Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 532: CHƯƠNG 532: AI NHA, TA CŨNG KHÔNG CÓ Ý TỨ, TA CŨNG LÀ KHÔNG CẨN THẬN MÀ CHỌC PHẢI ...

Cũng may vào lúc này, một đám thần tiên khác thi nhau lấy lại tinh thần, trong lòng giật mình, lập tức dựa vào tốc độ nhanh nhất để phản kích, pháp lực quanh thân cuồn cuộn, ngưng tụ thành vòng bảo hộ ở trước người Cự Linh Thần, nhất là Côn Bằng và Lữ Nhạc, hai người bọn họ đều có cảnh giới Đại La Kim Tiên, pháp lực cuồn cuộn mà ra, căn bản không dám lưu thủ chút nào.

Nếu như chỉ là Cự Linh Thần, phản ứng của bọn hắn còn không tới mức lớn như vậy, nhưng là ở bên cạnh Cự Linh Thần đây chính là chó yêu của cao nhân a, nếu như không ngăn cản, không chừng cũng theo Cự Linh Thần bị người thuận tay diệt mất.

Chuyện này thế nhưng là chuyện lớn, chúng ta sẽ bàn giao với cao nhân như thế nào?

Cuối cùng, ở dưới sự đồng tâm hiệp lực của mọi người, một kích này bọn họ đỡ được.

Tuy nhiên, nhưng không có một người nào dám buông lỏng một hơi, sắc mặt mọi người ngưng trọng tới cực điểm, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Người ta chẳng qua chỉ là một kích thuận tay, lại cần mọi người dốc hết toàn lực tới hợp lực phòng ngự, đây là lực lượng như thế nào?

Mồ hôi lạnh, trên trán của tất cả mọi người đều đã tràn ra mồ hôi lạnh.

"Chuẩn Thánh ... Đỉnh phong!"

Đôi mắt Côn Bằng nheo lại, tâm tình lập tức trở nên trở nên nặng nề, từ trên người lão giả thon gầy này, hắn có thể cảm nhận được khí tức tương đương với trước kia của mình.

Nếu như là ở vào thời kỳ đỉnh phong, còn có thể kêu khiêu chiến với hắn thế nhưng bây giờ xem như kém xa.

"Tuy nhiên ... bất kể như thế nào, nhất định phải bảo vệ chó yêu của cao nhân!"

Vào lúc này, tất cả mọi người ở đây trong lòng đã đều có được một nhận thức chung.

Không tự chủ được, ánh mắt của bọn họ đều tập trung vào trên người lão giả thon gầy này, trên mặt đầy vẻ đề phòng, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng bảo vệ Đại Hắc.

Lão giả thon gầy ngạc nhiên nhìn vào Cự Linh Thần, hiển nhiên là hiểu lầm, cười lạnh nói: "Yêu hô, xem ra lai lịch cái tên to con này không cạn a, thế mà để các ngươi nhiều người như vậy đều căng thẳng muốn bảo vệ hắn."

Côn Bằng ngưng trọng mở miệng nói: "Văn đạo nhân, chúng ta liên thủ với nhau thì mới có một cơ hội sống!"

Văn đạo nhân nhìn vào Côn Bằng, bên trong đôi mắt hiện lên một chút hoài nghi, kinh ngạc nói: "Ngươi thế mà quen biết ta?"

Côn Bằng mở miệng nói: "Nói nhảm, ta là Côn Bằng."

Văn đạo nhân từ chối cho ý kiến mở miệng nói: "Chỉ là một con tiểu điêu thế mà có ý định tự nhận mình chính là Côn Bằng? Đây dường như là phong cách diễn xuất mà chỉ những người phàm mới có."

Nếu như ngươi là Côn Bằng, nơi nào còn có nhiều phiền não như vậy.

"Liên thủ? Ý nghĩ buồn cười cỡ nào a, một đám kiến hôi liên thủ với nhau, cũng chỉ là kiến hôi mà thôi."

Lão giả thon gầy khinh thường cười lạnh, trống con trong tay cháo bắt đầu đong đưa.

"Phanh phanh phanh."

Tiếng trống như nước thuỷ triều, trong nháy mắt tràn ra, bao phủ tất cả mọi người vào trong đó.

