Khi mọi người dần dần tới hết, Thiên binh Thiên tướng vốn ở ngoài cửa nghênh đón cũng bắt đầu trở vào, Thất tiên nữ và Cự Linh Thần đều ngồi vào vị trí tương ứng của mình.
Đông đảo Thường Nga thì chạy tới chạy lui, dáng người tung bay, bay múa như gió mát, bưng trà rót nước cho mọi người, bày hoa quả lên, loay hoay làm việc trông thấy mà vui tai vui mắt quên cả đất trời.
Mà ở trên sân khấu trong không trung kia, Thường Nga tiên tử đánh đàn nhảy múa cũng bắt đầu nhẹ nhàng nhảy múa, đã trở thành một phong cảnh tuyệt đẹp.
Về phần cái nồi lớn kia, đông đảo thần tiên có thể giúp được đều tới giúp, từng người đều kết động pháp quyết, do Tiểu Bạch chỉ huy, rót hoá diễm vào dưới đáy nồi.
Bởi vì cái nồi này quá lớn, chỉ đốt lửa một chỗ thì chắc chắn là không được, chẳng mấy chốc một số yêu quái cũng tham gia vào, nhất là am hiểu thuộc tính Hoả, càng là ra sức thi triển.
Hơn trăm tiên nhân yêu quái, phân biệt đứng ở hai bên nồi, dùng sức bấm pháp quyết, hợp lực khiến cho lửa cháy lên hừng hực, đây là cảnh tượng hùng vĩ cỡ nào a, tuy nhiên ... mục đích chính lại là vì nhóm lửa nấu canh.
Có thể nói là một kỳ quan lớn nhất từ thời Hồng Hoang cho tới tận bây giờ.
Lý Niệm Phàm thì bay ở xung quanh, thi thoảng đổ nguyên liệu vào trong nồi, các loại nấm, mật ong, trứng gà vân ... vân ..., cơ bản đều là những thứ rất bổ dưỡng, Lý Niệm Phàm cảm thấy, món ăn này có thể gọi là Côn Bằng khiêu vũ!!!!
Lý Niệm Phàm nhìn vào dãy bàn ghế thấy mọi người đều đã ngồi đầy, thấy bọn họ tuy rằng đang nói chuyện với nhau, thi thoảng ánh mắt nhìn vào rượu trên bàn, một bộ dáng vẻ muốn uống, nhịn không được nói: "Bệ hạ, đừng để mọi người ngồi không a, trước ăn một chút hoa quả và uống một chút rượu cũng được."
Thấy Lý Niệm Phàm mở miệng, Ngọc Đế lúc này mới giơ tay lên nói: "Mọi người ăn uống đi a, các Thường Nga cũng vậy, tiếp tục tấu nhạc tiếp tục múa."
Đông đảo thần tiên lúc này mới yên tâm, bắt đầu quan sát cẩn thận những món ngon trước mắt, ánh mắt phức tạp mà kích động.
Thi nhau vươn tay run rẩy, mang theo vẻ mặt giống như đang nằm mơ cầm lên hoa quả mà trước nhìn một cách lén lút, có một số người thì cầm chén lên, chỉ ngửi thấy mùi trái cây và mùi rượu, bọn họ đã say hơn phân nửa.
Thậm chí nhìn bảo bối rực rỡ muôn màu bày ra ở trước mặt, đều trợn tròn mắt, có một loại cảm giác giống như nông dân mới vào thành thị không biết bắt tay vào chỗ nào.
Đây đều là linh căn tiên quả a, còn có những rượu này, tuyệt đối không nghĩ tới, ở trong Thiên Cung nghèo túng tới cực điểm bây giờ thế mà còn có thể nếm được một bữa tiệc xa xỉ như thế này, chuyện này nếu như đặt ở trước kia thì ... đó cũng là đãi ngộ chưa từng có a!
Được nhờ, thật sự là được nhờ, đi theo cao nhân là có thịt để mà ăn.
Bởi vì cây đào số lượng không nhiều, cũng chỉ có thần tiên ngồi ở hàng đầu tiên mới có thể nếm, Cự Linh Thần và Ngao Thành được sắp xếp ngồi ở hàng đầu tiên, hai người ngồi gần nhau.
Ngao Thành nhìn vào dáng vẻ ngẩn ngơ của Cự Linh Thần, đầu tiên là uống một ngụm nước trái cây, sau đó vừa bóc vỏ quýt vừa nhịn không được hỏi: "Làm sao vậy? Choáng váng à? Đây chính là bữa tiệc trước nay chưa từng có, tranh thủ thời gian nhanh mà ăn đi a!"
