Ngoài Nam Thiên môn.
Đông đảo yêu quái và tiên thần đi ra ngoài, sau khi chào hỏi với Thiên binh Thiên tướng của Thiên cung thì thi nhau cưỡi mây mà rời đi.
Bởi vì nhân thủ Địa Phủ còn chưa đủ, Hắc Bạch Vô Thường và Đầu Trâu Mặt Ngựa đều không chậm trễ, nối tiếp nhau rời đi.
Cự Linh Thần thì là đi theo bên cạnh Đại Hắc, thái độ cung kính khiêm tốn tiễn đưa ra Nam Thiên môn.
Ở trước khi buổi tiệc diễn ra, hắn thế nhưng là không biết sống chết đi gọi Đại Hắc là Thổ cẩu, tuy rằng Đại Hắc không nói gì thêm nhưng trong lòng của hắn vẫn rất không yên lòng, nhất định phải đền bù khuyết điểm.
Đại Hắc là ai, đây chính là chó yêu của cao nhân a!
Nhất là, sau bữa tiệc này, cao nhân càng làm cho hai chữ chó yêu sâu không lường được này hiển lộ ra càng trở nên sống động hơn.
Tuy rằng cao nhân tự nhận mình là phàm nhân, nhưng là ... từ đồ ăn cho tới không khí hít thở, vậy đều là không tầm thường, có thể nói, những thứ mà cao nhân không thèm để ý tới, đối với bọn hắn mà nói thì những thứ này đều là tạo hoá vô cùng to lớn.
Lúc đầu, đại kế quỳ liếm sớm đã ấp ủ trong lòng, tuy nhiên, chính mình thế mà thật dốt đặc cán mai đi đắc tội chó yêu của cao nhân, nếu như nó nói xấu ta một hai câu ở trước mặt cao nhân, vậy Cự Linh Thần ta còn lăn lộn như thế nào nữa?
Bởi vậy, hắn luống cuống, dốc sức vãn hồi hình tượng ở trước mặt Đại Hắc, một mực đi theo Đại Hắc, chuẩn bị một đường hộ tống, thuận tiện nhìn xem có thể làm cho tình cảm giữa hai bên được sâu sắc thêm một chút nữa hay không.
Ngoại trừ những người lập tức rời đi ra, còn có không ít người tuy rằng đã ra tới bên ngoài Thiên Cung, nhưng bọn họ đang tụ tập thành nhóm, chào hỏi và trò chuyện với nhau rất vui vẻ.
Ăn canh Côn Bằng một trận, để thương thế trên cơ thể mọi người được khôi phục lại, ngoài sự khiếp sợ ra phần nhiều hơn chính là vui mừng, chỉ cảm thấy khắp toàn thân từ trên xuống dưới đều có một sự thoải mái thư thái nói không nên lời, cuộc sống đỉnh phong chẳng qua cũng chỉ như thế mà thôi.
Xem như lúc này nghĩ lại, vẫn như cũ cảm thấy giống như ảo mộng, nằm mơ cũng không dám mơ như vậy a.
"n huệ như thế quả nhiên là lần đầu tiên từ trước tới nay, Thánh Quân đại nhân đối với chúng ta quả thực là quá tốt rồi!"
"Không gặp được Thánh Quân đại nhân thì cuộc sống này không phải là cuộc sống hoàn chỉnh."
"Lúc đầu, ta cho rằng Thánh Quân đại nhân pháp vỡ các loại phong ấn giúp ta, trùng kiến Thiên Cung, ban cho công đức đã là chuyện rất không tầm thường, thế nhưng ta vẫn còn ngây thơ, hoá ra ... tất cả mọi chuyện chẳng qua chỉ là chuyện mà Thánh Quân đại nhân thuận tay mà làm thôi..."
"Nhỏ yếu làm hạn chế trí tưởng tượng của chúng ta."
