Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 549: CHƯƠNG 549: HÓA RA SƠN HẢI KINH LÀ THỰC ĐƠN !!!?

Một lát sau, sắc mặt Dương Tiễn trầm xuống, ngưng trọng nói: "Bệ hạ, ngoài đó ra, bên trong Tứ Hợp viện của cao nhân, tất cả mọi thứ trải qua đại đạo tẩy lễ càng là được thăng cấp, ban đầu là Tiên khí và Tiên Linh Chi thủy thì đều thay đổi, còn có hóa quả, mà ngay cả thần thức của ta thế mà cũng không thể dò xét."

"Trên Tiên khí?!"

Ngọc Đế và Vương Mẫu trong lòng đột nhiên chấn động, đưa mắt nhìn nhau, bên trong đôi mắt hiện lên một tia suy tư cùng nghi hoặc, trong lòng càng là như có ngàn vạn sóng cả đang chao đảo.

Dương Tiễn nói ngay: "Bệ hạ và nương nương biết là gì không?"

"Chuyện này ta từng nghe Đạo Tổ nhắc qua, năm đó ba ngàn Ma Thần từ trong Hỗn Độn mà tới, bên trong Hỗn Độn có một loại linh khí tên là Hỗn Độn linh khí! Nước được gọi là Hỗn Độn Linh tuyền, mà linh căn và Linh bảo thì được gọi là Hỗn Độn linh căn và Hỗn Độn Linh bảo!"

Giọng nói của Ngọc Đế đều đang run rẩy lên, "Chỉ là ... đây chính là liên quan tới Hỗn Độn a, ngay cả Đạo Tổ cũng chỉ có thể thở dài mà không biết làm gì, ta tự nhiên không có quá để vào trong lòng, quá xa vời."

Đây chính là Hỗn Độn a!

Trong đó bao gồm ngàn vạn thế giới, có thể dựng dục ra vô số thứ vượt quá tưởng tượng!

Vương Mẫu kinh hãi mở miệng nói: "Lấy Bàn Cổ đại thần tới nói, khai thiên tích địa tự nhiên có quan hệ với tu vi của hắn, nhưng là ... chính bởi vì có quan hệ tới việc hắn có được Hỗn Độn Thanh Liên và Khai Thiên Phủ, hai thứ này ... chính là Hỗn Độn Linh bảo!"

Một mình Bản Cổ không chỉ có muốn khai thiên tích địa mà còn phải đối mặt với sự vây công của ba ngàn Ma Thần khác, cuối cùng còn giết ngược lại ba ngàn Ma Thần, nếu không phải trên người mang chí bảo siêu cấp, trâu bò hơn nữa cũng không có khả năng a!

"Hỗn Độn Linh bảo... Khai thiên tích địa? !"

Đám người Dương Tiễn lập tức cảm thấy toàn thân ớn lạnh một trận, nổi lên một lớp da gà.

Trước đó bọn họ chỉ để ý tới mỗi Bàn Cổ, lúc này mới nhớ tới, là, Bàn Cổ đại thần sử dụng pháp bảo để khai thiên là nghịch thiên cỡ nào a!

Hóa ra ... còn có Hỗn Độn Linh bảo kiểu nói này.

Vương Mẫu nhìn vào dáng vẻ khiếp sợ của đám người Dương Tiễn, cười nói: "Hỗn Độn Thanh Liên các ngươi khả năng chưa quen thuộc, nhưng sau khi khai thiên tích địa, hạt sen và lá sen của nó phân biệt biến thành ba loại chí bảo phòng ngự Liên Hoa thập nhị phẩm, Phong Thần bảng, Sinh Tử bộ, Địa Thư, còn có Thí Thần thương, Sơn Hà Xã Tắc đồ vân ... vân đông đảo Tiên Thiên Linh bảo!"

Lời này nói ra khiến mấy người quả thực là kinh hãi tới cực điểm, lật đổ nhận biết của bọn họ, ngây người nói: "Lợi hại như vậy."

