"Khụ khụ."
Ngọc Đế ho nhẹ một tiếng, nhắc nhở lấy mọi người đang đờ đẫn khiến nước bọt trong miệng trào ra thu lại, nói tiếp: "Vừa rồi có chuyện gì xảy ra?"
Mọi người rất thức thời không có đi nhìn vào Đại Hắc, hai bên đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng vẫn là do Cự Linh Thần tiến lên, bắt đầu nói lắp ba lắp bắp: "Chuyện kia ... thật ra thì, chính là gặp người đầu pháp, sau đó chúng ta tham dự vào, quân địch đã đền tội ở dưới sự hợp lực của mọi người."
"Đối thủ rất lợi hại sao?" Lý Niệm Phàm tò mò hỏi.
Nhiều thần tiên ở đây như vậy, còn để Đại Hắc bị doạ thành dáng vẻ này, hơn nữa mọi người đều là một mặt ngưng trọng, hiển nhiên quân địch cũng không dễ đối phó.
Cự Linh Thần cố gắng, "Có chút ... lợi hại."
Lý Niệm Phàm lập tức ân cần nói: "Đại Hắc, ngươi không bị thương chứ?"
Đại Hắc lắc đầu, "Ta trốn nhanh, không sao."
Ngươi trốn cái rắm!
Người ta cũng đã chọc vào cái mông của ngươi, ngay cả lông cũng không bị thương!
Ngươi chính là đứng bất động, người khác cũng không tạo ra được một chút tổn thương nào cho ngươi đi!
Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, cười chắp tay nói: "Vậy thì tốt rồi, thật sự là đa tạ các vị đã bảo vệ Đại Hắc giúp ta."
Các vị thần tiên vội vàng xấu hổ khoát tay, "Ha ha, không gì, không gì, nên nên."
Lý Niệm Phàm đưa mắt nhìn, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Văn đạo nhân, ngạc nhiên nói: "Không biết vị này là ..."
Thân thể mềm mại của Văn đạo nhân lập tức cứng đờ lại, thế mà không dám mở miệng.
Côn Bằng ở một bên không dám giấu diếm, vội vàng nói: "Bẩm Thánh Quân đại nhân, nàng ta là Văn đạo nhân."
Lông mày Lý Niệm Phàm hơi nhíu một cái, có chút kinh dị, "Văn đạo nhân? Huyết Sí Hắc Văn trong biển máu (Huyết Hải)?"
Văn đạo nhân ở trong Hồng Hoang thì đó cũng là đại danh đỉnh đỉnh, cũng là từ Huyết Hải huyễn hoá mà thành, hút qua rất nhiều thần tiên, hơn nữa tu vi cao một cách ngạc nhiên, ngay cả Kim Liên thập nhị phẩm của Phật Tổ cũng bị nàng ta hút đi mất tam phẩm.
Trong truyền thuyết thần thoại, giới tính của Văn đạo nhân là cái, từ vóc người này xem ra dường như là thật.
Chỉ có điều nàng ta ẩn mình dưới lớp áo choàng đen và không thể nhìn rõ khuôn mặt của nàng ta, tuy nhiên lộ ra đôi mắt loé ánh sáng đỏ và răng nanh bén nhọn cùng với đôi môi đỏ mọng thì đã đủ để Lý Niệm Phàm phải hãi hùng khiếp vía rồi.
Một con muỗi, làm sao lại lấy tạo hình của một con Hấp Huyết quỷ ...
Đã ngay cả Văn đạo nhân cũng ở đây, vậy nói rõ kẻ địch vừa rồi chỉ sợ thật không yếu.
Văn đạo nhân nhấc cao dũng khí lên, đã có chút nói năng lộn xộn, khẩn trương nói: "Thánh ... Thánh Quân đại nhân, mặc dù ta là một con muỗi nhưng ta hứa rằng ta sẽ là một con muỗi tốt, còn ... còn xin đừng không thích ta."
Đại Hắc nói chủ nhân không thích muỗi, đây là không may, Văn đạo nhân không thể không căng thẳng.
Lời này vừa nói ra khỏi miệng, nàng ta đã nín thở, sau lưng nàng đã hiện đầy mồ hôi lạnh.
Lý Niệm Phàm cười ha ha nói: "Ha ha ha, chỉ cần đứng có ong ong ong ở bên tai ta, cũng đừng tới đốt ta là được."
Văn đạo nhân thở một hơi dài nhẹ nhõm, "Thánh Quân đại nhân nói đùa, ta nào có tư cách tới đốt ngài."
Công Đức Thánh thể, chạm một cái chết bất đắc kỳ tử a!
"Được rồi, không nói chuyện phiếm nữa, mọi người lấy pháp bảo ra đi, tặng các ngươi ít đồ..."
Lấy pháp bảo ra?
Tất cả mọi người đều sững sờ, sau đó thì đoi mắt lập tức như bóng đèn, đột nhiên sáng rõ.
Nhất là Cự Linh Thần, càng là vui mừng tới miệng đều ngoác tới tận mang tai, cái thao tác này hắn quen.
Không nghĩ ngợi chút nào, lập tức lấy ra hai thanh búa rìu của chính mình ra.
Tới, lại tới, Thánh Quân đại nhân bắt đầu phát công đức!
Ngao Vân cũng là cuống quýt lấy trường thương của mình ra, đặt ở lòng bàn tay vuốt ve, trong lòng rung động điên cuồng.
Động tác của các thần tiên khác cũng khong chậm, nín thở, giống như tiểu hài tử đang chờ đợi lão sư trao thưởng cho mình vậy, mặt đỏ dần lên.
Côn Bằng và Văn đạo nhân thì có chút ngây người, không biết đây là tình huống gì?
