất cả mọi người đều đã được Ngọc Đế dặn dò qua, mấy vị bằng hữu mà cao nhân mời lên từ phàm trần, ngược lại càng phải lấy lễ để mà tiếp đón.

Bằng không, đây không phải là đánh vào thể diện của cao nhân sao?

Thậm chí, bọn họ còn được an bài ngồi ở vị trí hàng trước, bắt chuyện giao lưu với các vị thần tiên.

"Đây đều là dựa vào thể diện của cao nhân a!"

Diêu Mộng Cơ dần dần áp chế lại nội tâm thấp thỏm của mình, hơi có chút chờ mong và nhiệt tình, "Trong nhiều trường hợp xem không phải là thực lực của bản thân mình mà là có quan hệ với người sau lưng! Chính mình nhất định phải tu luyện cho thật tốt, không thể làm cho cao nhân phải mất mặt vì mình!"

Đôi mắt đẹp của Lạc Thi Vũ đang nhìn vào Lý Niệm Phàm giẫm ở tường vân màu vàng kim đang bay trên cái nối siêu lớn kia phụ trách chỉ huy, không thể không có chút phức tạp, "Cao nhân giúp đỡ chúng ta như vậy, nếu như còn không thể có thành tựu gì, vậy có khác gì heo?"

Đúng vào lúc này, Hắc Bạch Vô Thường đi tới, chắp tay nói: "Các vị chính là tu sĩ bằng hữu của Thánh Quân đại nhân ở phàm trần đi, chúng ta là Hắc Bạch Vô Thường ở Địa Phủ, Tần Mạn Vân cô nương đã từng gặp chúng ta."

Bạch Vô Trần (Mất hút lâu ngày) và mọi người vội vàng đứng lên chắp tay cung kính nói: "Bái kiến hai vị đại nhân Hắc Bạch Vô Thường."

Bạch Vô Thường cười khoát tay một cái nói: "Ha ha ha, mọi người đều đã là bằng hữu của Thánh Quân đại nhân, vậy thì đều là người nhà mình, không cần phải đa lễ."

Hắc Vô Thường thì nói ngay vào điểm chính đối với đám người Triệu Sơn Hà (Mất hút lâu ngày): "Các vị, ta thấy tu vi của các ngươi nếu như khó đột phá, chỉ sợ chỉ còn có mấy trăm năm có thể sống, chờ khi hồn trở về Địa Phủ, nhớ rõ báo lên tên của ta, tới lúc đó ta sắp xếp cho các ngươi một chức quan, ít nhất cũng phải làm tới chức Sứ giả Câu Hồn."

Đám người Triệu Sơn Hà lập tức cứng đờ người, sau đó thì khẽ ho một tiếng nói: "Đa ta Hắc Vô Thường đại nhân cất nhắc, tuy nhiên ... ta cảm thấy chúng ta có thể có đột phá."

Lâm Mộ Phong xấu hổ quay đầu, tìm Thái Bạch Kim Tinh bắt chuyện, "So sánh với kia mà nói, ta thích ngắm phong cảnh ở Thiên Đình hơn ..."

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!