Nếu như nói đối với việc cảm nhận về sự cường đại của Hỗn Độn Linh bảo còn chưa sâu, thì bây giờ nhiều Tiên Thiên Linh bảo nổi danh mà cường đại như vậy là do nó huyễn hóa ra tới, vậy đơn giản chính là quá đáng sợ.

Cái này cần phải cường đại tới mức nào a!

Quả thực là mạnh tới để cho lá gan của người ta phải rung động.

"Vậy, vậy, vậy ..." Ngao Thành gần như là không thể thở nổi, cảm thấy tên cả da đầu, "Chỗ cao nhân đó là, Hỗn Độn Linh khí?"

Vừa nghĩ tới chính mình hế mà được hít thở mấy hơi Hỗn Độn Linh khí, còn được uống Hỗn Độn Linh tuyền, thậm chí còn thưởng thức Hỗn Độn linh quả, hắn lập tức kích động tới gần như suýt ngất đi, đỉnh phong của cuộc sống, đây chính là đỉnh phong của cuộc sống a!

Nội tâm Ngọc Đế cảm khái không thôi, chua xót nói: "Tám thành là vậy, đây chính là bảo bối mà ngay cả Đạo Tổ cũng phải đỏ mắt a!"

Mẹ nó, đây chính là Hỗn Độn Linh khí a, chính mình cũng chưa từng được hít a, nghe nói người ở trong đó có thể cảm ngộ đại đạo tốt hơn, hôm nay ta đâu chỉ có sai a! Ta quá chua!

Hắn nghĩ tới biến hóa vừa rồi ở trong Công Đức Thánh Quân điện, tám thành có quan hệ với chuyện này.

Dương Tiễn thu liễm vẻ mặt chấn kinh của chính mình lại, ngưng trọng nói: "Đúng rồi, cao nhân còn đưa cho chúng ta xem một quyển sách, tên là Sơn Hải kinh, hỏi thăm nội dung trong đó, nhưng trong đó có rất nhiều kỳ trân dị vật, chúng ta thế mà chưa từng thấy qua, cho nên lúc này mới vội vàng chạy tới."

"Lại có việc như vậy?"

Ngọc Đế và Vương Mẫu lập tức đứng người lên, vô cùng coi trọng nói: "Chuyện quan trọng như vậy làm sao bây giờ mới nói, nhanh để cho ta xem xem!"

Đây chính là cao nhân giao phó a, sao có thể chậm trễ!

Dương Tiễn bấm pháp quyết, đưa tay ở trên trán của mình vệt một cái, con mắt thứ ba lập tức mở ra, sau đó thì bắn ra một vệt ánh sáng vàng, chiếu rọi vào trên không trung.

Lập tức, bên trong không trung hiện ra hình ảnh các loại hung thú ở bên trong Sơn Hải kinh.

Nếu như Lý Niệm Phàm ở đây nhất định sẽ cảm thán được mở rộng tầm mắt, không nghĩ ra con mắt thứ ba của Nhị Lang Thần này còn có công năng thu hình, mở mang kiến thức.

Từng con hung thú hiển hiện ra, mắt của Ngọc Đế và Vương Mẫu đều không chớp mà nhìn vào, đồng thời lông mày không tự chủ được mà nhăn lại, lắc đầu nói: "Những hung thú này thế mà lại có rất nhiều hung thú ta chưa bao giờ nhìn thấy qua."

Ngọc Đế ngưng trọng nói: "Cao nhân đến cùng là có ý tứ gì? Ngươi nói lại lời nói cao nhân phân phó ra một lần cho ta nghe, không được thiếu một chữ nào."

Lập tức, mấy người Dương Tiễn ngươi một lời ta một câu bổ sung, kể lại những gì Lý Niệm Phàm nói ra từ đầu tới cuối.

Nghe được nội dung bọn hắn kể lại, ánh mắt Ngọc Đế lộ ra vẻ suy nghĩ sâu xa, vẻ mặt biến hóa không ngừng.

