"Một cái thế giới thiên đạo khác sao?" Trong mắt Dương Tiễn không khỏi loé lên vẻ sắc bén, "Thì tính sao? Bản thân ta là Ti Pháp Thiên Thần, bảo vệ chúng sinh Tam giới, sao lại sợ ngươi?!"
Trong lòng của hắn chắc chắn, thu hồi suy nghĩ, ánh mắt lại nhìn về phía Hạo Thiên Khuyển đi sát đằng sau theo bước chân của Đại hắc, lập tức hiện ra vẻ vô cùng phức tạp.
Hạo Thiên Khuyển kia nhắm mắt theo đuôi, khoe khoang dáng vẻ phong tao, để hắn cuối cùng biết một con chó liếm thuần chính là như thế nào.
Năm đó lúc đi theo chính mình, làm sao không có phát hiện được Hạo Thiên Khuyển này vậy mà biết liếm như thế? Quả thực chính là lô hoả thuần thanh, phản phác quy chân a!
Nó làm như thế nó không nghĩ rằng nó sẽ làm tổn thương trái tim của chủ nhân nó sao?
Lại vào lúc này, bước chân của Dương Tiễn có chút dừng lại, nhìn thấy đằng trước vậy mà xuất hiện một bóng người, lập tức tiến lên tiếp đón.
Bóng người kia cũng phát hiện đám người Dương Tiễn, nhất là khi nhìn thấy Đại Hắc, sắc mặt lập tức nghiêm, vội vàng cung kính chắp tay nói: "Ngao Thành bái kiến Cẩu đại gia, Cẩu đại gia đây là chuẩn bị trở về nhà sao?"
Lúc Đại Hắc đập chết Chuẩn Thánh hắn tuy rằng không ở đó, nhưng tự nhiên là nghe Ngao Vân nhắc tới, Ngao Vân còn thu được công đức vẫn còn đắc ý cho tới tận bây giờ.
Đối với điều này trong lòng của hắn tuyệt không hoài nghi, không cảm thấy ngạc nhiên gì, chỉ cảm thấy Đại Hắc quá trâu.
Đại Hắc kiêu ngạo lạnh lùng khẽ gật đầu, lạnh nhạt nói: "Mang theo chủ nhân của tiểu đệ ta tới bái phỏng chủ nhân của ta."
Ngao Thành nhìn vào Hạo Thiên Khuyển một chút, lại đưa ánh mắt rơi vào trên người Dương Tiễn, lập tức cười nói: "Xin hỏi đây có phải là Dương Tiễn Nhị Lang Chân Quân hay không?"
Dương Tiễn gật đầu đáp lễ, "Đúng vậy."
Ngao Thành nghiêm mặt nói: "Tiểu thần Đông Hải Long Vương Ngao Thành, bái kiến Chân Quân."
Dương Tiễn cười khoát tay áo, sau đó nhìn vào Ngao Thành mang theo mấy cái bao, không thể không hỏi: "Lương Vương khách khí, trên người ngươi mang theo là ..."
Ngao Thành nói ngay: "Là một số đặc sản trong biển, vừa mới thu phục Nam Hải, cho nên cố ý mang theo một chút hải sản sâu trong Nam Hải tới cho cao nhân nhấm nháp."
"Mang cho cao nhân?" Lông mày Dương Tiễn bỗng nhiên nhẩy một cái, vẻ mặt không thể không cứng đờ, lúc này mới nhớ tới, chính mình dường như không mang theo cái gì.
Hắn từ trước tới nay chưa bao giờ đi nịnh bợ người khác, tự nhiên không có để ý tới chuyện này.
Ngạo Thành người già thành tinh, lập tức cười nói: "Chân Quân đại nhân nếu như quên mang theo, không bằng ta chia đều cho ngươi a."
