Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 542: CHƯƠNG 542: CHẲNG LẼ CHO RẰNG MA TỘC TA DỄ BẮT NẠT, TRỞ THÀNH BẢO ĐỊA LỘT LÔNG DÊ SAO?

Ma tộc.

Đại Ma Vương lại quỳ gối lần nữa ở nơi mà Ma Thần ngủ say, khuôn mặt đau khổ.

Đôi mắt hắn hơi dữ tợn, một ngụm máu trực tiếp phun ra từ miệng của hắn, phun vào trên ngọn lửa màu đen cách không xa trước mặt hắn, lập tức, ngọn lửa màu đen này cháy hừng hực, có ma khí nồng nặc tản ra.

Đại Ma Vương lộ ra vẻ mong chờ, lập tức cao giọng nói: "Đại Ma Vương của Ma tộc, cầu kiến Ma Thần đại nhân!"

Tuy nhiên, mãi cho tới khi ngọn lửa dần dần tiêu tán, vẫn như cũ không thể đạt được chút đáp lại nào.

Thời gian không gặp dài như vậy, Đại Ma Vương không chỉ không khôi phục lại, so với trước đó thế mà lại muốn gầy hơn trước ba phần, hoàn toàn có thể dùng da bọc xương tới để hình dung.

Khuôn mặt tròn ban đầu được thu nhỏ lại thành khuôn mặt siêu dùi, với phần xương mặt nổi rõ.

Đây là kết quả bởi vì hắn không ngừng phun ra tinh huyết thể kêu gọi Ma Thần.

Tuy nhiên, tổn thất lớn như vậy, nhưng như cũ không thể đạt được nửa điểm hồi âm của Ma Thần đại nhân, nội tâm Đại Ma Vương khổ tới không chịu được.

"Ma Thần đại nhân, Ma tộc ta bị người khi nhục, bây giờ thậm chí không dám làm xằng làm bậy ở bên ngoài nữa, cuộc sống đã quá thảm rồi!"

Giọng điệu của Đại Ma Vương trở nên bi thống, mang theo sự tức giận, mở miệng nói: "Thiên Cung và Phật giáo trùng kiến, ngay cả Minh Hà lão tổ cũng đã mượn Thí Thần thương đi, nhưng cũng căn bản là không có ý tứ trả lại, đây là tất cả mọi người không thèm để chúng ta vào trong mắt nữa a, còn xin Ma Thần đại nhân thức tỉnh, trọng chấn Ma tộc ta!"

Đại Ma Vương thở dài không ngừng, cảm thấy uất ức không thôi.

Ai có thể nghĩ tới, Ma tộc vốn là oai phong lẫm liệt, làm việc không kiêng kỵ chút nào, trong thời gian ngắn như vậy đã nghèo túng thành như bây giờ, Ma Chủ chết một cách không hiểu ra sao cả, ngay cả Tiên Thiên Chí bảo Thí Thần thương cũng là một đi không trở về.

Ngay vào lúc này, một tên Ma sứ vội vã từ bên ngoài chạy vào, giọng điệu hấp tấp nói: "Ma Vương đại nhân, Minh Hà lão tổ tới rồi!"

"Hắn còn tới mà không biết xấu hổ?!"

Ánh mắt Đại Ma Vương trầm xuống, sau đó thì đứng dậy, đi thẳng tới đại điện của Ma tộc mà đi.

Không bao lâu, hắn đã tới đại điện, nhìn thấy Minh Hà lão tổ đang nghênh ngang ngồi ở trên ghế, lập tức hừ lạnh một cái, mở miệng nói: "Minh Hà lão tổ tới đây, thế nhưng là tới trả Thí Thần thương cho Ma tộc ta?"

Minh Hà mặc dù là Chuẩn Thánh, nhưng là Đại Ma Vương thì đại biểu cho toàn bộ Ma tộc, đằng sau càng là có Ma Thần làm chỗ dựa, đương nhiên sẽ không khúm núm.