Vào lúc này, tất cả mọi người cảm thấy thân thể của mình trở nên vô cùng nặng nề, mà ngay cả nguyên thần đều giống như bị một loại lồng giam vô hình nào đó nhốt lại, một cỗ cảm giác mệt mỏi khó có thể tưởng tượng được bắt đầu nổi lên từ đáy lòng, mà ngay cả ý định thi triển pháp thuật cũng không sinh ra.

Ngay tại chỗ biến thành thịt cá mặc người chém giết.

Ở trong mắt lão giả này, đám người này chẳng qua chỉ là đám con kiến hôi thuận chân là có thể giẫm chết, ngay cả để ý tới cũng không cần, ánh mắt lại rơi vào trên người Văn đạo nhân một lần nữa, trường thương thuỷ tinh trong tay hơi giơ lên, sau đó lập tức rời khỏi tay bắn về phía Văn đạo nhân mà đi.

Văn đạo nhân dẫn động pháp quyết, dốc hết pháp lực toàn thân, tràn vào ba cánh hoa sen, khiến cho ba cánh hoá sen màu vàng kim này dung hợp vào nhau, cuối cùng biến thành một cánh hoa sen to lớn, bao bọc chính mình vào trong đó.

"Đinh!"

Tường thương và cánh hoa sen giằng co, khí tức dồn dập, chỉ là ảnh hưởng thôi đã trực tiếp đánh xơ xác vòng bảo hộ của các thần tiên ở xung quanh, cùng nhau phun ra một ngụm máu.

Văn đạo nhân không thể không nhìn thoáng qua Côn Bằng cũng rơi vào trạng thái ủ rũ kia, nhịn không được nhếch miệng, trong lòng phỉ báng.

Vừa trước đó còn đang tự xưng Côn Bằng, ngay sau đó lại không đỡ nổi, ngươi là tới làm trò cười sao?

Sắc mặt nàng trở nên nặng nề, ánh mắt quét qua cột lửa xung quanh một chút, càng cảm thấy bất an hơn, cũng không biết chính mình có thể trốn ra ngoài hay không.

Mặc kệ, chạy!

Sáu cánh màu đỏ sau lưng nàng mở ra, thân thể biến thành làn khói đen, bắt đầu vỗ!

"Xùy!"

Trường thương thuỷ tinh theo sát đằng sau, cả hai đuổi nhâu ở bên trong cái lồng giam hoả diễm này, thay đổi hướng liên tục, tuy nhiên, Văn đạo nhân chỉ có thể một mực bồi hồi ở sát biên giới lồng giam, hiển nhiên căn bản là không có cách đột phá lồng giam.

Trong lòng nàng dần dần trầm xuống.

Cũng trầm xuống theo còn có tâm trạng của mọi người ở xung quanh, trên mặt viết đầy vẻ sợ hãi.

Nguyên thần của bọn họ bây giờ bị phong, hành động đều tương đối khó khăn, chỉ có thể trơ mắt nhìn vào Văn đạo nhân và trường thương thuỷ tinh đang biểu diễn trò bay lượn.

Có thể suy nghĩ một chút, một người không có cách nào động đậy, lại có hai người cầm đại đạo đang đánh nhau ở xung quanh bọn họ, đao quang đao ảnh thì rốt cuộc sẽ có tâm tình như thế nào a.

Mỗi lần Văn đạo nhân bay vọt xung quanh bọn họ, quả tim của bọn họ đều muốn nâng lên hạ xuống, sợ trường thương truy kích Văn đạo nhân kia nghiêng một cái, thuận tay đâm xuyên qua chính mình.

Quả thực chính là đang khiêu vũ với Tử thần, một chữ, kích động.

Đây chính là trường thương của Chuẩn Thánh, đâm một cái vậy thì chắc chắn sẽ đi chầu ông vải.

Hai vị đại lão, kiềm chế một chút a, cũng đừng đả thương tới người vô tội a...

Lão giả thon gầy cười lạnh ha ha, giống như chuột vờn mèo, à nhầm mèo vờn chuột, "Ta xem ngươi có thể chạy được bao lâu!"

Đầu ngón tay của hắn vung vẩy, điều khiển trường thương đuổi theo.

