Lý Niệm Phàm từng nhiều lần trông thấy chân thân của Hoả Phượng, bởi vì tò mò mà cố ý quan sát thật cẩn thận một phen, đều rất quen thuộc đối với mỗi một cái bộ vị, căn bản không cần tưởng tưởng vô căn cứ.
Cho nên lúc điêu khắc tự nhiên là thuận buồm xuôi gió.
Tuy nhiên, trong khoảng thời gian ba ngày này, thành quả của Lý Niệm Phàm cũng không chỉ có riêng cái hồ lô này.
Hắn lại nhìn về mặt đất đằng trước một phen, còn đặt vào hai thanh kiếm gỗ đào.
Kiếm gỗ đào chỉ lớn cỡ lòng bàn tay, bề ngoài rất đơn giản, chỉ là một cái có hình dạng kiếm, trên đó cũng không có đồ án gì khác, tuy nhiên lại cực kỳ tinh xảo, trông rất dễ làm cho người khác sinh lòng vui vẻ.
Hai thanh kiếm gỗ đào này là cho Niếp Niếp và Long Nhi, ở khi bắt đầu điêu khắc, tay Lý Niệm Phàm cũng có chút ngứa, vừa lúc nhìn thấy cây đào ở bên cạnh, hắn nổi lên ý tứ muốn điêu khắc kiếm gỗ, hy vọng có thể trừ tà.
Lý Niệm Phàm thu hồ lô lại, lại đưa tay nhặt kiếm gỗ đào trên đất lên, chuẩn bị cho Hoả Phượng các nàng một kinh hỉ.
Tuy nhiên khi hắn nhìn thấy lá cây rơi vào trên thân kiếm gỗ đào thì ánh mắt lại hơi ngưng tụ, đưa tay cầm vào trên tay dò xét.
Loại lá này cực kỳ xanh, trên đó dường như có ánh sáng nhạt chớp động, trông như là phỉ thuý, hơn nữa đường gân lá rõ ràng mạch lạc, bề ngoài nhẵn phẳng, cầm vào trong tay lại là mềm mại lạ thường, rất có cảm giác.
Cái lá này rơi xuống từ trên cây non nhỏ ban đầu trồng bên hồ kia, cây non kia bây giờ đã có chiều cao hơn một người, lá xum xuê lạ thường, rất rạng rỡ khi ánh nắng mặt trời chiếu vào.
"Lá đẹp như vậy, không dùng để thổi tiêu thì thật là đáng tiếc."
Lý Niệm Phàm tâm niệm vừa động, dùng ngón tay xoa nhẹ lên mép lá, ngồi ngay ngắn ở bên hồ nước, hưởng thụ lấy niềm vui thú khi gió thổi nhẹ nhẹ vào, lại nhìn vào cảnh tượng tươi đẹp ở hậu viện, lập tức cảm thấy nội tâm được thoải mái, càng tăng cảm giác muốn thổi một khúc nhạc...
Tiếng gió, tiếng nước chảy, tiếng lá rung rinh đều trở thành khung cảnh đẹp nhất ở hậu viện.
Hắn lại nhìn về phía lão quy đang nghỉ ngơi ở bờ hồ kia, dưới chân lập tức mây nổi lên, trôi nổi ở trên mai rùa của lão quy, đứng ở trên cao thu hết cảnh tượng ở hậu viện vào trong mắt.
Sau đó, mỉm cười, tuỳ ý ngồi ở trên lưng lão quy, ở bên trong phong cảnh như tranh vẽ này, đưa lá cây tới bên mồm của mình, sau đó khoẽ miệng khẽ bĩu một cái thì có tiếng nhạc du dương tung bay mà ra.
"Cốc cốc cốc -- "
Không giống như các loại nhạc cụ, âm thanh của lá thổi rất nhẹ nhàng, lực xuyên thấu không đủ, nhưng lại là âm thanh trong sáng và tự nhiên nhất, giống như làn gió nhẹ thổi vào mặt, khiến người ta cảm thấy thoải mái, dễ chịu.
Từng tiếng nhạc chảy trong hậu viện trống trải, gợn sóng giống như nước, từ giữa răng môi của Lý Niệm Phàm dập dờn bay đi.
Vào lúc này, gió ngừng thổi, mây ngừng bay, toàn bộ thiên địa giống như thể dừng lại.
Cây cối ban đầu còn đang lay động lập tức yên tĩnh lại, tuy nhiên nếu như quan sát kỹ thì sẽ phát hiện, lá cây bọn chúng tuy rằng không còn lắc lư, nhưng thân thể (thân cây) lại hơi run rẩy.
Đây là bởi vì kích động.
Bắt đầu, chủ nhân bắt đầu có hứng thú mang tới tạo hoá cho chúng ta!
Làm nguyên lão đi theo bên người Lý Niệm Phàm, bọn họ đối với cảnh tượng này cũng đã trải qua mấy lần.
Đại khái là biểu lộ cảm xúc, cũng có thể là tâm huyết dâng trào, chủ nhân lại đột nhiên tiến vào trong một loại trạng thái nào đó, hoặc là đánh đàn, hoặc là ngâm thơ vẽ tranh tới biểu đạt tình cảm nội tâm của chính mình.
Lúc đầu, đây đối với bất luận kẻ nào mà nói, đều chỉ là một chuyện rất bình thường, bởi vì thất tình lục dục, tình cảm và suy nghĩ thì chỉ cần còn sống đều sẽ tồn tại, nhưng là ... chủ nhân là tồn tại bực nào, mỗi lời nói và hành động của hắn đều sẽ ẩn chứa đại đạo chí lý, huống chi là lúc hắn biểu lộ cảm xúc.
