Lão giả thon gầy cúi đầu, nhìn vào trường thương đâm xuyên chính mình, trên mặt từ vẻ hoảng sợ cho tới mê man, thế mà khó có thể tin, cuối cùng lại lộ ra một chút giật mình.
Hoá ra, đám người này sở dĩ khẩn trương như vậy chính là bảo vệ cái con Thổ cẩu kia, nhưng là ... con Thổ cẩu này rõ ràng là mạnh tới mức quá phận, tại sao đám người này lại phải bảo vệ nó? Đây không phải là đang hố người sao?
Đây là suy nghĩ cuối cùng của hắn.
Ngay sau đó, thân thể của hắn lập tức tan biến, biến thành bụi bặm tung bay, hình thần câu diệt.
Hoả diễm xung quanh biến mất, lồng giam tán đi, tất cả đều khôi phục lại bình tĩnh.
Lão giả thon gầy ra đi không mang theo cái gì đi cùng, để lại là một cái trống nhỏ và một thanh trường thương bằng thuỷ tinh.
Gió ngừng thổi.
Tà áo ngừng lung lay.
Yên tĩnh im ắng.
Mọi người đều há miệng thành hình chữ o thật to, ngay cả hơi thở cũng ngừng thở, biến thành bức tượng.
"Tê -- "
Tiếp theo, không hẹn mà cùng hít vào một ngụm khí lạnh.
Trong đó, người hít khí lạnh sâu nhất thì chỉ có thể là Cự Linh Thần hít đến tàn nhẫn nhất cướp đoạt phần nhiều tiên khí xung quanh, nhìn vào Đại Hắc, giống như nhìn thấy một thứ gì đó vô cùng khủng khiếp, trợn cả lòng trắng mắt lên.
Hắn liếm Đại Hắc thuần tuý chính là bởi vì cao nhân, tuy nhiên, tuyệt đối không nghĩ tới, Đại Hắc thế mà cường đại tới vượt mức sự hiểu biết của hắn, lắc mình biến hoá trở thành một vị đại lão thật lớn, đây là kích động tới cỡ nào...
Sau đó thì chính là Côn Bằng.
Nó nghĩ tới trước đây nghe tiểu yêu bẩm báo về con chó kia, vị cường giả bí ẩn bên trong Cẩu tộc kia.
Hoá ra chính là Đại Hắc a!
Dần dần, mọi đầu óc ở trong trạng thái ông ông của mọi người mới bình tĩnh lại được, lại hít sâu thêm một hơi nữa, ngay cả tiếng động cũng không dám phát ra, quả tim vẫn đang đập thình thịch, không thể nào tin được.
Đây chính là Chuẩn Thánh a, mà lại là Chuẩn Thánh đỉnh phong, đệ nhất dưới Thánh Nhân, thế mà cứ như thế biến thành tro bụi hoà theo làn gió bay đi rồi?
Hơn nữa, châm chọc nhất là, chết ở dưới chính pháp bảo của mình!
Đường đường Chuẩn Thánh, đi chọc một con chó, ngay cả cọng lông chó của người ta cũng không làm bị thương, sau đó, người ta chỉ là thuận tay phi một cái thì dùng chính pháp bảo của hắn phi chết chết tươi.
Cảnh tượng này quả thực quá sâu sắc!
Quá kinh khủng, quá kỳ dị!
Đúng, con chó này thế nhưng là đi theo cao nhân a!
Cao nhân cảnh giới cỡ nào, chó bên cạnh hắn làm sao có thể là loại bình thường, xem như chỉ là hầu ở bên cạnh cao nhân, cả ngày được khí tức vô thượng kia của cao nhân tẩy rửa, một con lợn cũng có khả năng biến trở thành vô địch a!
Đám người mình trước đó thế mà không để ý tới cái điểm mấu chốt này, ngốc, quá ngu ngốc!
Quả nhiên, có kỳ chủ tất có kỳ chó a!
Chủ nhân thích đóng vai phàm nhân, Đại Hắc này thì lại thích lấy thân phận Thổ cẩu gặp người, hơn nữa một bộ dáng vẻ cà lơ phất phơ, thật sự là để cho người ta khó mà hình dung ra từ cường giả có liên hệ với nó.
