Hắn ở chỗ cao nhân thu được rất nhiều chỗ tốt, một lòng muốn báo đáp thật tốt, biết cao nhân muốn ăn thịt rừng, chỗ nào còn chờ đợi được, hận không thể lập tức đi săn.
"Hung thú ở trên này trông đều không tầm thường, khó trách có thể được cao nhân cho vào thực đơn, thậm chí còn biên soạn thành sách, cũng xem như là vinh hạnh của chúng nó."
Ngọc Đế khẽ gật đầu, nói tiếp: "Việc này không vội vàng được, ta bây giờ sẽ để cho người tăng cường độ lục soát, tìm kiếm thật tốt ở trong Tam giới, một khi phát hiện yêu thú kỳ dị thì cùng nhau đi bắt yêu quái."
Lại vào lúc này, theo một tia máu hiện lên, một điểm nhỏ xuất hiện ở Lăng Tiêu Bảo điện, sau đó thân thể huyễn hoá mà ra, chính là Văn đạo nhân.
Nàng ta vẫn như trước mặc lên áo bào đen, không nhìn thấy rõ khuôn mặt, tuy nhiên bộ ngực lại là hơi chập trùng, có vẻ như hơi không bình tĩnh, ngưng giọng nói: "Liên hệ với Minh Hà lão tổ, hắn gần đây nhất đang một mực ở Tây Sơn địa giới của Tiên giới, nơi đó có mấy cái tông phái và thành trì đều đã bị tàn sát không còn một mống!"
Gần đây trong khoảng thời gian này, nàng ta một mực đang tìm kiếm Minh Hà lão tổ, nhưng sau khi đi tới Huyết Hải thì mới phát hiện, không biết Minh Hà đã đi đâu, hoá ra là đang gây chuyện ở bên ngoài.
Khuôn mặt Ngọc Đế đột nhiên trầm xuống, tức giận nói: "Hỗn trướng! Hắn dám như thế?!"
Một tên Chuẩn Thánh giết chóc tuỳ ý, lực phá hoại quả thực là khó có thể tưởng tượng, coi nhẹ tính mạng của dân thường, người bình thường làm sao có thể chống đỡ được.
Vương Mẫu trầm giọng nói: "Ngươi có biết hắn đang chuẩn bị làm cái gì không?"
Văn đạo nhân lắc đầu, nói tiếp: "Hắn dường như đang mưu đồ làm việc lớn gì đó, chỉ biết hắn chuẩn bị chế tạo một đợt giết chóc vô biên, còn là hắn chủ động phái người liên hệ với ta, muốn để cho ta tham gia, hơn nữa, theo như hắn nói, bên cạnh hắn còn có một con Cùng Kỳ hung thú thời thượng cổ."
Cái gọi là hung thú, thật ra thì xem như cùng loại với Văn đạo nhân, Huyết Hải được định nghĩa là ô uế, dựng dục ra Minh Hà lão tổ và Văn đạo nhân, Cùng Kỳ thì là do âm phong biến thành, đồng dạng biểu thị bạo ngọc và giết chóc, bay giỏi, dễ ẩn nấp và thích ăn thịt người!
"Cùng Kỳ?"
Sắc mặt của mọi người lập tức đọng lại, nhất là Dương Tiễn, cuồng loạn trong lòng, con mắt thứ ba lại mở ra lần nữa, vội vàng chiếu hình vào trên không trung.
Lập tức làm nổi bật ra một cái hình ảnh.
Đó là một con hung thú toàn thân mọc ra lông thú màu đen như con nhím, ngoại hình như con hổ, lớn như trâu, đằng sau mọc ra một đôi cánh, trên đầu còn mọc ra một đôi sừng hươu màu đen, trông uy mãnh mà hung tàn.
Mở miệng hỏi: "Có phải là thức ăn này không?"
Bây giờ đã bắt đầu gọi là đồ ăn rồi?