Lực lượng đại đạo ẩn chứa trong đó giống như là tẩy lễ, gột rửa lấy toàn bộ thế giới, có thể khiến cho một một nơi đi qua được thoát thai hoán cốt!
Tiếng nhạc như nước, chảy xuôi mà ra.
Ở một bên, quả đào trên cây đào toả ra ánh sáng vàng không khỏi cũng trở nên sáng hơn, theo tiếng nhạc, như là đứa bé hơi lắc lư, cây mận vốn còn chưa có kết xuất ra quả, đột nhiên lặng lẽ toát ra một quả nhỏ, cả viện, hương hoa trở nên càng dày đặc hơn, bãi cỏ cũng trở nên cành xanh biếc hơn.
Kim Diễm phong vốn còn đang ong ong bay thì tất cả đều trở về tổ, khống chế biên độ của cánh, không phát ra tiếng động, nằm trong miệng tổ ong, chăm chú lắng nghe.
Hai con Ngũ Sắc Thần Ngưu cong chân ngồi xuống, giống như đang cùng nhau rong chơi theo tiếng nhạc vậy.
Lão quy dưới người Lý Niệm Phàm cũng không nhúc nhích.
Trong đầm nước, từng cơn gợn sóng nhỏ xíu dập dờn mà ra, Kim Long lơ lửng ở dưới mặt nước, thân thể vặn vẹo, nhắm mắt say mê.
Tiếng nhạc này dường như có một ma lực kỳ dị, những nơi bay qua, bất cứ âm thanh nào đều sẽ không tự chủ được mà biến mất, khiến não người trống rỗng, khiến người ta dường như hóa thành gió, thành ánh sáng mặt trời, hòa thành một thể với thế giới này ...
Tiếng nhạc như nước, từ hậu viện tràn ra, chậm rãi bay ra phía bên ngoài.
Bên trong Tứ Hợp viện.
Đám Hoả Tước đang trò chuyện líu ríu, trao đổi kỹ năng đẻ trứng với nhau cùng nhau chia sẻ kinh nghiệm, phân tích toàn diện từ góc độ thức ăn, cường độ và tư thế, thảo luận để nhanh chóng đẻ ra những quả trứng có chất lượng hơn.
Lại vào lúc này, tiếng nhạc truyền vào trong tai, lập tức để tiếng thảo luận của bọn chúng im bặt mà dừng, từng con giống như hoá đá, đứng nguyên tại chỗ, đại não lập tức trống rỗng.
Mấy người Đát Kỷ đều đang ở nội viện cũng đều sững sờ, chỉ cảm thấy theo tiếng nhạc này lọt vào trong tai, để pháp lực toàn thân các nàng lắng xuống,c ả người thật giống như được đại đạo vô tận bao bọc lấy, đồng thời vứt bỏ tất cả tạp niệm.
Cái này cực kỳ kinh khủng.
Trong thiên địa, đại đạo không thể tìm ra, muốn cảm ngộ, cơ duyên, thiên phú và thực lực thiếu một thứ cũng không được, mà vào lúc này, ở dưới tiếng nhạc này, toàn bộ thiên địa đều yên tĩnh như mặt nước, đại đạo như biển, chảy xuôi bên cạnh mọi người, để mọi người mặc cho mọi người đi cảm ngộ một cách thoả thích.
Điều quan trọng nhất là... suy nghĩ của ngươi cũng sẽ lắng dịu theo tiếng nhạc, bỏ đi những suy nghĩ lung tung, có lợi hơn cho việc nhận thức (cảm ngộ).
Đây là tạo hoá cỡ nào?
Trà ngộ đạo so sánh với cái gọi là đốn ngộ này, quả thực là quá kém, cái này căn bản là lực lượng đại đảo đang đẩy ngươi tiến lên.
Quá kinh khủng, quả thực giống như bật hack vậy.
"Ô!"
Đát Kỷ kêu lên một tiếng đau đớn, sau lưng nàng, chín chiếc đuôi trắng như tuyết đột nhiên mọc ra từ cơ thể nàng ta và bao quanh cơ thể nàng, ngay sau đó, quanh thân có vầng sáng lưu chuyển, thế mà biến thành nguyên hình, biến thành một con hồ ly trắng như tuyết.
Sau lưng Hoả Phượng cũng mọc cánh ra, hoá thân thành Phượng Hoàng, Long Nhi cũng là trên đầu mọc ra cái sừng thú, biến thành một con tiểu Long.
Những nơi tiếng nhạc đi qua, giống như mở ra một cái không gian khác, tràn ngập lực lượng đại đạo, để mọi thứ trong không gian về cơ bản được tẩy lễ.
Lúc này, ở dưới chân núi Lạc Tiên sơn mạch.
Dương Tiễn đi theo Đại Hắc và Hạo Thiên Khuyển từ trên trời giáng xuống, dọc theo đường núi mà đi lên trên Tứ Hợp viện.
Hắn nhìn vào Đại Hắc ở đằng trước, trong đôi mắt vẫn như cũ có chút mộng ảo.
Thế giới này xuất hiện một nhân vật không tầm thường như vậy sao? Con chó Đại Hắc này thật có thể lập tức đập chết một vị Chuẩn Thánh sao? Thế giới này thật điên cuồng.
Hơn nữa, khi hắn trở lại Thiên Cung, đưa thông tin mà chính mình biết được hợp lại với thông tin của Ngọc Đế để mà tính, hai người đã đoán được bảy tám phần biến cố của thế giới này, đều có chung một cái quan điểm nhận định, đó chính là thế giới này rất cần ôm lấy đùi của cao nhân!