Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 535: CHƯƠNG 535: SÂU TRONG HỖN ĐỘN, THUỘC VỀ MỘT THẾ GIỚI THIÊN ĐẠO KHÁC ...

Ngài có chắc đây là ngài khiêm tốn không?

Lý Niệm Phàm thì ánh mắt có chút dừng lại, rơi vào cái trống nhỏ ở trên mặt đất cách đó không xa, phát ra một tiếng kêu nhỏ.

Sau đó thì kinh ngạc đi tới, nhặt lên, cầm vào trong tay lắc lắc, thú vị nói: "Thế mà còn có thể trông thấy loại đồ chơi này."

"Phanh phanh phanh."

"Ừm?" Lý Niệm Phàm khẽ cau mày, "Không đúng, trống lúc lắc làm sao lại có âm thanh nặng như vậy?"

Hắn lại lắc lắc thử lại.

"Cốc cốc cốc."

Lý Niệm Phàm sửng sốt một chút, lập tức đôi mắt sáng lên, "Yêu hô? Còn thay đổi được âm thanh?"

Lại lắc phát nữa, "Lại thay đổi một lần."

"Tích tích tích."

"Lợi hại, lợi hại, thế mà cũng có thể khống chế bằng âm thanh, ngược lại là lâu rồi không gặp được đồ vật khống chế bằng âm thanh." Lý Niệm Phàm nhìn vào cái trống lúc lắc trong tay, lập tức yêu thích không buông tay, không hổ là thế giới thần thoại a, trống lúc lắc vậy mà cũng sịn như vậy a.

Những người khác nhìn vào trong mắt, mặt không biểu tình, cố gắng không để cho khuôn mặt của mình lộ ra vẻ run rẩy.

Đương nhiên, đây không phải nhằm vào Lý Niệm Phàm, mà là nhằm vào cái trống lúc lắc kia.

Ngươi cái tên gia hoả này moá nó cũng quá có khả năng giả vờ đi! Trước đó, chính là ngươi suýt chút nữa thì hại tính mạng của tất cả chúng ta, bây giờ cao nhân tới, ngươi còn giả vờ cái củ tỏi gì, bán cái gì?

Còn tích tích tích, ngươi làm sao không ríu rít luôn lên đi?

Sở dĩ bọn họ có tâm tình như vậy, thuần tuý là bởi vì ước ao ghen tị.

Có thể vào pháp nhãn của cao nhân, được cao nhân làm đồ chơi để chơi, cái này cần may mắn lớn tới cỡ nào a! Cái trống lúc lắc này đây là muốn phát đạt a!

Tuy rằng cái trống lúc lắc này là Tiên Thiên Linh bảo thượng đẳng, nhưng là ... có thể trở thành đồ chơi của cao nhân vậy thì vẫn là tạo hoá vô cùng to lớn a!

Nếu như không chê, cao nhân tới lắc ta đi a, ta cũng biết thay đổi âm thanh a ...

"Trống lúc lắc chơi vui như vậy làm sao lại bị người ném xuống đất?" Lý Niệm Phàm đùa nghịch một trận, mở miệng hỏi: "Thứ này là các ngươi đánh rơi sao?"

Mọi người đều lắc đầu mà không do dự chút nào, "Không phải, không phải."

Bất cứ ai là người có đầu óc không có vấn đề thì chắc chắn đều khó có khả năng đứng ra.

Lý Niệm Phàm nở nụ cười, "Vậy vừa đúng, ta nhận vậy, chế tạo coi như tinh xảo, có thể cho tiểu hài tử chơi."

Vương Mẫu mở miệng cười nói: "Nếu là vật vô chủ, lại còn để Thánh Quân thích, vậy vừa đúng tất cả đều vui vẻ."

Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, nói tiếp: "Nhìn thấy mọi người không có việc gì là tốt rồi, ta cũng nên dọn dẹp một chút, gọi Tiểu Đát Kỷ rời đi, trước hết cáo từ."

Cự Linh Thần xông lên trước mở đường cho Lý Niệm Phàm, "Cung tiễn Thánh Quân đại nhân!"