"Không sai." Minh Hà lão tổ khẽ gật đầu, vung tay lên, một thanh trường thương đen nhánh xuất hiện ở trong tay, đặt hơi nghiêng trên bàn, nói tiếp, "Tuy nhiên ... ta hy vọng ngươi có thể nói cho ta một tin tức."

Đại Ma Vương khẽ chau mày, mở miệng nói: "Ngươi muốn biết cái gì?"

"Ta muốn biết sau khi Phật giáo bị diệt, hai tên Thánh Nhân của bọn họ, thi thể Chuẩn Đê và Tiếp Dẫn đi nơi nào?"

"Sắc mặt Đại Ma Vương hơi đổi, "Người muốn thi thể thánh nhân?"

Minh Hà lão tổ gật đầu, cười nói: "Xem ra quả nhiên ngươi biết ở nơi nào."

Ánh mắt Đại Ma Vương lập lòe không ngừng, mở miệng nói: "Thi thể Thánh Nhân quả thực ngay ở trong Ma tộc, tuy nhiên ngươi cần chúng để làm cái gì, không phải muốn mượn nhờ thi thể Thánh Nhân để tu luyện chứ?"

Huyết Hải sinh ra chính là thứ chí tà trong thế giới này, trong đó sản sinh ra Văn đạo nhân, có thể hút máu lớn mạnh bản thân, Minh Hà lão tổ thì là tu Huyết đạo, Sát đạo, lấy giết chóc thôn phệ ngàn vạn hồn phách để tu luyện.

Có thể đoán được mục đích của hắn rất dễ dàng.

"Không sai." Minh Hà lão tổ thừa nhận cực kỳ hào phóng, nói tiếp: "Ngươi yên tâm, ta với Ma Thần đại nhân của các ngươi cũng xem như là bạn cũ, làm như thế, đối với Ma tộc các ngươi mà nói thì cũng là có trăm lợi mà không có một hại."

Trong mắt Đại Ma Vương lóe lên ánh sáng đỏ: "Hừ, làm sao ta có thể tin ngươi?"

Lần trước mượn Thí Thần Thương, Minh Hà lão tổ ở chỗ Ma tộc đã có vết nhơ, lần này còn muốn tới vớt chỗ tốt, chẳng lẽ cho rằng Ma tộc ta dễ bắt nạt, trở thành bảo địa lột lông dê sao?

"Năm Ma Thần của các ngươi đánh nhau với Đạo Tổ, cuối cùng thua ở dưới tay Đạo Tổ, còn đang điều dưỡng ở trong biển máu của ta hơn mấy vạn năm, ta và hắn quả thật có tình cũ."

Minh Hà lão tổ thì thào nói, lại nói: "Lần đại kiếp nạn này, Ma Thần các ngươi đã thông báo với ta từ lâu, chúng ta cũng sớm đã vạch ra kế hoạch! Lúc đầu, Tuyệt Địa Thiên Thông, khí vận Nhân tộc giảm nhiều, nên do Ma tộc các ngươi thừa cơ quật khởi thay thế Nhân tộc, chế tạo giết chóc vô tận, mà Minh Hà thì có thể thu lấy hồn phách vô tận, đây là kế sách cả hai cùng có lợi, chỉ có điều không biết đã xảy ra biến cố gì, kế hoạch vạch ra trước đó thế mà xuất hiện chỗ sơ suất."

Lúc đầu Ma tộc quả thật có thể thực hiện nghiền ép đối với Nhân tộc, chỉ có điều, đột nhiên có Nhân Hoàng hàng thế, sau đó Phật giáo mới đứng lên, Tuyệt Địa Thiên Thông cũng đột ngột kết thúc, cái này khiến khí vận của Nhân tộc phóng đại, ngược lại, Ma tộc lại là xuống dốc với một loại tốc độ khó có thể tưởng tượng được, khó lòng đề phòng.

