Niếp Niếp nằm rạp trên mặt đất, nhìn vào ngọn núi kia tới mức thất thần, có chút xung động, "Tỷ tỷ đó hình như bị bảo tháp kia trấn áp ở đây, không được, ta phải đi cứu tỷ tỷ đó!"
Cảnh tượng vừa rồi rơi vào trong mắt của đám người tu tiên ở xung quanh, tất cả đều lộ ra thần sắc sợ hãi than, mở miệng nói: "Tiểu nữ oa này không tầm thường, thế mà có thể làm cho bảo tháp phản ứng lại."
"Đáng tiếc, vẫn không vào núi được."
"Thiên phú như vậy, vẫn là sớm rời đi một chút, đừng để bị thương tổn a!"
Niếp Niếp không để ý tới lời bàn tán của người xung quanh, tự mình lau máu tươi khoé miệng rồi từ dưới đất đứng lên, đối với núi cao hô: "Tỷ tỷ, ta đây sẽ đi cứu ngươi, chờ ta!"
Sau đó, đôi mắt nàng ta hơi ngưng tụ lại, nâng nắm đấm lên, bước tới một lần nữa, một quyền oanh kích về phía kết giới kia!
"Ông!"
Bên trong hư không, đều bởi vì một quyền này mà nhộn nhạo.
"Cộc cộc cộc!"
Nước mưa từ trên trời rơi xuống, đồng dạng rơi vào trên thân của tất cả mọi người, khu vực này đều ở bên trong màn mưa.
Hơn nữa ... theo thời gian trôi qua mưa càng ngày càng lớn.
Hạt mưa rơi xuống trên người Niếp Niếp, khiến cho thân thể nàng bắt đầu có chút ướt át.
Ở trong một sơn động của dãy núi này.
Nữ tử kia đứng dậy, ánh mắt giống như có thể xuyên thấu qua vô tận cản trở rơi vào trên người Niếp Niếp.
"Đứa bé, đây là lực lượng trấn áp tới từ một thế giới khác, do một vị cường giả siêu cấp thi triển ra, căn bản không có khả năng xông vào một cách tuỳ tiện, căn cơ của ta đã đứt, bị cỗ lực lượng này trấn áp luyện hoá đi chẳng qua chỉ là chuyện sớm muộn, coi như ngươi xông tới thì căn bản cũng không làm nên chuyện gì, đi thôi, đi nhanh đi!"
Giọng nói cảu nàng có chút vội vàng, nói cực kỳ nghiêm túc.
Nàng ta đương nhiên biết uy lực của cỗ lực lượng trấn áp này, tuy rằng chủ nhân pháp bảo không đích thân tới, hơn nữa vuọt qua khoảng cách vô tận, hơn nữa còn bị chính mình triệt tiêu hơn phân nửa, nhưng ... vẫn như cũ không phải người bình thường là có khả năng xông vào.
Đứa nhỏ này ngay cả Kim Tiên còn chưa tới, làm sao có thể phá vỡ lớp kết giới này.
"Tỷ tỷ, ta nói cứu ngươi thì nhất định phải cứu ngươi, cái đồ chơi này ... không ngăn được ta!"
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Niếp Niếp mang theo vẻ nghiêm túc trước nay chưa từng có, đôi mắt trong veo, lực lượng thôn phệ cuộn trào quanh thân, thôn phệ hết tất cả linh lực đang dồn nén tới, nàng ta giống như hoá thân thành một cái lỗ đen, mưa, nắng và những cơn gió lớn xung quanh đã bị kéo theo và lao về phía hố đen!
"Phá cho ta!"
Đôi mắt Niếp Niếp ửng đỏ lên, hét lớn một tiếng, hai tay giơ lên, làm ra động tác xé rách, giống như muốn xé rách lớp kết giới trước mắt này!
Ánh sáng đen toả ra từ trên thân thể của nàng, một cỗ khí tức hùng hổ bay lên trời, ngưng tụ thành một cái pháp tướng lỗ đen giữa không trung, há miệng khẽ hút, giống như muốn nuốt chửng lấy cỗ lực lượng trấn áp này!
"Ông!"
Trên đỉnh núi, bảo tháp đột nhiên chấn động, ánh sáng chói mắt như búa nặng, hung hăng chiếu vào trên người Niếp Niếp.
Vào lúc này, ngọn núi chấn động, cả đại địa rung động.
Theo dưới chân Niếp Niếp, một vết nứt bắt đầu xuất hiện, cả đại địa thế mà đã nứt ra từng cái khe hở, đồng thời lan tràn ra nhanh chóng!
Có thể thấy được Niếp Niếp thừa nhận áp lực như thế nào.
Chỉ có điều, nàng ta ở trước mặt Lý Niệm Phàm chỉ là một đứa bé ngoan ngoãn, ngoan ngoãn phục tùng, khắc chế chính mình, kỳ thực trong nội tâm của nàng lại là một người rất quật cường rất mạnh mẽ.
"Chuyện mà ta đã quyết định, ngoại trừ ca ca ra thì không ai có thể ngăn cản ta!"
Trong miệng nàng phun ra một ngụm máu tươi, tóc dài bay lên, quanh thân một cỗ khí tức bá đạo càn rỡ hiển hiện lên, thoạt nhìn như là một tiểu ma đầu.
Lần này lại là có chết cũng không lùi, thậm chí bước chân rời khỏi mặt đất, kiên định bước ra một bước!
Thẳng tiến không lùi!
Trong sơn động, nữ tử kia trợn tròn mắt, sau khi chấn kinh thì phần nhiều hơn là lo lắng và đau lòng, "Đứa bé, nhanh lui lại, như vậy thì ngươi cũng sẽ bị trấn áp!"