Sau đó, Ngọc Đế Vương Mẫu lại hàn huyên với Lý Niệm Phàm vài câu, đưa mắt nhìn Lý Niệm Phàm rời đi.

Một mực đến khi Lý Niệm Phàm biến mất ở trong tầm mắt, Cự Linh Thần lúc này mới giật mình một cái, rất chó liếm chạy tới trước mặt Đại Hắc, xoay người cúi đầu chín mươi đô, thành kính mà cung kính nói: "Tiểu thần Cự Linh Thần, bái tạ ân cứu mạng của Cẩu đại gia."

Những người khác cũng thi nhau làm theo, vội vàng nói: "Bái tạ ân cứu mạng của Cẩu đại gia."

Văn đạo nhân căng thẳng mà thấp thỏm khom người nói: "Tạ ơn ân cứu mạng của Cẩu đại gia và ... ân không giết."

"Đây là chủ nhân nhà ta không muốn ngươi chết, con muỗi nhỏ, tự thu xếp cho ổn thoả đi."

Đại Hắc ngẩng đấu chó kiêu ngạo lên, sau đó thì xoay người, bước ra từng bước như mèo bước mà rời đi, "Tiểu Thiên, theo ta cùng nhau về ổ chó."

"Các vị, các ngươi cũng xem như là bạn vũ với Hạo Thiên Khuyển ta, tự thu xếp cho ổn thoả đi."

Hạo Thiên Khuyển vứt bỏ lại một câu rất rắm thúi, sau đó thì vội vàng hấp tấp chạy theo, "Cẩu Vương đại nhân, để tiểu nhân mở đường giúp ngài."

Ngọc Đế nhìn vào bờ mông lúc lắc khi đi trên đường của Hạo Thiên Khuyển, không thể không xạm mặt lại, khẽ nói: "Chó con đắc chí, có cậy thế chó a!"

Nhị Lang Thần là đứa bé mà muội muội của Ngọc Đế và phàm nhân sinh ra, quan hệ giữa Ngọc Đế và Nhị Lang Thần tự nhiên chưa nói tới là tốt bao nhiêu, Hạo Thiên Khuyển cũng giống vậy, bây giờ ... Hạo Thiên Khuyển thế mà cũng dám diễu võ giương oai khoe khoang ở trước mặt ta!

Một bên, Cự Linh Thần thì là lộ ra vẻ hướng về, "Hâm mộ a!"

Nếu như mình có thể đi theo Cẩu đại gia, vậy tuyệt đối còn muốn đắc ý hơn nhiều so với Hạo Thiên Khuyển, ai, nếu như ta cũng là một con chó thì tốt biết bao nhiêu, chắc chắn sẽ được sủng ái hơn so với Hạo Thiên Khuyển nhiều!

Ngọc Đế đưa mắt nhìn vào Cự Linh Thần, đôi mắt đột nhiên nhíu lại, buồn bực hỏi: "Ừm? Ngươi nói cái gì?"

Cự Linh Thần mặt không đổi sắc, không hoang mang một chút nào, lập tức nghĩ chính từ nghiêm nói: "Chó con đắc chí, chó cậy thế chó, bệ hạ anh minh!"

"Tất cả mọi người về Lăng Tiêu Bảo điện, cẩn thận kể lại chuyện vừa mới xảy ra cho ta nghe!"

. . .

Hạo Thiên Khuyển hấp tấp đi theo Đại Hắc đi về phía Cẩu tộc, trên đường đi ra sức đảm nhiệm một con chó liếm, bên trong đôi mắt ý chí chiến đấu sôi sùng sục, kích động không thôi.

Nó một mực biết Cẩu đại gia rất mạnh, chủ nhân của Cẩu đại gia rất mạnh, nhưng là hôm nay, một bữa tiệc mà đích thân chủ nhân của Cẩu đại gia chủ trì, còn có Cẩu đại gia tuỳ ý xuất thủ giết chết một tên Chuẩn Thánh đỉnh phong chỉ trong nháy mắt, hai cái này để cho Hạo Thiên Khuyển đã có được một cái khái niệm trực quan hơn.