Cao nhân muốn tặng cho chúng ta là đồ vật? Thứ gì?
Không chờ bọn họ suy nghĩ, Lý Niệm Phàm đưa tay vung lên, từng đợt ánh sáng vàng như là thác nước chiếu nghiêng xuống, bao khoả về phía mọi người mà đi.
Công đức lần này cũng không ít, vô cùng nồng đậm, phần lớn thuộc về Văn đạo nhân, Côn Bằng và Lữ Nhạc thứ hai.
Công đức, thật nhiều thật nhiều công đức a!
Cự Linh Thần vội vàng dùng chính búa rìu của mình tiếp lấy, ngạc nhiên đồng thời lại có chút xấu hổ.
Tiểu thần chỉ là nước tương mà thôi, đi theo đằng sau mà thôi, thế mà còn có điểm công đức, cái này nhiều không có ý tứ, quả thực nhận lấy thì ngại a!
Bay đi, bay đi ....
Búa rìu trong tay hắn nhận lấy công đức tẩy lễ, Tuyên Hoa phủ này ban đầu có cán màu xanh dần dần xuất hiện một chút viền vàng, lưỡi búa giống như phát ra ánh sáng, có ánh sáng vào yếu ớt lập loè.
Tuyên Hoa phủ này đã là lần thứ ba được công đức rèn luyện, xem như là một cái Công Đức Linh bảo không tệ, lực sát thương kinh người.
Lữ Nhạc thì lấy Ôn Dịch chung của chính mình ra, sử dụng công đức để rèn luyện.
Về phần Côn Bằng và Văn đạo nhân thì trực tiếp bị công đức này nện cho hôn mê rồi.
Nhất là Văn đạo nhân, nhìn vào ánh vàng chói lọi đẹp đẽ vây quanh mình như một dòng sông, đôi mắt của nàng lập tức ẩm ướt, thân thể mềm mại hơi run run, thiếu chút nữa thì khóc ra thành tiếng.
Cũng may nàng ta che giấu mặt ở dưới lớp áo bào đen, không có người nào có thể thấy được nước mắt bên trong đôi mắt của nàng.
Công đức, ta thế mà cũng có thể có được công đức.
Nàng ta có một loại cảm giác giống như đang nằm mơ, quá là mộng ảo.
Nàng ta là con muỗi được dựng dục ra từ bên trong huyết hải ô uế, trời sinh đã được định nghĩa là yêu ma, không ra gì, không cần biết nàng ta tranh thủ như thế nào, cũng không thay đổi được sự thật này đeo đuổi, xem như Đạo Tổ cũng có thành kiến, không được thiên đạo tán thành.
Một khi xuất hiện kiếp nạn, nàng ta chắc chắn sẽ là vật hy sinh, tuỳ tiện là sẽ bị người mưu hại tiêu diệt, phàm là người nào đến đều có thể lấy cái khẩu hiệu trừ ma vệ đạo tới đối phó nàng ta, cái này cũng khiến cho nàng ta phải vô cùng cẩn thận, thích trốn đông trốn tây.
Vốn công đức chắc chắn là không thể nào được phát tới trên đầu nàng, nhưng là ... lúc này lại xuất hiện ở bên cạnh mình.
Không phải nói cao nhân không thích muỗi sao?
Hắn thế mà ban thưởng công đức cho mình một cách vô tư như vậy ...
Ta, ta...
Đạo tâm của Văn đạo nhân nhộn nhạo gợn sóng, chỉ cảm thấy một dòng nước ấm vọt khắp toàn thân, đây chính là cảm giác được người tán đồng hay sao? Đây chính là cảm giác cảm động sao?
Ánh mắt phức tạp của nàng ta nhìn thoáng qua Lý Niệm Phàm, sau đó ba cánh hoa sen quanh thân nàng ta hiển hiện lên, vờn quanh bên người hấp thu công đức.
Lý Niệm Phàm phát giác được ánh mắt của Văn đạo nhân, trong lòng lập tức trở nên rất đắc ý.
Lần phát tiền lương này, lại mua được một đợt lòng người, thoải mái.
Về phần Côn Bằng thì trợn tròn mắt, pháp bảo của hắn theo nhục thể của hắn toàn bộ bị thu đi sung công, hiện tại hoàn toàn là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, căn bản không có thứ gì để lấy ra mà rèn luyện.
Suy nghĩ một chút, hắn cũng không có lãng phí, "Vậy thì dung nhập nhục thân là được rồi, vừa lúc tu luyện lại nhục thân, cũng có thể để cho ta càng phù hợp với thiên đạo, sớm ngày từ tiểu điêu tiến hoá thành Côn Bằng!"
Ngọc Đế và Vương Mẫu hâm mộ nhìn vào mọi người, sớm biết có chuyện tốt bực này, bọn họ chắc chắn sẽ vội vàng chạy tới, vô ích bỏ lỡ một đoạn công đức.
Tuy nhiên, bọn họ cũng ý thức được, chuyện mới vừa rồi chỉ sợ không nhỏ, không phải vậy không thể dẫn động công đức.
"Được rồi." Lý Niệm Phàm phủi tay, "Chỉ chút này, mọi người cố gắng biểu hiện cho tốt, cố gắng không ngừng."
Lấy Cự Linh Thần cầm đầu, đông đảo thần tiên lập tức mặt lộ vẻ kích động, cùng nhau thành kính lớn tiếng hô: "Đa tạ Thánh Quân đại nhân!"
Lý Niệm Phàm khoát tay áo, tuỳ ý nói: "Được rồi, không cần khách khí, ta cũng không có gì tốt để tặng, chỉ có thể tặng cho các ngươi chút công đức này."
Mọi người trầm mặc.