Văn đạo nhân cảm thấy tư duy của Dương Tiễn có chút nhanh nhạy, tuy nhiên lúc này rõ ràng không phải là lúc xoắn xuýt, mở miệng nói: "Ta chưa từng thấy, khi lấy được tin tức này, ta lập tức chạy tới nơi này trước tiên."
"Chắc là không sai được, chắc là một trong những đồ ăn do cao nhân chỉ định!" Ngọc Đế lên tiếng, trong con ngươi của hắn mang theo niềm vui sướng, nói tiếp: "Nghĩ mòn não tìm không thấy, thấy được lại chẳng tốn chút suy nghĩ nào, không nghĩ ra tìm được một con nhanh như vậy!"
Vương Mẫu thì khẽ chau mày, bên trong đôi mắt lộ ra vẻ suy nghĩ sâu xa, mở miệng nói: "Ngọc Đế, cao nhân vừa rồi đưa thực đơn cho chúng ta, chúng ta lập tức biết Cùng Kỳ và Minh Hà lão tổ đang cùng nhau gây hoạ thương sinh, ngươi thật sự cho rằng đây là sự trùng hợp sao?"
Không đề cập tới thì không cảm nhận được.
Lời này vừa nói ra, thần sắc của mọi người lập tức khẽ động.
Trong mắt Ngọc Đế bắn ra một vệt sáng, hoảng sợ nói: "Đúng, cao nhân là tồn tại bực nào, hành động của Minh Hà lão tổ cao nhân chắc chắn đã biết được, trong lòng cảm nhân cảm thấy không vui, mục đích chắc chắn không chỉ là dùng Cùng Kỳ tới làm món ăn, Minh Hà lão tổ cũng không thể bỏ qua!"
"Cao nhân đây là muốn để cho chúng ta nhanh chóng dẹp đi mối hoạ này a!" Ngao Thành cảm khái lên tiếng, kính nể nói: "Tính không chút sơ hở, chắc chắn rồi mọi thứ đều nằm trong tầm tay của cao nhân."
"Minh Hà lão tổ tự nhiên không thể bỏ qua! Không cần biết là cao nhân phân phó hay là thương sinh trong thiên hạ!"
Sắc mặt Dương Tiễn trở nên đầy trách nhiệm, trịnh trọng nói: "Bệ hạ, tiểu thần xin chiến!"
"Tự nhiên phải chiến, nhưng thực lực của Minh Hà lão tổ không tầm thường, cũng không phải dễ chế phục như vậy, phải làm chuẩn bị chu toàn."
Ngọc Đế một mặt trầm ngâm, "Đây chính là cao nhân phân phó, trận chiến này nhất định phải thắng, hơn nữa còn phải thắng thật xinh đẹp! Sư tử vồ thỏ cũng phải dốc hết toàn lực, chúng ta cùng nhau đi mới có thể bảo toàn không có sai sót gì xảy ra!"
Ngao Thành ở một bên nhắc nhở bổ sung: "Nhất là, còn phải chú ý mang thịt thú rừng ngon về cho cao nhân."
"Đúng vậy đây là một điểm rất quan trọng."
Ngọc Đế khẽ gật đầu, mở miệng nói: "Văn đạo nhân, chờ lát nữa ngươi đi trước gặp mặt Minh Hà lão tổ, xem hắn đến cùng là đang chuẩn bị làm cái gì! Nếu như tìm được cơ hội đánh lén, tự nhiên là không còn gì tốt hơn."
Văn đạo nhân khẽ gật đầu, lập tức biến thành một vệt ánh sáng đỏ chui ra ngoài.
Cùng vào thời gian đó.
Tây Sơn.
Bên cạnh Huyết Hải đại tướng quân có Hắc Bạch Vô Thường đi theo, sắc mặt nghiêm chỉnh ngưng trọng hành tẩu ở bên trong một cái thôn trang.