Đại Ma Vương nhíu mày nhìn vào Minh Hà lão tổ, không nói gì.

"Thật ra thì, một phần của đại kiếp nạn lần này cũng có công của Ma Thần người, năm đó hắn thua bởi Đạo Tổ, lần này lại là hắn buộc Đạo Tổ không thể không làm ra thoả hiệp."

Minh Hà lão tổ cười nói, hiển nhiên biết được không ít các loại bí mật, tiếp tục nói: "Hơn nữa, thế cục hôm nay đã tới mức ngươi không được do dự, Phật giáo, Thiên Cung, Địa Phủ và Yêu tộc đều đang quật khởi, chỉ cần cho bọn hắn thời gian, Ma tộc ngươi sẽ vĩnh viễn không có ngày nổi danh!"

"Ngươi có biện pháp?" Đại Ma Vương nhìn vào Minh Hà lão tổ, không phục nói: "Không phải ta xem thường ngươi, chuyện Côn Bằng bị hầm thành một nồi canh rồi chia nhau mà ăn đã truyền đi xôn xao ở khắp Tam giới, ngươi nghe nói qua rồi chứ? Ngươi cảm thấy ngươi so với Côn Bằng thì như thế nào? "

"Cho nên ta mới tới tìm ngươi."

Đôi mắt Minh Hà lão tổ trầm xuống, giọng điệu trịnh trọng nói: "Côn Bằng chính là ví dụ tốt nhất, nếu như chúng ta lại không áp dụng hành động, chỉ sợ chờ đợi thêm nữa thì chúng ta cũng chỉ có một cái kết quả đó chính là thân tử đạo tiêu, mà biện pháp duy nhất là phải ... tiến thêm một bước!"

"Tiến thêm một bước?" Đại Ma Vương nhìn chằm chằm vào Minh Hà lão tổ, trên mặt tràn đầy vẻ ngờ vực, "Chẳng lẽ ngươi còn muốn thành Thánh?"

"Ha ha, đây là Ma Thần các ngươi nói cho ta biết, thật ra thì cảnh giới trên Đại La Kim Tiên cũng không phải là Thánh Nhân!"

Trong mắt Minh Hà lão tổ toả ra ánh sáng lập loè, mang theo sự kích động và sốt ruột, ngưng giọng nói: "Thánh Nhân chỉ là tôn xưng, đó là chính quả mà thiên đạo ban thưởng! Để mà nói về cảnh giới chuẩn xác ở trên Đại La Kim Tiên thì chính là Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên!"

Thật ra thì, cái gọi là Thánh Nhân chẳng qua chỉ là thuật ngữ để chỉ "Học sinh ba tốt" một cái xưng hô mà thôi, cũng không thể đại biểu cảnh giới tu luyện.

"Thì ra là thế."

Trên mặt Đại Ma Vương lộ ra một chút chợt hiểu, Minh Hà không hổ là lão hồ ly, thế mà biết được nhiều chuyện như vậy.

Tuy nhiên hắn vẫn có chút do dự.

Minh Hà lão tổ mở miệng nói: "Hiện tại tình cảnh của chúng ta, ngươi chỉ có thể tin tưởng vào ta!"

Đại Ma Vương cắn răng một cái, "Được, ngươi đi theo ta!"

Bất kể như thế nào, có thể có thể mang tới phiền phức cho Thiên Cung cũng là chuyện cực tốt.

...

Hậu viện của Tứ Hợp viện.

Lý Niệm Phàm thu hồi dao khắc, cầm hồ lô đỏ, đánh giá trên dưới một phen, khẽ gật đầu, tỏ ra vô cùng hài lòng.

Ngoại hình của hồ lô cũng không có gì thay đổi, tuy nhiên, ở phần bụng của hồ lô có thểm một cái hình vẽ về Phượng Hoàng, Phượng Hoàng tung cánh, tràn đầy cao quý kiêu ngạo và thần bí, khí chất so với Hoả Phượng thì hoàn toàn ăn khớp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!