Nói tóm lại, mạnh vượt quá tưởng tượng là được rồi!

Có thể trở thành chó tâm phúc của Cẩu đại gia, Hạo Thiên Khuyển cảm thấy chính mình cũng muốn bay lên rồi.

Đại Hắc bất thình lình mở miệng hỏi: "Tiểu Thiên, ngươi rất vui vẻ?"

Hạo Thiên Khuyển vỗ mông ngựa một cách trơn tru, "Hôm nay nhìn thấy Đại Vương xuất thủ, quả thực rung động, để Tiểu Thiên sùng kính tới cực điểm, kìm lòng không được có chút kích động."

Đại Hắc khẽ gật đầu, "A, vậy ta vừa đúng có một tin tức xấu phải nói cho ngươi, để cho ngươi giậu đổ bìm leo một lần."

"Cái . . . Cái gì?"

"Những canh Côn Bằng mà ngươi đóng gói mang ra kia sẽ không để được lâu, linh tính chẳng mấy chốc sẽ chạy mất hết, nên uống sớm đi."

Giọng điệu của Đại Hắc bình thản nhưng lực sát thương lại mười phần, trong nháy mắt khiến nụ cười trên mặt chó của Hạo Thiên Khuyển đột nhiên cứng ngắc lại, rơi vào trạng thái hoá đá.

"Cái này, cái kia. . ."

Hạo Thiên Khuyển dùng sức gãi gãi cái đầu chó của chính mình, lông chó toàn thân lại run lên, lỗ tai chó cụp xuống, không biết làm sao nói: "Đại Vương, thật? Có biện pháp gì hay không, ta còn muốn mang cho người khác ăn, ta, cái này ..."

"Thật." Đại hắc gật đầu.

Mắt thấy Hạo Thiên Khuyển từ một con chó hưng phấn trong nháy mắt biến thành một con chó bi thương, khoé miệng Đại Hắc toát ra ý cười sảng khoái.

Đưa tay lật một cái, một hộp đóng gói bằng nhựa plastic xuất hiện trong tay, "A, dùng cái này đi, chủ nhân từng nói, đóng gói cần phải dùng hộp đóng gói, chuẩn không sai."

Hạo Thiên Khuyển sững sờ nhìn vào hộp đóng gói kia, ngốc ngốc đưa tay nhận lấy, tâm tình giống như xe cáp treo, từ đau thương tới mừng rỡ.

Nước mắt đảo quanh trong đôi mắt to đen lúng liếng của nó, nức nở nói: "Tạ ơn Đại Vương ..."

Lăng Tiêu Bảo điện.

Ngọc Đế ngồi ở trên Thiên Đế Bảo toạ, lắng nghe mọi người báo cáo, vẻ mặt biến hoá không ngừng, từ chấn kinh tới càng chấn kinh hơn, lại đến chấn kinh cực độ, cùng Vương Mẫu thay phiên hít lấy khí lạnh.

"Chó mà cao nhân nuôi lại là Cẩu Thánh?!"

Ngọc Đế ngồi yên ở nơi đó, tiêu hoá thật lâu, lúc này mới có thể tiếp nhận sự thật này, "Đúng, cao nhân là tồn tại bực nào, tuyệt đối là ở trên Đạo Tổ, ngài ấy nuôi ra một con Cẩu Thánh cũng không phải là chuyện lạ gì."

Moá nó, khó trách Hạo Thiên Khuyển dám chó cậy thế chó, nói như vậy, ta vẫn là thực sự không dám đắc tội ...

Hắn ho nhẹ một tiếng, bỏ qua cái chủ đề này, lực chú ý đặt ở trên lão giả vô danh chết đi kia, sắc mặt ngưng trọng.

Mở miệng nói: "Một tên Chuẩn Thánh đỉnh phong tới từ thế giới bên ngoài, sâu trong Hỗn Độn, thuộc về một thế giới Thiên Đạo khác ..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!