Dương Tiễn cầm bồn chó của nó trong tay, ném vào trước mặt Hạo Thiên Khuyển, hừ nhẹ nói: "Ném bồn chó của ngươi cho ta làm cái gì? Còn là màu hồng, cũng không ngại mất mặt ư!"
Hạo Thiên Khuyển lắc lư cái đuôi, "Hắc hắc, ta không được chọn, chỉ có thể chấp nhận."
Trong lòng Ngọc Đế còn có chút sợ hãi vỗ vỗ vào chỗ quả tim của chính mình, sợ hãi than nói: "Đây là ... cao nhân ra tay sao?"
"Có vẻ như cao nhân ... hút khô biển máu rồi."
Trong giọng nói của Vương Mẫu tràn đầy sự sợ hãi thán phục, run giọng nói: "Đây chính là huyết hải (biển máu) a, có lực lượng của Bàn Cổ đại thần, danh xưng Minh Hà không bao giờ khô cạn, thế mà cứ như vậy ... hết rồi."
Không thể tưởng tượng nổi, kinh khủng như vậy!
Ngọc Đế khẽ gật đầu, "Cao nhân lần này chắc chắn là sinh lòng không vui, cực kỳ giận giữ a."
Hạo Thiên Khuyển ngửa đầu nhìn vào cái hồ lô vẫn còn đang hơi xoay tròn kia, hiếu kỳ hỏi: "Hồ lô này làm sao còn chưa ngừng?"
Lời nói của nó vừa dứt.
Một dòng nước trong lại phun ra từ trong miệng hồ lô kia.
Nước trong suốt, trong veo còn mang theo linh khí nồng nặc, phát ra tiếng nước chảy róc rách, tuôn ra từ trong miệng hồ lô chảy mãi không ngừng.
Hoà vào thiên địa, sau đó hội tụ thành mưa, rơi xuống cả đại địa.
Mưa rơi không lớn, theo gió nhẹ, xua tan đi cái sự nóng bức của mùa hè, rơi vào phàm trần, đồng thời cũng xua tan đi sự khủng hoảng và bất an trong lòng mọi người.
Trong cơn gió nhẹ và mưa phùn, thế giới dường như trở nên sáng sủa hơn, không cần biết là hoa cỏ cây cối, hay là chim muông thú dữ, côn trùng hay là cá, ở trong nước mưa đều toả ra một loai sinh cơ kinh người, thậm chí là không khí trong thiên địa cũng đều toả ra mùi thơm ngát.
"Tiên khí, tiên khí thật là nồng nặc! Tiên khí ở trong thế giới này bắt đầu khôi phục!"
Ngọc Đế mở to hai mắt, kinh ngạc cảm nhận được thiên địa thay đổi, "Đây là hoàn cảnh thời kỳ viễn cổ, Tuyệt Địa Thiên Thông đã hoàn toàn đi qua!"
"Cao nhân đây là lọc sạch toàn bộ biển máu, sau đó ... truyền lực lượng của nó ra cho thế giới a."
"Không biết tại sao, cảnh tượng này lại để cho ta nhớ tới máy lọc nước trong nhà của cao nhân."
Thảm hoạ huỷ thiên diệt địa cứ như vậy lặng yên không tiếng động mà qua, vô số người ra khỏi nhà, ngước mắt nhìn lên bầu trời trở nên sáng sủa một lần nữa, cảm nhận được ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu xuống, cảm giác sống sót sau tai nạn để bọn họ đều nở ra nụ cười tươi.
Lâm Tiên đạo cung, Tần Mạn Vân vuốt mái tóc rối bù trên trán ra sau tai và nhìn lên bầu trời xa xăm, nơi đó, một cây cầu vòm khổng lồ đầy màu sắc kéo dài vô tận được đặt giữa trời và đất!
Khoé miệng mang theo vết máu của nàng ta lộ ra ý cười, "Sư phụ, là cầu vồng!"
"Đúng vậy a, là cầu vồng!"