Trong lòng Văn đạo nhân càng ngày càng lo lắng hơn, vào lúc này nàng ta lại biến thành khói đen lần nữa biến mất, trường thương theo sát phía sau, nhanh chóng rẽ ngoặt, tốc độ cực nhanh, vừa định chuẩn bị truy kích lại là đâm vào trên mông của Đại Hắc gần đó.

Yên tĩnh!

Khoảng thời gian giống như ngừng trôi.

Văn đạo nhân ngừng lại, đạt được thở dốc ngắn ngủi.

Ánh mắt của lão giả thon gầy thì loé lên, cảm giác giống như một đâm này dường như xuất hiện chút vấn đề.

Những người khác đều là mở to hao mắt mà nhìn, muốn rách cả mí mắt, thất kinh tới cực điểm.

"Không!"

Bọn họ hô hào trong nội tâm, phát ra một cỗ cảm giác giống như tim bị đâm xuyên, để lưng bọn hắn phát lạnh.

Tuy nhiên, thảm án như trong tưởng tượng lại không xảy ra.

Đại Hắc vẫn đứng ở chỗ đó, mắt chó hơi nhíu lên, mang theo một chút vẻ không vui.

Giống như ... vốn đang được xem kịch hay thì lại đột nhiên bị quấy rầy, biểu thị không vui.

Nó giơ tay chó lên, nghi hoặc sờ vào cái mông của mình, nắm lấy trường thương vào trong tay chó của mình, thản nhiên hỏi: "Vừa rồi là ai đâm ta?"

Đây là ... không bị làm sao?

Tất cả mọi người choáng váng, cảm giác đầu óc của mình căn bản không đủ để mà dùng, trực tiếp rơi vào trạng thái treo máy, trống rỗng.

Cái này cũng có thể nói tới là khi sử dụng máy tính với thanh ram 2gb nhưng yêu cầu của loại ứng dụng mà máy bật lên phải là 4gb chẳng hạn, ram 2g load không giải phóng kịp dữ liệu vậy là treo.

"Chuyện này, chuyện này, chuyện này ..."

Lão giả thon gầy hận không thể trừng tròng mắt của mình cho lòi ra ngoài, trên mặt viết đầy khó có thể tin nổi, lại nói tiếp, một cỗ hoảng sợ cực hạn biến thành cơn ớn lạnh vọt khắp toàn thân, làm cho da đầu của hắn tê dại, da gà nổi lên như điên, trực tiếp biến thành cà lăm (nói chuyện cà lăm).

Hắn đối với một thương vừa rồi của mình thế nhưng là có lòng tin tuyệt đối, lực phá hoại căn bản không cần chất vấn, hơn nữa bản thân thương này còn là Tiên Thiên Linh bảo thượng phẩm, loại tình huống này chỉ có thể nói rõ ra một sự thật, một sự thật cực kỳ khủng bố!

Mắt chó của Đại Hắc rất bình tĩnh nhìn vào hắn, "Là ngươi đâm?"

"Ta, ta, ta..."

Vẻ càn rỡ của lão giả thon gầy trước đón đã không còn tồn tại, nhìn vào mặt chó của Đại Hắc, cảm thấy một cơn hãi hùng khiếp vía, chật vật nuốt xuống ngụm nước miếng, vừa cất bước chậm rãi lui lại, vừa nhắm mắt nói: "Không, không phải cố ý, không cẩn thận chọc phải ..."

Điều này sao có thể?

Đây là chó gì?

Bên trong một cái thiên đạo đổ nát, làm sao lại nuôi ra một con Thần cẩu cỡ này!

"Nha"

Hại Hắc khẽ gật đầu, sau đó thì tay chó nhấc lên một cái, thanh trường thương kia giống như cây lao, tuỳ tiện bịt lăng bay ra ngoài, mục tiêu nhắm thẳng vào lão giả kia.

Tốc độ lần này là quá nhanh quá nhanh, hơn nữa căn bản không có dấu vết mà tìm kiếm, lão giả kia chỉ cảm thấy một cỗ khủng bố nhập vào thân, còn chưa kịp làm ra chút phản ứng nào thì đã cảm thấy ngực của mình đau nhói một trận.

"Phốc!"

Theo một tiếng nhỏ vang lên, trường thương trực tiếp xuyên qua ngực lão giả kia!

"Ai nha, ta cũng không có ý tứ, ta cũng là không cẩn thận mà chọc phải ..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!