Bởi vì có sự tồn tại của cao nhân, dù sao sức thừa nhận trong tâm lý bọn họ còn có thể mạnh hơn chút, chỉ có Văn đạo nhân, đó là hoàn toàn choáng váng, ngây người.
Nàng ta thậm chí hoài nghi mình rơi vào bên trong một loại ảo giác nào đó, quá hoang đường, quá không hợp lý.
Một con Thổ cẩu, lắc mình biến hoá thành Thánh Cẩu (Người là Thánh Nhân, chó là Thánh Cẩu gọi thì là Cẩu Thánh)?
Đã nhiều năm như vậy không xuất thế, vùng thế giới này đã sa đoạ thành bộ dáng này sao, đưa Thánh vị cho một con chó?
Đột nhiên, nàng nhìn thấy con chó kia đưa ánh mắt rơi vào trên người mình, mắt chó bình tĩnh như nước, lập tức thân thể nàng ta run mạnh, không giữ được sự rung động, lông tóc toàn thân dựng đứng lên, huyết dịch phun trào lên trán, đỉnh đầu tê dại.
"Cẩu, Cẩu ... Cẩu Thánh đại nhân." Thân thể của nàng ta mềm nhũn, dứt khoát trực tiếp ngồi phịch trên mặt đất, run giọng nói: "Ta, ta ... ta là vô tội."
"Con muỗi sao?" Trong mắt chó của Đại Hắc loé lên một chút suy tư, "Chủ nhân nhà ta hình như không thích muỗi."
Văn đạo nhân bị doạ đến đại não gần như chết máy, sắp khóc, tràn đầy ham muốn cầu sinh nói: "Thật ra thì, ta ... ta cũng không phải muỗi, còn xin Cẩu Thánh đại nhân tha mạng."
Đại Hắc không nói gì, tự mình bắt đầu liếm láp tay chó của chính mình.
Quả tim của tất cả mọi người đều đột nhiên nhấc lên, Hạo Thiên Khuyển nhìn vào Văn đạo nhân, bên trong mắt chó lập tức lộ ra một chút vẻ đồng tình, nó biết, đây là Cẩu Vương nhà mình đang chuẩn bị động thủ.
Văn đạo nhân ớn lạnh cả người, tuy nhiên cũng không dám có hành động, ngay cả chạy cũng không dám chạy.
Dưới Thánh Nhân đều là con kiến hôi, câu nói này cũng không phải là để đùa.
Xem như Chuẩn Thánh khoảng cách tới Thánh Nhân chỉ còn thiếu một chút, nhưng chẳng qua cũng chỉ là một con kiến hôi hơi lớn một chút mà thôi, nếu có Tiên Thiên Chí bảo phòng ngự, khả năng còn có thể ngăn cản một lúc, nếu như không có vậy thì sẽ như lão giả vô danh vừa rồi kia, thuận tay một cái là chết tươi, hài cốt không còn!
Lại vào lúc này, Đại Hắc giơ chân chó lên đột nhiên buông xuống, khí thế toàn thân thu lại, vội vàng, cộc cộc cộc cất bước, trực tiếp lúp ở sau lưng Hạo Thiên Khuyển, một bộ dáng vẻ nhỏ yếu bất lực đáng thương.
Mọi người vẫn còn chưa kịp phản ứng lại, sau đó thì thấy, chân trời xa xa có vài đám tường vân bay tới, trong đó có một đám tường vân mang tính tiêu chí màu vàng kim.
Lập tức, trong lòng bọn họ siết chặt lại, hoá ra là Thánh Quân đại nhân tới.
Văn đạo nhân trở về từ cõi chết, còn chưa làm rõ được tình hình lúc này, may mắn đồng thời lại có chút mộng, vừa mới chuẩn bị mở miệng thì lại bị một tiếng quát mắng cắt ngang.
"Không được mở miệng lung tung!"
Côn Bằng bay tới, ngưng trọng thấp giọng khẽ mắng, trầm giọng nói: "Không kịp giải thích, ngươi chỉ cần biết đại lão này thích đóng vai phàm nhân là được rồi, nhớ rõ, chớ có xen mồm vào một cách tuỳ tiện!"