"Quan trọng nhất là, cường đại như thế lại cam nguyện ẩn giấu tu vi, thân mật ở chung với đám kiến cỏ như chúng ta, phần tâm cảnh này, càng là núi cao làm cho người ngưỡng mộ."
"Thế giới của Đại lão, chúng ta tự nhiên không hiểu được."
"Ha ha, đây tính là gì? Các ngươi căn bản không biết Thánh Quân đại nhân vĩ đại cỡ nào."
Lữ Nhạc chen lẫn ở trong mọi người, trên mặt mang theo vẻ sùng kính, trong hai mắt lộ ra lửa nóng, "Thánh Quân đại nhân thuận miệng nói ra một lời vậy cũng là tiếng của đại đạo, là cảnh giới mà cả đời chúng ta đều muốn theo đuổi, các ngươi biết bản chất của thế giới này là gì không? Ta biết! Thánh Quân đại nhân thuận miệng liền dạy cho ta!"
Hắn càng nói càng kích động, phần nhiều thì là kiêu ngạo và thành kính.
Bữa cơm này cũng để hắn đột phá gông cùm xiềng xích Thái Ất Kim Tiên, thành tựu Đại La, tuy nhiên hắn lại không cảm thấy một chút ngoài ý muốn nào, ngược lại còn cảm thấy đây là chuyện đương nhiên.
Tuy rằng kết bạn với cao nhân chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi, nhưng thu hoạch lấy được, cho dù mỗi một lời nói một cử động, đều cường đại hơn rất rất nhiều so với mình cắm đầu tu luyện.
Nhớ ngày đó, chính mình bị hãm hại, trải qua trăm ngàn cay đắng mới tăng lên một chút thực lực cũng muốn vui vẻ tới nửa ngày, lúc này nhớ lại, lập tức tâm tính bình thản, mình trước kia thật sự là không biết sự rộng lớn của thiên địa này a!
Ăn bữa cơm cũng có thể đột phá, ngươi có dám tin không?
Bây giờ chính mình cũng xem như là người đã thấy qua việc đời.
Lữ Nhạc lập tức cảm thấy chính mình đã siêu thoát rồi.
Đúng lúc này, Ngao Vân chậm rãi bay lên trước, trên mặt nở ra nụ cười tươi, gật đầu hỏi thăm đối với mọi người, chắp tay nói: "Các vị tiên hữu, tiếp theo cho phép ta được biểu diễn cho các ngươi xem một cái, biến hoá ra long trảo (tay) và long vĩ (đuôi)!"
Tiếp theo trong tay hắn bấm pháp quyết, vốn chỗ tay bị cụt lại bắt đầu sinh trưởng với tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được, còn ở đằng sau mông, một cái đuôi cũng dần dần dài ra.
Nhìn vào cái tay và cái đuôi quen thuộc, thử thăm dò nắm chặt quyền lại và lắc lắc cái đuôi, trong mắt Ngao Vân lập tức tuôn ra nước mắt, kích động nói: "Trở về rồi, lão bằng hữu."
Mọi người lập tức vỗ tay bảo hay, trong mắt thì đầy vẻ thổn thức.
Bọn họ trên cơ bản đều có thể cảm nhận được tâm tình lúc này của Ngao Vân, ở đây, phần lớn người đều trải qua đại kiếp, gặp phải chuyện đấu pháp làm ảnh hưởng tới căn cơ đều không ít, giống như Ôn Thần Lữ Nhạc, tu vi thụt lùi, nguyên thần bị hao tổn, rất nhiều người tìm kiếm cách đột phá mà bất đắc dĩ rơi vào trạng thái hoang mang, bây giờ, được một bát canh Côn Bằng cứu vớt.
"Thôi đi, các ngươi cảm khái cái rắm, muốn cám ơn thì cũng phải cám ơn ta a!"
Côn Bằng đã từ chim Hoàng Yến trưởng thành tới Đại Điêu đứng ở cách đó không xa, ánh mắt kiêu ngạo nhìn vào đám người có ngàn vạn cảm xúc kia, tự đắc nói: "Thịt của bản lão tổ thơm a, chậc chậc chậc, bất tri bất giác, giá trị bản thân của bản lão tổ lập tức tăng vọt."