"Vậy thật quá cảm tạ." Dương Tiễn thở một hơi dài nhẹ nhõm, sau đó thì nói một câu chắc chắn: "Ngươi yên tâm, chờ sau đó ta tự mình đi Nam Hải, săn giết càng hiểu hải sản hơn trả lại ngươi."
Khoé miệng Ngao Thành giật giật một cái, "Ha ha, đa tạ ý tốt, chuyện này ... thật không cần."
Một đường không nói chuyện.
Ở Đại Hắc dẫn đầu, tốc độ đội ngũ nhanh hơn, không bao lâu thì đã đi tới vị trí sườn núi.
Lại tiến về phía trước mười mấy mét, bên tai lại đột nhiên truyền tới một làn điệu âm nhạc nhu hoà.
Tiếng nhạc rất nhẹ nhàng, nhưng trong nháy mắt khi nghe được, toàn thân của bọn hắn đều chấn động, gióng như mộ cổ thần chung, thể hồ quán đỉnh, để đại não bọn hắn vang lên ầm ầm, trong nháy mắt quên hết tất cả.
"Đây là, đây, đây là ... tiếng của đại đạo!"
Toàn thân Dương Tiễn đều nổi lên một lớp da gà, trong đầu chỉ còn lại một thanh âm, lại gần, tựa vào và lắng nghe!
Vào lúc này hắn giống như nhìn thấy đại đạo vô tận đang ngoắc ngoắc về phía chính mình, mà chính hắn thì giống như người đói người khát, cần được bổ sung lương thực nước uống gấp vậy.
"Cộc cộc cộc."
Không cần biết là Ngao Thành, Dương Tiễn hay là Hạo Thiên Khuyển, trên mặt của bọn họ đều toát ra vẻ si mê, ngơ ngạc lắng nghe tiếng nhạc mà đi.
Theo tới gần, xa xa, bóng dáng một cái Tứ Hợp viện đập vào mi mắt.
Tuy nhiên, ở trong mắt Dương Tiễn, cái bóng dáng Tứ Hợp viện này đang phóng lớn không ngừng, cuối cùng trở thành tồn tại đỉnh thiên lập địa, mà khoảng không trên đó, đại đạo vô tận giống như đại dương mênh mông đang gào thét vậy, sau đó thì điên cuồng lao về phía mình nuốt lấy mình!
Cuồng hoan!
Bên trong viện kia thế mà đang tiến hành cuồng hoan đại đạo!
Đại đạo không thể truy tìm thế mà hiện ra ở trước mắt của mình!
Những đại đạo này nồng đậm quá mức, giống như một mặt trời lớn làm đau nhói hai mắt của Dương Tiễn, để khí huyết hắn cuộn trào, pháp lực chấn động.
Quanh thân hắn, con mắt thứ ba trợn tới lớn nhất, Bát Cửu Huyền công không tự chủ được vận chuyển, một lớp ánh sáng màu vàng kim hiển hiện lên, làm nổi bật thân thể của hắn càng cao lớn hơn.
Một bên, Ngao Thành đã hiện ra chân thân long to lớn của mình, cũng không dám dời sông lấp biển, chỉ là như là con rắn nằm rạp trên mặt đất, bình tĩnh lắng nghe.
Không biết qua bao lâu, khả năng chỉ có mấy phút, cũng có thể là dài dằng dặc như một thế kỷ, tiếng nhạc theo thời gian dần trôi qua mà dừng lại, thế giới lại trở lại yên tĩnh một lần nữa.
Dương Tiễn và Ngao Thành lấy lại tinh thần, tuy nhiên lại có chút không cam lòng mà tỉnh lại, tiếng nhạc bên tai kia giống như còn đang vang vọng, dư âm còn văng vẳng bên tai.
Ngao Thành khôi phục lại hình người, con ngươi lại đột nhiên co rụt lại, run giọng nói: "Cảnh giới ... của ta!"
Hắn vốn chỉ mới là Thái Ất Kim Tiên hậu kỳ, mà vào giờ khắc này ... đã là Đại La Kim Tiên!