...
Cùng vào lúc đó.
"Bầu trời màu máu hết rồi."
Niếp Niếp đứng ở trên một vùng đất hoang, nhìn về phía cầu vồng ở chân trời phương xa kia, lộ ra dáng tươi cười, "Xem ra là mấy người Đát Kỷ tỷ tỷ thắng, vui vẻ a."
Dứt lời, nàng ta quay người, dọc theo con đường tiếp tục đi về phía đông.
Vùng đất hoang này, một mảnh bùn đất, mấp mô, cả vùng đất này thật giống như bị một loại lực lượng đáng sợ nào đó lột đi một lớp, cái gì cũng không để lại.
Hơn nữa, hướng về phía trước, một cỗ lực cản như có như không bắt đầu xuất hiện, đồng thời theo lấy một cỗ cảm giác tim đập nhanh, để cho người ta không dám tiếp tục tiến lên.
Bởi vì động tĩnh trước đó quá lớn, dọc theo con đường này, có quá nhiều tu sĩ giống với Niếp Niếp đều chạy tới tham gia náo nhiệt, chỉ có điều, cũng có thể nhìn thấy rất nhiều tu sĩ trở về, thất bại tan tác mà quay trở về.
Nhiều tin đồn khác nhau cũng bắt đầu xuất hiện, ví dụ như pháp bảo xuất thế, đại năng đấu pháp vân vân, chỉ có điều, dựa vào tin tức mà Niếp Niếp nghe được, không chỉ có một mình nàng cảm nhận được sự thân thiết, rất nhiều Nhân tộc, thậm chí Yêu tộc đều cảm nhận được nơi đó truyền tới cảm giác thân thiết, giống như thể người thân đang kêu gọi.
Nhưng cùng lúc, trong đó lại ẩn chứa thánh khiết và cao quý, đây cũng là nguyên nhân hấp dẫn vô số người tới đây tìm kiếm.
Trong đôi mắt Niếp Niếp tràn ngập sự tò mò, hai mắt toả sáng, lẩm bẩm nói, "Ha ha, vừa đi ra ngoài lịch luyện đã gặp được chuyện có ý tứ như vậy, ta nhất định phải làm cho rõ ràng!"
Niếp Niếp một đường hướng đông.
Chẳng mấy chốc, ở trên vùng đất hoang trụi lủi này, có một toà núi cao đập vào mi mắt, lộ ra trông rất đột ngột.
Mà ở đỉnh ngọn núi này, một toà bảo tháp màu vàng kim đứng lơ lửng giữa không trung, toả ra từng vầng sáng, bao bọc lại ngọn núi này.
Đồng thời, một cỗ khí tức kinh khủng toả ra từ trên bảo tháp, uy áp trận trận như là sóng nước dập dờn lan đi, hình thành lực cản, khiến người đều khó mà tới gần.
Bảo tháp này có một cỗ lực lượng trấn áp cường đại, trấn áp ngọn núi này tới sít sao.
Xem như tiên nhân bình thường, ngay cả tư cách tới gần ngọn núi này cũng không có, nếu như cưỡng ép tới gần thì sẽ bị cỗ lực lượng trấn áp này lập tức luyện hoá thành hư vô.
Đông đảo người tu tiên nhìn thấy Niếp Niếp chỉ là một đứa bé, thế mà có thể một mực đi vào trong, không thể không lộ ra vẻ chấn kinh.
Thiên phú này không khỏi cũng quá mức yêu nghiệt đi.
Cũng có người có lòng tốt mờ miệng thuyết phục, bảo Niếp Niếp không nên tiếp tục tới gần, bởi vì theo thăm dò, rất nhiều người đã có thể đoán được đại khái đầu đuôi câu chuyện.
Bảo tháp kia đúng là bảo bối, nhưng tương tự cũng là đại năng đấu pháp để lại, hiển nhiên là vật có chủ.