Ngay vào lúc này, ở trên bầu trời lại đột nhiên truyền tới một trận uy áp, lực lượng kinh khủng tới cực hạn, làm cho tất cả mọi người đều giật mình trong lòng, lông tơ toàn thân trong nháy mắt dựng lên, huyết khí cứng lại.
Lại nói tiếp, trên bầu trời đã có một đạo hắc ảnh nhanh chóng rơi xuống dưới, "Ầm" một tiếng rơi đập vào trên mặt đất.
Xung quanh hắc ảnh này còn có ba đoá hoa sen màu vàng kim vờn quanh, từng cơn khí tức cuồn cuộn lan tràn ra xung quanh, tuy rằng ngã xuống đất, nhưng vẫn làm cho người ta kinh ngạc run rẩy.
"Soạt!"
Một cái chớp mắt tiếp theo, chín cột lửa cao ngất trời từ trên trời giáng xuống, lập tức bao bọc tất cả mọi người vào, thời điểm các cột lửa chạm đất, chúng bắt đầu xoay và kết nối với nhau tạo thành một vòng khép kín, phong toả lại toàn bộ không trung xung quanh.
Lão giả thon gầy tay trái cầm trống lắc, tay phải cầm trường thương thuỷ tinh, thân hình chậm rãi ngưng tụ ở trong sân, ánh mắt lạnh lẽo nhìn vào mọi người ở xung quanh.
Cuối cùng phát ra một tiếng cười khinh miệt, "Lại có Thiên Đạo Thế giới nhỏ yếu như thế này, là nơi ta phát triển a."
Văn đạo nhân chậm rãi đứng dậy, giọng điệu ngưng trọng nói: "Hắn không thuộc về thế giới Hồng Hoang, mọi người liên thủ với nhau!"
Không thuộc về thế giới Hồng Hoang?
Mọi người hơi sững sờ, Cự Linh Thần nói chuyện căn bản không dùng qua đầu óc, phản xạ có điều kiện, không nghĩ ngợi chút nào nói: "Lớn mật! Yêu nghiệt từ đâu tới, dám can đảm giương oai tại trọng địa của Thiên CUng, còn không mau mau quỳ xuống cầu xin tha thứ?"
"Chỉ là con kiến hôi lấy đâu ra lá gan để kêu gào?"
Lão giả thon gầy nhìn cũng không thèm nhìn Cự Linh Thần, trường thương trong tay giơ lên, chủ một cái về phía Cự Linh Thần.
Trên mũi thương, lực lượng pháp tắc lồng lộn, có lưu quang bắn mạnh mà ra, lưu quang cũng khong to, nhưng ẩn chứa lực lượng kinh khủng lại làm cho tất cả mọi người vì đó mà biến sắc.
Đối mặt một kích này, Cự Linh Thần không dám nhúc nhích, vẻ mặt trắng bệch, toàn thân phát lạnh, thậm chí không sinh ra nổi ý niệm phản kháng, trong chớp nhoáng này, hắn thậm chí chính mình nên đi cửa sau ở Địa Phủ như thế nào để đầu thai vào nhà tốt.
"Bồn chó hộ thể!"
Lông dài trên người Hạo Thiên Khuyển đã dựng thẳng lên, tuy nhiên biển hiện còn tốt hơn so với Cự Linh Thần một chút, chống đỡ sự sợ hãi thét lên thành tiếng.
Tiếp theo đưa chân giẫm vào mặt đất, chó bồn màu hồng lập tức nhanh chóng mà ra, xoay tròn trên đỉnh đầu, hình thành vòng bảo hộ.
"Tư!"
Đáng tiếc, bồn chó như là vật bài trí, bị lưu quang bắn vào trực tiếp bị bắn bay ra ngoài, tác dụng cực kỳ bé nhỏ.