"Ta đã hiểu!"

Ngọc Đế hít sâu một hơi, nói với Dương Tiễn: "Các ngươi cảm thấy cao nhân chỉ muốn xem những hung thú này? Suy đoán này hiển nhiên là không đúng, nông cạn, ý nghĩ quá nông cạn!"

Dừng một chút, hắn nói tiếp: "Những hung thú này có thể xuất hiện ở trong bức họa, điều này nói rõ cái gì? Nói rõ cao nhân căn bản là biết những hung thú này có hình dạng như thế nào, không chừng chính là cao nhân tự mìn vẽ lên đi! Cao nhân còn cần xem sao?"

"Dương Tiễn, ngươi chẳng lẽ không có để ý, cao nhân là ở sau khi ngươi nói muốn bắt thịt rừng cho cao nhân thì mới lấy quyển sách này ra, ám chỉ trong đó còn cần ta phải nhiều lời sao?"

Một câu bừng tỉnh người trong mộng, khuôn mặt Dương Tiễn lập tức lộ vẻ giật mình, mở miệng nói: "Ý của bệ hạ là, cao nhân muốn ta đi bắt thịt rừng bên trong cuốn sách này?"

"Hẳn là có ý tứ này!"

Vương Mẫu cũng gật đầu, nói ra phân tích: "Ngươi không phải nói giọng điệu của cao nhân có chút hiếu kỳ sao? Cao nhân rõ ràng không phỉa tò mò dáng vẻ những hung thú này, cao nhân tò mò rõ ràng chính là hương vị của những hung thú này a!"

Trong mắt Ngọc Đế lóe lên ánh sáng, vuốt vuốt râu khẳng định nói: "Lời này của Vương Mẫu rất đúng! Ở trong quyển sách này, không cần biết là Long, Kỳ Lân hay là Côn Bằng, đều đã thành món ăn trong mâm của cao nhân, cho nên ta suy đoán, ý tứ trong cuốn sách này rất rõ ràng, chắc là cao nhân đang liệt kê ra thực đơn cho chúng ta!"

"Hóa ra Sơn Hải kinh là thực đơn !!!?"

Dương Tiễn và Ngao Thành đều lộ ra thần sắc bừng tỉnh đại ngộ, sau đó thì gật đầu không ngừng, "Thì ra là thế, cảm tạ bệ hạ và nương nương giải hoặc!"

Bọn họ cảm thấy vấn đề rắc rối của mình đã được giải quyết một cách dễ dàng.

Đúng vậy, cao nhân là tồn tại bực nào, cố ý liệt kê ra nhiều hung thú như vậy, chẳng lẽ chỉ để ngắm chơi thôi sao? Rất chính xác đó chính là vì ăn a!

Ngọc Đế quyết định thật nhanh, ngưng giọng nói: "Cao nhân tới thế giới này của chúng ta, là phúc khí của chúng ta! Cao nhân muốn ăn chút thịt rừng mà thôi, chút chuyện nhỏ này, bất kể như thế nào, chúng ta nhất định phải làm tới nơi tới chốn!"

Ngao Thành gật đầu liên tục không ngừng, rất tán thành nói: "Bệ hạ nói đúng, Dựa vào ta quen cao nhân trong thời gian dài như vậy, các món ăn tuyệt đối là một trong những niềm vui thú của cao nhân, hơn nữa những thứ càng ly kỳ, cao nhân càng thích ăn, việc này chúng ta nhất định phải thận trọng!"

Dương Tiễn đã có chút không thể chờ đợi, "Vậy còn chờ gì? Bây giờ, cao nhân ngay cả thực đơn cũng liệt ra cho chúng ta, chúng ta phải nắm chắc thời gian đi kiếm ăn cho cao nhân a! Nếu như ngay cả cái này cũng làm không được, Ti Pháp Thiên Thần ta đây không làm cũng được!!!!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!