Chỉ nghe tiếng nhạc kia thôi đã vượt qua Đại La thiên cái cánh cửa to lớn này mà bước vào cảnh giới Đại La Kim Tiên?!
Ngao Thành có không phải là vui mừng mà là kinh hãi.
Chuyện này đã nằm ngoài khả năng phạm vi nhận thức của hắn, căn bản chính là chuyện không thể nào.
Vừa vào Đại La Thiên, siêu thoát Tam giới, không ở trong ngũ hành, từ đó có thể hưởng thụ đặc quyền trường sinh bất tử, thọ ngang với trời đất, đây là một lần biến chất, là một lần lột xác của sinh mệnh.
Cảnh giới Đại La thiên mà chính mình luôn tha thiết mong chờ, nằm mơ thấy cũng sẽ cười tới tỉnh, thế mà cứ thành hiện thực như vậy? Thậm chí lúc đột phá chính mình còn không cảm nhận được chút gì, quả thực giống như đang nằm mơ vậy.
"Ta ... ta thế mà cũng đột phá ..." Dương Tiễn nói chuyện là dùng một loại giọng điệu đờ đẫn mà nói ra.
"Tê -- "
Ngao Thành hít vào một ngụm khí lạnh, kinh hãi nhìn vào Dương Tiễn, từ vốn là chấn kinh trở nên chấn kinh cực độ.
Nếu như nói hắn đột phá đã là nghịch thiên, Dương Tiễn kia đột phá lại hoàn toàn chính là một chuyện không thể tưởng tượng.
Đại La Kim Tiên đỉnh phong đột phá thì đó là cái gì?
Chuẩn Thánh!
Đây chính là Chuẩn Thánh a! Cái gọi là dưới Thánh Nhân đều là con kiến hôi, Chuẩn Thánh tuy rằng đằng trước có thêm một chữ Chuẩn, nhưng dù sao cũng có chữ Thánh!
Đây là nhảy qua như thế nào đây?
Quá kinh khủng, chỉ nghĩ thôi cũng làm cho người ta tê cả da đầu.
Quan trọng nhất là, Dương Tiễn tu chính là Bát Cửu Huyền Công, chủ tu chính là nhục thân, đây càng gia tăng độ khó bước vào Chuẩn Thánh!
Miệng Ngao Thành đều đang run rẩy, răng run lên nói: "Quả ... quả thật sao?"
Đây là chuyện tốt, nhưng là chuyện tốt như thế này, đột nhiên được tới lại khiến người ta cảm thấy hoảng sợ.
Dương Tiễn nhắm mắt quan sát trong cơ thể một chút, khống chế thân thể run rẩy lại, khuôn mặt ngưng trọng gật đầu nói: "Quả thật!"
Lúc này, Hạo Thiên Khuyển mở miệng, giọng điệu cũng hoảng sợ, "Chủ nhân, ta cũng đột phá, bước qua Đại La Thiên, bây giờ đã là một con chó có cảnh giới Đại La Kim Tiên."
Cao nhân!
Cao nhân tuyệt thế!
Dù bọn hắn sớm đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, nhưng là kỳ ngộ như thế này vẫn còn đang nhấc lên sóng to gió lớn trong lòng bọn họ, mà lại là in sâu vào trong xương tuỷ, vĩnh thế khó quên.
Vừa rồi là tiếng nhạc như thế nào? Thần nhac? Tiên nhạc? Tất cả đều thua xa, căn bản không có cách hình dung!
Dương Tiễn hít sâu một hơi, mở miệng nói: "Ở trong viện tử này chính là vị ... cao nhân kia sao?"
Ngao Thành nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước, khẽ gật đầu.
Hắn không nghĩ tới, chính mình tới bái phỏng một chút, còn chưa đi vào thế mà đã kiếm được tạo hoá to lớn như vậy, đầu có chút choáng váng, vừa kích động lại vừa thấp thỏm.