Niếp Niếp tỏ vẻ như không nghe thấy, nàng ta ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào vầng hào quang vàng rực của bảo tháp trên đỉnh núi kia, không có một chút sợ hãi nào.
Tựa hồ cảm nhận được sự khiêu khích của Niếp Niếp, bảo tháp kia đột nhiên phát ra một tiếng kêu khẽ, ngay sau đó, vầng hào quang chói mắt kia kích xạ ra xung quanh, nhuộm tất cả mọi thứ ở xung quanh đều trở thành màu vàng kim.
Dưới ánh sáng vàng kim, một bàn tay cực kỳ lớn xuất hiện, bàn tay này che khuất bầu trời, mang theo uy năng huỷ thiên diệt địa, giống như trời sập trấn áp về phía Niếp Niếp!
Vào lúc này, thiên địa biến mất, lòng bàn tay này trở thành tất cả mọi thứ, uy áp không ai có thể nhìn thẳng vào!
Niếp Niếp ngay cả nháy mắt một cái cũng không có, bình tĩnh như nước.
Bên tai của nàng giống như đang vang vọng từng câu nói với giọng điệu bá đạo, đó là nàng ta xem Tivi mà có được.
"Ta đã nhập đạo, từ đó làm người mang tâm vô địch, người làm nhiễu đạo tâm của ta, giết! Người làm loạn ý chí của ta, giết! Người ngăn cản con đường thành tiên của ta, giết!"
"Ta đã nhập đạo, ta sẽ trấn áp mọi kẻ thù trên thế gian!"
"Ầm!"
Trên người nàng, lực lượng thôn phệ cuộn trào, gần như biến thành hắc long, ngửa mặt lên trời gào thét đón lấy bàn tay khổng lồ kia!
So sánh với khí thế trước đó thì tăng lên vô số lần, không khí cuộn trào khiến cho tất cả mọi người ở xung quanh cũng bởi vì đó mà biến sắc, chấn kinh tới tột đỉnh.
"Đột... Đột phá? !"
"Tê -- thiên tài!"
"Xoạt xoạt!"
Ở dưới sự nỗ lực xé rách của Niếp Niếp, kết giới kia phát ra một tiếng vang nhỏ, như là mặt kính, đã nứt ra một cái khe!
Trên bầu trời, bàn tay khổng lồ kia còn đang rơi xuống thì lập tức tan thành mây khói, sụp đổ, theo gió mà bay đi.
Một bước bước ra kia của Niếp Niếp rơi vào trên mặt đất!
Vào núi thành công!
Niếp Niếp đứng ở trong núi, nhìn vào bảo tháp ở đỉnh núi kia, khóe miệng không khỏi nhếch lên một nụ cười, lè lưỡi và làm mặt quỷ, "Chỉ như vậy? So với uy áp trong ti vi thì cũng không bằng! Chẳng là cái đinh gì!"
"Đạo của tiểu hài này lại là ... Vô Địch chi đạo! (Đạo là bao gồm rất nhiều loại đạo, 1 loại đạo trong đó thì được gọi là chi đạo.)" Trong động, nữ tử kia nhịn không được hít sâu một hơi, kinh thán tới tột đỉnh, "Đến cùng là ai, thế mà có thể bồi dưỡng ra một đệ tử kinh tài tuyệt diễm tới như vậy."
Ở một nơi khác, ở bên trong Hỗn Độn xa xôi vô tận.
Một lão giả đột nhiên mở mắt, đôi mắt của hắn xuyên thấu qua Hỗn Độn vô tận nhìn thấy được bảo tháp của chính mình, nhịn không được phát ra một tiếng cảm khái dí dỏm, "A, thú vị!"
...
Lạc Tiên sơn mạch.
Đám người Ngọc Đế cưỡi mây mà tới, vai khiêng Cùng Kỳ chậm rãi hạ xuống.
Nhìn qua Cùng Kỳ đã rơi vào trạng thái an tường, lông mày Vương Mẫu nhịn không được hơi nhíu lại, "Đồ không có chí tiến thủ, bảo nó cố gắng gượng tới chỗ của cao nhân rồi chết cũng được thế mà không gượng nổi."
Ngọc Đế sờ lên thi thể Cùng Kỳ, thở phào nhẹ nhõm, "Còn may, thi thể còn nóng, còn tính là tươi, tạm được."
Dương Tiễn có chút tự trách, "Ai, đều tại ta, không thể bảo vệ tốt mỹ thực của cao nhân."
Trên đường đi, đám người này một mực đang động viên Cùng Kỳ, bảo nó cố gắng kiên trì sống sót, duy trì sự tỉnh táo, như thế ở tới lúc tới chỗ ở của cao nhân, vẫn còn sống thì mới có chất thịt tươi, cao nhân chắc chắn sẽ vui vẻ.
Đáng tiếc, không thể chống đỡ, tâm lý không tốt thì làm sao có thể kiên trì nổi.
Đáng thương cho Cùng Kỳ, còn tưởng rằng nhặt lại được cái mạng từ trong tay của Minh Hà lão tổ, tuy nhiên dọc theo con đường này, lý do mà mọi người cổ vũ chính mình cố gắng sống tiếp lại chỉ là vì giữ cho thịt mình được tươi, thậm chí bọn họ còn thi thoảng bởi tò mò mà thảo luận phương pháp ăn chính mình.
Moá nó tâm trạng ta sập a!
Ta muốn chết, ai cũng đừng cản ta!
"Được rồi, chớ chậm trễ, nhân lúc thịt còn tươi, tranh thủ thời gian giao cho cao nhân đi!"