Trong lòng Văn đạo nhân lập tức xiết chặt lại, có thấp thỏm, có kính nể, không biết làm sao, chỉ có thể bất an mà đứng im tại chỗ.
Nàng ta ngẩng đầu, nhìn vào đám tường vân màu vàng kim kia đang chậm rãi bay tới, trên đó, thân ảnh Lý Niệm Phàm theo thời gian dần trôi mà dần hiện rõ ràng ra ở trong đôi mắt của nàng.
Là hắn!
Công Đức Thánh nhân.
Là người dùng phun sương phun chết hai con Tổ Văn của ta!
Ta biết mà, người này tuyệt đối không phải phàm nhân, may mà ta cẩn thận, không cùng Côn Bằng và Minh Hà đi gây sự, lần trốn này quả là đúng rồi.
Nàng ta tâm niệm vừa động, nhỏ giọng nói với đại điêu: "Ngươi thật là Côn Bằng?"
Côn Bằng mở miệng nói: "Nói nhảm, bản lão tổ sẽ còn nói dối hay sao?"
"Làm sao mà ngươi thành dáng vẻ này rồi?" Văn đạo nhân vô cùng kinh ngạc, "Chẳng lẽ đây là bản thể của ngươi? Chỉ như vậy? Ngươi thế mà còn tự xưng Côn Bằng, có chút hữu danh vô thực."
"Ta nhổ vào!"
Côn Bằng lập tức phản bác, "Bản thể của ta đã được cao nhân hầm thành canh, mọi người vui vẻ chia nhau ăn rồi, ngươi tới chậm một bước, bỏ qua một bữa tiệc lớn, bằng không chắc chắn sẽ khiếp sợ sự cường đại to lớn của bản thể ta."
"Bị hầm thành canh? Trách không được ..."
Văn đạo nhân lấy làm kinh hãi, trong lòng càng cảm thấy may mắn, còn máy chính mình trốn được, không phải vậy có trời mới biết sẽ rơi vào kết quả gì.
Trong khi nói chuyện, các tường vân đã đi tới trước mặt mọi người.
Ngọc Đế và Vương Mẫu bồi tiếp Lý Niệm Phàm, sắc mặt đều có chút ngưng trọng.
Vừa rồi, bọn họ đột nhiên cảm nhận được một cỗ khí tức kinh khủng buông xuống, lúc này mới tự mình chạy tới đây để xem tình huống.
Đúng lúc này, Đại Hắc tỏ ra vội vàng hấp tấp lúc lắc cái đuôi chạy tới, "Gâu gâu gâu, chủ nhân, hù chết cẩu cẩu!"
Lý Niệm Phàm vuốt ve đầu chó của nó, an ủi: "Được rồi, Đại Hắc bình tĩnh lại nào, đã không sao."
Đại hắc run lẩy bẩy, "Ríu rít anh -- "
Mọi người ở xung quanh nhìn vào biểu hiện của Đại Hắc thì trên đầu lập tức xuất hiện mồ hôi lạnh, khoé miệng giật giật một cái, vội vàng quay đầu đi, không đành lòng nhìn vào, sợ nhìn tiếp chính mình sẽ nhịn không được mà đứng ra chọc thủng biểu diễn của một người một chó.
Xốc nổi như vậy, các ngươi đã từng cân nhắc qua cảm nhận của chúng ta chưa a?
Văn đạo nhân lại choáng váng, chỉ cảm thấy những chuyện xảy ra trong ngày hôm nay đang phá huỷ thế giới quan của nàng một cách nghiêm trọng, là thế đạo thay đổi hay là chính mình xuyên việt rồi?
Đầu tiên là ở trong Hỗn Độn, gặp được sinh linh không thuộc về phương thiên đạo này, lúc đầu cái này đã đủ rung động, sau đó thì ở vào thời khắc tuyệt vọng thế mà xuất hiện Cẩu Thánh! Lại nói tiếp Cẩu Thánh này lắc mình biến hoá đã biến thành một con chó líu ríu bên cạnh chủ nhân.
Biến hoá quá nhanh, làm cho người hoa mắt, khó lòng đề phòng.