Gió nhẹ thổi qua trên trang giấy, thổi tới cạnh góc trang giấy có hơi lắc lư, mực viết trên đó cũng là chẳng mấy chốc đã được hong khô, chỉ một câu ngắn gọn, yên lặng in ở trên tờ giấy trắng.
Chỉ mong mọi chuyện đúng như câu nói này nói tới a.
Cùng vào lúc đó.
"Ha ha ha, ha ha ha -- "
Minh Hà lão tổ được tạo thành từ người máu giờ vẫn đang cười lên như điên không ngừng, hưởng thụ lấy cảm giác thoải mái mà lực lượng đột nhiên tăng nhanh lên mang tới.
Vào lúc này, hắn cảm thấy chính mình như trở thành chúa tể, Ngọc Đế Vương Mẫu ngày xưa đều đã trở thành con kiến hôi, hắn đủ để giẫm tất cả xuống dưới chân.
Loại cảm giác này thật sự là quá đã quá thoải mái.
"Sau đó, ta sẽ để cho các ngươi cảm nhận được một chút lực lượng của Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên!"
Hắn giơ tay lên, lòng bàn tay khổng lồ như núi cao vỗ xuống, bao phủ tất cả mọi người vào bên trong đó, một chưởng này, ẩn chứa cái uy của thiên địa, căn bản không chỗ ẩn nấp, chưởng còn chưa tới, chưởng phong đã ép tới khiến mọi người không thể nào thở nổi, chỉ là uy áp thôi dường như đã có thể xé rách rất cả mọi người, hoá thành bụi đất.
"Keng keng cản!"
Sắc mặt Đát Kỷ đã trắng bệch, quanh thân nàng, Hỗn Độn chung chấn động không ngừng, ánh sáng vàn lập loè điên cuồng, theo tiếng chuông có gợn sóng màu vàng kim dập đờn toả ra, đẩy công kích ở xung quanh ra.
Nàng ta và Hoả Phượng giống nhau, đều chỉ có cảnh giới Đại La Kim Tiên, nếu như không phải dựa vào chí bảo phòng ngự hộ thể, thì ở trong loại chiến đấu cũng chỉ tồn tại được trong vài giây.
Một kích này của Minh Hà lão tổ, các nàng căn bản không có khả năng ngăn cản, không nói bọn họ, Ngọc Đế và Vương Mẫu cũng không ngăn cản được.
Dưới Thánh Nhân đều là giun dế, một con kiến hôi lớn hơn một chút thì khả năng có thể ngăn cản được một lát, nghiêm túc hơn một chút thì cũng chỉ có thể tan thành mây khói.
"Chủ nhân!"
Hạo Thiên Khuyển nhìn thấy Dương Tiễn sắp bị biển máu thôn phệ, lúc này cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, ném mạnh bồn chó của chính mình tới, "Bồn chó hộ chủ!"
Dương Tiễn muốn rách cả mí mắt, hốc mắt đỏ bừng, bi thương hô lớn, "Hạo Thiên, không!"
Tuy rằng cũng không sống nổi, nhưng là có pháp bảo bảo vệ tóm lại còn có một chút hy vọng sống.
"Ầm!"
Bàn tay khổng lồ rơi đập ầm ầm xuống, toàn bộ thiên địa vào lúc này giống như cũng rung động mấy lần, uy áp mạnh mẽ quét ngang toàn trường, hình thành một cơn gió lốc huỷ thiên diệt địa, cuồn cuộn về bốn phương.
Ngọc Đế và mọi người đều sợ tới run tim rụng mật, ở dưới sự nguy hiểm liên quan tới sống chết, lông tơ toàn thân đều dựng thẳng tắp lên, đáy lòng sinh ra một cỗ ý nguội lạnh, lan toả tới toàn thân, đã làm xong chuẩn bị thân tử đạo tiêu.
Tuy nhiên, để bọn hắn ngạc nhiên là, quanh thân bọn họ, thế mà không chịu tới một chút xíu tổn thương nào, giương mắt nhìn lại, bàn tay màu đỏ ngòm khổng lồ kia, dừng ở vị trí cách đỉnh đầu bọn họ một tấc.
Ở nơi đó, một đám hoả diễm đỏ tươi bốc lên, tạo thành một cánh lửa to lớn, giống như một chiếc ô che chở, chống đỡ huyết chưởng (bàn tay tạo thành từ dòng máu), bảo vệ mọi người ở dưới.
"Hưu!"
Ngay sau đó, một tiếng kêu khẽ vang vọng ở bên tai của mọi người, một con Phượng Hoàng to lớn, từ trong biển máu thò đầu ra, toàn thân do hoả diễm tạo thành, hai cánh mở ra, chậm rãi chống bàn tay máu khổng lồ kia lên.
"Xì xì xì -- "
Hoả diễm này trông rất kỳ lạ, giống như thực chất, nhưng lại không cảm nhận được sự nóng bỏng của nó, nhưng là, lại đang thiêu đốt biển máu xung quanh tới trôi trào lên không ngừng, sau đó bốc hơi, có một cỗ sương máu bay lên không.
"Đây, đây là..."
Ngọc Đế và mọi người nhìn về phía Phượng Hoàng này, bị cảnh tượng đẹp như mơ này làm cho choáng váng.
Hoả Phượng thì nhìn vào hồ lô màu đỏ rực trôi nổi ở trước mặt mình, ngơ ngác nói: "Là hồ lô ... mà chủ nhân cho ta!"
Ở trên hồ lô đó, có điêu khắc hình vẽ Phượng Hoàng cháy rực như lửa thiêu, đang phát ra ánh sáng rực rỡ.