"Thế nhưng là, cái này, cái này, cái này ..."
Cự Linh Thần chấn kinh đến miệng ngay cả miệng cũng không khống chế nổi, "Những này đều là linh căn tiên quả, hơn nữa ... chỉ sợ đều là linh căn tiên quả đỉnh cấp a, còn có rượu, không loại nào không phải là thứ bình thường, bữa tiệc này sao có thể xa xỉ tới như vậy!"
Hắn biết sắp tổ chức tiệc, nhưng chỉ biết là sẽ ăn đại lão Côn Bằng, tuyệt đối không nghĩ tới còn có thể ăn vào hoa quả uống vào rượu như thế này, còn tưởng rằng chính mình đang xuất hiện ảo giác, quả thực giống như đang nằm mơ.
"Ngươi không phải không biết bản sự của cao nhân chứ?" Ngao Thành kinh ngạc nhìn vào Cự Linh Thần.
Cự Linh Thần mở miệng nói: "Ta chỉ biết cao nhân là Công Đức thánh quân, hơn nữa ngay cả mảnh thế giới này đều không có ai dám chọc tới cao nhân, chẳng lẽ không chỉ có như vậy?"
Hắn chưa bào giờ được ăn ở trong Tứ Hợp viện, càng là bị đày ra ngoài trong khoảng thời gian dài, kiến thức có chút hạn hẹp.
"Đương nhiên không chỉ như vậy!"
Ngao Thành lập tức mở miệng, sau đó thì nhỏ giọng nói: "Cao nhân có thân phận cỡ nào, những thứ cao nhân ăn có thể là thứ bình thường sao? Những thứ trưng bày trên bàn chúng ta chẳng qua chỉ là những thứ đơn giản nhất mà thôi, ngươi cũng quá đáng thương, làm sao trà trộn tới thảm như vậy, lâu như vậy rồi thế mà không ăn được bữa cơm nào do tay cao nhân làm ra sao?"
"Những thứ này vẫn chỉ là đơn giản nhất mà thôi sao? Ta chưa bao giờ ăn ở chỗ của cao nhân a, hiện tại ta cảm thấy thật có lỗi với bản thân mình ..."
Cự Linh Thần cảm thấy thế giới quan của bản thân mình bị đả kích, sau đó thì nội tâm lập tức bùng nổ lên.
Chính mình vốn chỉ biết Thánh Quân đại nhân rất trâu bò, nhất định phải liếm cho thật tốt, lại hoá ra, Thánh Quân đại nhân còn muốn trâu hơn nhiều so với những gì ta nghĩ, oa! Liếm đúng chỗ rồi!
Sau này còn phải ra sức hơn, cố gắng liếm, đỉnh phong của cuộc sống không còn xa nữa, cạc cạc cạc.
Một màn này, xuất hiện ở khắp nơi trong Dao Trì cung.
"Đây là, đây là ... quả đào, làm sao mà còn mạnh hơn so với Bàn đào trước kia ăn nhiều như vậy?"
"Ăn quá ngon, những thứ này cũng ăn quá ngon, ô ô ô ---- cuộc sống trước kia của ta hoàn toàn vô dụng rồi a!"
"Tình huống như thế nào? Trong sữa bò này thế mà lại ẩn chứa rất nhiều tiên lực và lực lượng pháp tắc a, sữa của Ngũ Sắc Thần Ngưu mạnh tới như vậy sao?"
"Nói nhảm, Ngũ Sắc Thần Ngưu này thế nhưng là ngày nào cũng được ăn linh căn, sữa vắt ra lại không ghê gớm sao?"
"Vậy mật ong này thì nói như thế nào? Hiệu quả lại nghịch thiên như vậy?"
"Mật ong của đám Kim Diễm phong này thế nhưng là hút ra từ bên trong đoá hoa linh căn, ngươi cảm thấy thế nào?"
"Tê -- "
"Thật là thần kỳ, mở rộng tầm mắt, thêm kiến thức."
...
Đông đảo các vị thần tiên, lập tức hiểu rõ sâu hơn đối với Thánh Quân đại nhân, hai chữ khái quát chính là --- vô địch.
Bọn họ cuối cùng đã hiểu vì sao trước kia tiệc diễn ra, Ngọc Đế và Vương Mẫu sẽ nhắc nhở nhiều lần như vậy, bảo mọi người phải giữ được sự bình tĩnh, khống chế lại tâm trạng của mình, tuyệt đối không được kinh hoảng.