Thôn trang này đã là một mảnh hỗn loạn, thây ngang khắp đồng, máu chảy thành sông, cực kỳ thê thảm.
Mặt Hắc Vô Thường đen lên, nặng nề nói: "Là thôn trang thứ mười sáu!"
"Đang có người tiến hành tàn sát ở toàn bộ Tây Sơn, đồng thời ngay cả linh hồn cũng không buông tha." Bạch Vô Thường cau mày, vẻ mặt cực kỳ khó coi, "Đến cùng là ai to gan lớn mật tới như vậy?"
Bọn họ ở bên trong Địa Phủ, đột nhiên phát hiện khu vực này có lượng lớn người bị chết oan chết uổng, hơn nữa càng quan trọng hơn chính là, những người này không chỉ chết rồi đồng thời còn không thấy hồn phách trở về Địa Phủ, quả thực là rất cổ quái.
Phái ra quỷ sai tới đây dò xét tình huống nhưng cũng là một đi không trở về.
Chuyện này, tự nhiên nâng mức coi trọng của bọn họ lên cao, lúc này mới tự mình tới thăm dò.
Bạch Vô Thường tiếp tục nói: "Người tử vong, từ phàm nhân đến người tu tiên đều không giống nhau, tu vi cao nhất đạt tới cảnh giới Kim Tiên hậu kỳ, người làm ra chuyện này chắc chắn có tu vi không thấp, quả thực phát rồ!"
Tu vi rất cao, lại đi tàn sát phàm nhân, điều này đã xúc phạm tối kỵ!
"Người này rất có thể là đang tu luyện một loại công pháp vô cùng âm tà, hơn nữa tám thành có quan hệ với hồn phách." Sắc mặt của Huyết Hải đại tướng quân cũng không tốt, mở miệng nói: "Cái hướng kia có khí tức tử vong, các ngươi cẩn thận một chút, tu vi của tên này không thấp, hơn nữa không kiêng nể gì như thế ắt có chỗ dựa vào."
Ở một bên khác, bên trong một cái tông môn.
Từng làn từng làn hơi máu bay lên, bao phủ toàn bộ tông môn này, ngay cả bầu trời cũng được nhuộm thành đỏ như máu.
Tông môn này chiếm diện tích cực lớn, xây dựng ở bên cạnh một cái hồ lớn, cung điện san sát, chạm trổ khắm nơi, vậy mà vào lúc này, trong đó thế nhưng lại có tiếng kêu thảm thiết vang vọng ra.
Từng đạo pháp quyết giống như pháo hoa nở rộ trên không trung, ánh sáng pháp thuật lập loè không ngừng, còn có đông đảo thân ảnh đang đấu pháp ở trên không trung.
Giao thủ với người tu đạo, là từng tên Tu La trên người mặc áo đỏ, có nam có nữ, nam âm tàn, nữ yêu mị, từng người nhiễm lấy khí tức giết chóc nồng đậm.
Đúng lúc này, một bóng đen đột nhiên bay ngang qua không trung, giang rộng đôi cánh, tạo thành một cái bóng cực lớn trên mặt đất, sau đó thì đột nhiên lao xuống một cái, bắt lấy một lão giả tiên phong đạo cốt, quắp vào trong chân của nó.
Lão giả này vốn còn đang thi pháp, đột nhiên bị bất ngờ lập tức tâm thần đại chấn, còn chưa kịp có hành động thì đã bị hung thú kia há miệng ngậm vào trong mồm.
Hung thú cũng không có lập tức thôn phệ lão giả kia, mà là hưởng thụ cảm giác hoảng sợ tới cực điểm của lão giả kia, đồ ăn càng sợ hãi thì lúc nó ăn sẽ càng cảm thấy ngon miệng hơn, sợ hãi cũng chính là một loại thèm ăn đối với nó.
Nó chính là Cùng Kỳ.