"Đây là chí bảo gì? Tuy nhiên vẫn chỉ là thứ vô dụng!" Minh Hà lão tổ đầu tiên là sững sờ, sau đó thì lạnh lùng cười nói: "Trấn áp cho ta!"
Uy áp ngập trời tràn ra khỏi cơ thể hắn, cả người hắn tràn đầy kiêu ngạo và cuồng bạo, muốn bóp chết con Phượng Hoàng ở dưới tay.
Tuy nhiên, mặc cho hắn dùng lực như thế nào, con Phương Hoàng này vẫn như cũ không nhúc nhích chút nào, ngược lại, một cỗ cảm giác cực nóng bắt đầu tuôn ra từ trên thân thể con Phượng Hoàng này, lúc đầu còn rất nhỏ, chẳng mấy chốc đã trở nên nóng bỏng hơn!
Cuối cùng, ngay cả Minh Hà lão tổ cũng không chịu nổi sức nóng bỏng này mà buông.
Biển máu vô tận xung quanh càng là bị làm bốc hơi sạch sẻ chỉ trong nháy mắt, không chừa lại một giọt nào!
Bên trong đôi mắt Minh Hà lộ ra vẻ khó có thể tưởng tượng, sợ hãi nói: "Đây rốt cuộc là Phượng Hoàng tới từ nơi nào?"
"Hưu!"
Đáp lại hắn là một tiếng hót của Phượng Hoàng, hai cánh mở ra, lập tức bay lên không trung, giống như một thanh kiếm sắc to lớn do hoả diễm tạo thành, lập tức từ đâm xuyên qua ngực của huyết nhân (người máu) kia!
"Ô -- "
Minh Hà lão tổ lui về phía sau mấy bước, khó có thể tin cúi đầu nhìn vào lỗ thủng trước ngực của mình, sau đó hoả diễm bắt đầu bùng cháy từ miệng vết thương, không cần tới một lát, huyết nhân khổng lồ biến thành hư vô.
"Tại sao, tại sao? !"
Trong không trung truyền tới một tiếng gào thét phẫn nộ, không cam lòng tới cực hạn, "Chỉ thiếu một chút, chỉ thiếu một chút a! Đến cùng là ai đang làm hỏng chuyện tốt của ta? Huyết Hải không hô, Minh Hà không chết, Minh Hà ta vĩnh sinh bất diệt, chờ đó cho ta, chờ đó cho ta!"
Biển máu trong thiên địa dường như bắt đầu rút lui.
Chỉ có điều, hồ lô có hình vẽ Phượng Hoàng kia lại đang trôi nổi từ từ ở bên trong hư không, chậm rãi xoay tròn, toàn thân lóe lên ánh sáng mê hoặc, đồng thời phát ra một cỗ lực lượng kỳ dị.
"Ào ào ào!"
Lập tức, biển máu vô tận kia giống như nhận lấy dẫn dắt, hình thành thế vạn sông chảy về biển, được hồ lô màu đỏ kia thu nạp.
"Không, không! Tại sao có thể vô tình như vậy!"
Giọng nói bối rối tới cực điểm của Minh Hà lão tổ bắt đầu xuất hiện, biển máu đang cuộn trào, đang giãy dụa, nhưng căn bản không thể làm nên chuyện gì, liên đới tới 480 triệu Huyết Thần tử, cũng thi nhau quay lại biển máu (huyết hải) chảy vào trong hồ lô.
Hồ lô này không lớn, dung lượng (sức chứa) lại giống như vô cùng vô tận, chỉ có thể nhìn thấy biển máu đầy trời này đang không ngừng rót vào bên trong hồ lô, tạo thành một kỳ quan vĩ đại trong thiên địa.
Biển máu cuộn trào vô biên, theo phương thế giới (Phương thế giới chính là thế giới này, ngoài thế giới này còn có các hành tinh khác gọi là các phương thế giới khác, hiểu theo cách này đi) này mà sinh ra, xem như Thánh Nhân muốn giết Minh Hà thì cũng không có khả năng, bởi vì Huyết Hải không khô, Minh Hà không chết, không có người nào có thể hút cạn biển máu hình thành theo thiên địa, Thánh Nhân cũng không được!
Tuy nhiên... Hiện tại có!
Bên trong Địa Phủ, đám quỷ thần nhìn vào biển máu sắp khô cạn đều là trợn tròn mắt lên mà nhìn, cả đám rơi vào ngốc trệ, thậm chí còn có lúc cho rằng mình xuất hiện ảo giác.
"Dựa vào cái gì mà đối xử với ta như vậy? Minh Hà ta sinh ra tại thiên địa, cũng bởi vì xuất thân không tốt mà vô duyên với đại đạo, ta mô phỏng theo Nữ Oa tạo ra con người sáng tạo ra sinh linh thiên địa không đồng ý, bây giờ ta lấy sát nhập đạo, ngươi còn không chịu, tu sĩ chúng ta tu đạo cả đời, ngươi dựa vào cái gì mà không cho ta tiến thêm một bước, dựa vào cái gì?!"
Theo một tiếng gào thét tuyệt vọng của Minh Hà, một giọt máu cuối cùng trong huyết hải cũng bị rút khô, thế giới khôi phục lại sự bình tĩnh.
Ngọc Đế và mọi người hồi phục thương thế của mình, chậm rãi đứng thẳng người lên, ánh mắt vô cùng kính uý nhìn về phía hồ lô còn đang treo lơ lửng trong hư không kia, tràn đầy cảm giác mộng ảo.
Cái mông của Hạo Thiên Khuyển trực tiếp ngồi liệt trên mặt đất, chân trước sờ lên cái đầu chó của chính mình, kinh hỉ nói: "Ta không chết? Ta thế mà còn sống? Mạng chó của ta quả thực là cứng rắn a!"