Đại năng có thể tạo thành loại uy thế kia, không phải mọi người có khả năng mơ ước, ngang nhiên xông tới chỉ có chỗ xấu chứ không có chỗ tốt, nói không chừng bị bảo tháp kia trấn áp một cách tuỳ tiện.
Phàm là người tu đạo, chút cân đo đong đếm đó vẫn là phải có.
Người có thể đi tới chân núi không nhiều, mà lại là lục tục tới, lục tục rời đi, bởi vì tất cả mọi người chỉ có thể dừng bước ở dưới chân núi, không thể tiến thêm nửa bước.
Người còn ở lại dưới chân núi cũng không nhiều.
Niếp Niếp đứng ở chân núi, giơ tay vươn ra, chạm vào kết giới màu vàng kim do bảo tháp tạo ra kia, chỉ cảm thấy có một bức tường vô hình ngăn cản chính mình.
"Ầm!"
Quanh thân Niếp Niếp, một cỗ khí thế đột nhiên xông lên, hai mắt của nàng đột nhiên biến thành hố đen sâu thẳm, dùng tay ấn mạnh vào kết giới!
"Thôn phệ cho ta!"
Lực lượng thôn phệ vận chuyển mà ra, trùng trùng điệp điệp bao bọc lấy kết giới kia mà đi.
Thep pháp lực của nàng đối kháng với kết giới, kết giới theo đó mà nhộn nhạo lên từng đợt gợn sóng, một cỗ ý bài xích cường đại đột nhiên bộc phát ầm vang, muốn đánh bay Niếp Niếp đi.
Đồng thời, ánh sáng bảo tháp theo chiếu rọi vào trên người Niếp Niếp, một cỗ uy áp cực kỳ khủng bố buông xuống, giống như một người bình thường đối mặt với một ngọn núi lớn, động thời, ngọn núi lớn khuynh đảo, mang tới cho ngươi một loại cảm giác áp bách vô cùng vô tận.
"Hừ, chút áp lực đó đã muốn bức lui Niếp Niếp ta? So với ca ca ... còn kém xa!"
Niếp Niếp nhếch miệng lên nở ra nụ cười khinh thường, pháp lực toàn thân tiếp tục tuôn trào ra, bên trong đôi mắt mang theo vẻ kiên định, không có một chút ý tứ e sợ nào.
Nàng ta sống cùng với Lý Niệm Phàm lâu như vậy, cảm nhận qua rất rất nhiều khí tức hào hùng, ca ca giống như Hỗn Độn vô tận kia, mà đây chẳng qua chỉ là một ngọn núi cao, sự chênh lệch giữa hai bên đã không cách nào dùng con số tới để cân nhắc, còn chưa tính nổi là con kiến hôi.
Quanh thân Niếp Niếp, lực lượng thôn phệ cuộn trào, bao bọc toàn thân, cất bước mà ra, giống như ngay sau đó là có thể đi qua kết giới, đặt chân lên ngọn núi.
Đúng vào lúc này, theo một tiếng ông vang lên, ánh sáng ở trên bảo tháp đột nhiên trở nên trong suốt, uy áp càng lớn hơn buông xuống, để Niếp Niếp không thể không phát ra một tiếng rên lên, càng là có linh lực vô tận đè ép mà tới, muốn trấn áp lấy Niếp Niếp.
"Đứa bé, trở về đi."
Trong đôi mắt của Niếp Niếp, đột nhiên hiện ra thân ảnh của một nữ tử, sắc mặt tái nhợt, rất là suy yếu, giọng điệu lại cực kỳ dịu dàng, mang theo vẻ lo lắng, "Kết giới nơi này không phải ngươi có thể đi và, số mệnh của ta đã định không cần tới."
"Ầm!"
Niếp Niếp hơi sững sờ, thân thể nhỏ nhắn lập tức bị bắn trở về, nặng nề rơi xuống trên mặt đất.
"Đại tỷ tỷ kia là ai? Cảm giác thân thiết chính là truyền tới từ trên người nàng."