Nếu như không phải có lời dặn dò này, bọn họ lúc này tám thành đều đã thét lớn lên, đều đang điên cuồng rồi...
Đúng vào lúc này, một cỗ mùi thơm đột nhiên tràn ngập tới, làm cho tất cả mọi người đều sững sờ, thi nhau dồn ánh mắt vào cái nồi được đặt ở giữa kia.
"Cô cô cô -- "
Cái nồi im lặng bắt đầu dần dần sôi trào lên, một đám hơi nóng bốc lên mang theo mùi thơm bắt đầu tung bay ở trong toàn bộ Dao Trì.
"Ừng ực -- "
Không cần lời nói dư thừa, nhìn vào ánh mắt đờ đẫn cùng với tiếng nuốt nước miếng ừng ực không ngừng của mọi người là có thể biết, canh Côn Bằng sẽ rất thơm ngon.
"Canh Côn Bằng chín rồi, có thể bắt đầu ăn."
Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, ngồi ở bên cạnh Đát Kỷ, những người khác cũng đều ngồi vào chỗ của chính mình, tự có tiên tử lấy canh giúp mọi người.
Cách đó không xa, một con chim Hoàng Yến đang đứng ở trên mặt bàn, nhìn vào canh mình đặt ở trước mặt, ngơ ngác nhìn chằm chằm, ánh mắt phức tạp.
Trong nước canh giàu có dinh dưỡng, còn có một đoạn ngón chân nhỏ, hình như là ngón chân giữa.
"Đây chính là canh hầm thành từ thân thể của ta sao?"
Côn Bằng tiếp cận tới, trong lòng suy nghĩ ngàn vạn, "Đây cũng quá thơm đi! Thơm như vậy để cho ta làm sao có thể khống chế nổi chính mình?"
Hắn nhịn không được nghiêng đầu sang chỗ khác, nhìn vào xung quanh một chút, đã thấy tất cả mọi người đều bưng bát lên, đang uống vào hồng hộc hồng hộc, một mặt hưởng thụ và dư vị, lập tức quyết tâm liều mạng, "Moá nó, thịt của ta thơm như vậy, người khác đều ăn tới sảng khoái như thế, không có lý do gì chỉ tiện nghi cho người ngoài a! Chính ta không ăn thì chẳng phải là đồ ngu sao?"
Lập tức cúi đầu thấp xuống, bắt đầu rít lên xụt xụt.
Canh vừa vào mỏ, nước canh nóng hôi hổi mang theo mùi thơm nồng đậm lăn xuống dưới bụng, để toàn bộ thân hình của nó phải run rẩy một trận, lông chim toàn thân đều giật giật lên.
Cảm giác thật thoải mái, dễ chịu từ trước tới nay chưa từng có.
Ngay sau đó, đôi mắt của nó lại đột nhiên trợn lớn lên, trong đó lộ ra sự rung động thật sâu, thân thể giống như cứng ngắc lại, lập tức biến thành bức tượng, sững sờ ngay tại chỗ ...
Đây, đây, đây là ...
Cùng nhau hoá thành bức tượng còn có Tiêu Thừa Phong và Ngao Vân.
Một ngụm canh vào trong bụng, ngoài ngon ra, càng là có một cỗ linh lực theo nước canh tràn vào toàn thân, một cỗ cảm giác sảng khoái thư thái tới cực hạn vọt khắp toàn thân, thật giống như cả người đều ngâm trong dòng suối nước nóng vậy.
Toàn bộ thân thể đạt được giải phóng, lại giống như toàn bộ thân thể đang tái tạo, một cỗ lực lượng mênh mông đang quanh quẩn tại một chỗ trong cơ thể, luân chuyển.
Thân thể sở dĩ thoải mái, không phải là bởi vì cái khác, mà là bởi vì ... ám thương của thân thể thế mà đang khôi phục!
Kinh hỉ, hưng phấn, khó có thể tin, các cảm xúc trong nháy mắt tràn ngập toàn thân, để bọn hắn chóng hết cả mặt.
Tiêu Thừa Phong vẫn duy trì tư thế bưng bát, mặt mo đỏ bừng, kích động tới run giọng nói: "Lão Ngao, căn cơ của ta ... của ta dường như ... đang khôi phục?!"
Ngao Vân nhìn về phía Tiêu Thừa Phong, hít sâu một hơi, cao hứng tới sắp muốn khóc lên, "Tay cụt và đuôi cụt của ta ... ta, dường như hơi ngứa một chút, có dấu hiệu sắp mọc ra ..."